Chương 5 - Cơ Hội Thứ Hai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Để hoàn toàn thoát khỏi Lý Nguyệt và đám hàng xóm kia, cả năm đó tôi liều mạng kiếm tiền, cuối cùng cũng dành dụm đủ tiền đặt cọc cho một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.

Tôi bán căn nhà cũ, chuyển đến một khu chung cư hạng sang.

Ngày rời khỏi khu cũ, sắc mặt đám phụ huynh và hàng xóm đen như đáy nồi.

“Đồ vô ơn mà cũng kiếm được nhiều tiền, đời này đúng là quá đen tối!”

“Chúng ta phải tiếp tục khiếu nại. Dù thế nào cũng không thể để cô ta sống yên ổn!”

Họ người một câu, kẻ một câu.

Tôi nghe những lời đó, chỉ bình thản cười.

Những người này sau này sẽ không còn liên quan gì đến tôi nữa. Không cần phải để ý.

Tôi quay đầu nhìn Lý Nguyệt một cái.

Bây giờ nó năm tuổi. Lý Quế Hoa không cho nó đi mẫu giáo. Nó mặc bộ quần áo cũ không vừa người, gầy gò nhỏ thó, co ro trong góc.

Nó nhìn tôi, ánh mắt không còn vẻ oán độc như trước, mà đầy khẩn cầu.

“Cô Tô, giúp cháu với!”

Tôi nhìn nó, không hề do dự, lập tức quay người lên xe.

Nhưng tôi luôn có cảm giác, dù bây giờ đã tránh xa nó, Lý Nguyệt cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi.

11

Chớp mắt, mười lăm năm đã trôi qua.

Tôi trở thành hiệu trưởng của một trung tâm đào tạo nổi tiếng, còn con trai tôi cũng thi đỗ vào Đại học Hàng không Vũ trụ.

Bây giờ chúng tôi đã chuyển từ căn hộ lớn ở trung tâm thành phố đến khu biệt thự đắt đỏ nhất.

Mọi thứ đều đang dần trở nên tốt đẹp.

Tôi cứ tưởng đời này thật sự sẽ không gặp lại Lý Nguyệt nữa.

Không ngờ Lý Nguyệt lại xuất hiện lần nữa.

Nó đến ứng tuyển làm giúp việc nhà tôi.

Những năm qua Lý Nguyệt sống thế nào, tôi không phải hoàn toàn không biết.

Tôi vẫn luôn cho người để ý đến nó.

Những năm này, Lý Nguyệt sống dưới tay Lý Quế Hoa có thể nói là chịu đủ mọi giày vò.

Lý Quế Hoa bắt Lý Nguyệt làm toàn bộ việc lớn việc nhỏ trong nhà. Nếu làm không tốt sẽ bị đánh, không được cho ăn.

Trước kia, đám hàng xóm kia luôn miệng nói muốn làm người tốt, muốn thương yêu kẻ yếu.

Thế nhưng khi Lý Nguyệt bị Lý Quế Hoa bắt nạt, hành hạ như vậy, không còn ai đứng ra nói giúp đứa trẻ mồ côi này nữa.

Mà kiếp này, vì không có tôi bồi dưỡng, Lý Nguyệt không thông minh, cũng không có sức để học, thành tích rất kém.

Nghe nói lần nào thi nó cũng đứng cuối lớp.

Lại vì chân phải hơi khập khiễng, giáo viên và bạn học cũng không thích nó. Ở trường, nó chịu đủ mọi sự bắt nạt.

Mỗi ngày nó sống đều rất đau khổ.

Kiếp này, đương nhiên nó không đỗ đại học. Lý Quế Hoa càng không bỏ tiền cho nó học tiếp.

Nghe nói Lý Nguyệt vừa tốt nghiệp cấp ba, Lý Quế Hoa đã chuẩn bị đính hôn nó với một ông già năm mươi tuổi ở vùng quê xa xôi.

Vì ông già đó có thể cho Lý Quế Hoa hai trăm nghìn tệ tiền sính lễ.

Mọi chuyện đều đã bàn xong.

Nhưng đúng vào ngày Lý Quế Hoa chuẩn bị đưa Lý Nguyệt đi, người chồng bại liệt của Lý Quế Hoa đột nhiên biết được con trai mình thật ra là con của ông Vương.

Người chồng bại liệt ấy vậy mà xuất hiện kỳ tích y học. Ông ta chống gậy, đánh Lý Quế Hoa một trận thừa sống thiếu chết.

Lý Quế Hoa bị đánh đến nửa sống nửa chết.

Còn Lý Nguyệt nhân cơ hội đó bỏ trốn.

Tôi cau mày.

Kiếp trước, người chồng bại liệt của Lý Quế Hoa đến chết cũng không phát hiện con trai mình không phải con ruột.

Nhưng kiếp này, bí mật của Lý Quế Hoa lại bị vạch trần sớm như vậy.

Tôi nhìn Lý Nguyệt trước mặt, một ý nghĩ không lành bỗng nảy lên trong đầu.

Chẳng lẽ Lý Nguyệt cũng trọng sinh?

12

Lý Nguyệt bây giờ hoàn toàn khác với kiếp trước.

Kiếp trước, tuy nó thừa hưởng diện mạo bình thường của bố mẹ ruột, nhưng nhờ tiền của tôi bồi dưỡng, nó có học thức cao lại học múa ba lê.

Vì vậy nó cao một mét sáu lăm, vóc dáng thon thả cân đối. Nhìn từ xa, nó xinh đẹp như một nàng tiên nhỏ.

Còn kiếp này, cả người nó đen sạm như than. Vì bị Lý Quế Hoa hành hạ quanh năm, khí chất nó trở nên rụt rè, co rúm.

Chiều cao nó vẫn là một mét sáu lăm, nhưng vì thường xuyên ăn những thứ nhiều tinh bột như bánh bao thiu, nó khá béo, nặng khoảng bảy mươi ký.

Cả người nhìn vừa tròn vừa nặng nề.

Tuổi thật của nó bây giờ mới hai mươi, nhưng nhìn chẳng khác gì một người phụ nữ ba mươi tuổi lam lũ.

Thấy tôi đang xem hồ sơ xin việc, ánh mắt nó tràn đầy mong chờ, không có chút hận ý nào.

Trong lúc nhất thời, tôi cũng không thể xác định rốt cuộc nó có trọng sinh hay không.

Nhưng tôi không muốn nhận nó.

Tôi vừa định từ chối.

Lý Nguyệt đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

“Cô Tô, cháu là Lý Nguyệt. Cháu biết cô vẫn nhớ cháu. Trước đây cháu còn nhỏ, không hiểu chuyện. Cháu ỷ vào việc mẹ cháu có chút ơn với cô, cứ lấy ơn đó ra đòi báo đáp. Cháu biết sai rồi. Bây giờ cháu chỉ là một đứa mồ côi không có gì cả, không văn hóa, không bằng cấp, ở ngoài không tìm được việc làm!”

“Nhưng cháu nhanh nhẹn, việc nhà cháu làm giỏi nhất. Xin cô đừng thành kiến với cháu, cho cháu một cơ hội làm việc đi!”

Nói xong, nó dập đầu ba cái thật mạnh trước mặt tôi.

Trán nó chảy máu. Những người giúp việc khác đến ứng tuyển đều bị dọa giật mình.

Chồng tôi ngồi bên cạnh, vẻ mặt xúc động.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)