Chương 1 - Cô Gái Trước Đại Hội

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đại ca trường đại học tự xưng chỉ cần ba ngày là có thể chinh phục hoa khôi, sau đó còn đem ảnh riêng tư của tôi trình chiếu trước đại hội hàng vạn người.

Kiếp trước, tôi vừa sốc vừa nhục nhã.

Tôi bất chấp tất cả lao lên sân khấu, giằng co với Lý Gia Hào, vừa khóc vừa bắt hắn cho tôi một lời giải thích:

“Những thứ này đều là giả, sao cậu có thể hủy hoại danh dự của tôi như vậy!”

Lý Gia Hào đắc ý vô cùng, còn đứng tại chỗ xoay vòng nhảy nhót:

“Lưu Mộng Như, rõ ràng đều là ảnh cô tự gửi cho tôi! Sao nào? Dám gửi mà không dám nhận à?”

Sinh viên và giáo viên dưới sân khấu chỉ trỏ bàn tán, không một ai đứng về phía tôi.

Danh tiếng của tôi trong trường hoàn toàn sụp đổ, tôi mắc chứng trầm cảm nghiêm trọng, cuối cùng nhảy từ trên lầu xuống.

Sau khi chết, tôi mới biết đây là cái bẫy do Lý Gia Hào và bạn cùng phòng Lâm Tiểu Tiểu giăng ra, chỉ để cướp suất tuyển thẳng cao học của tôi!

Sau khi sống lại, nhìn Lý Gia Hào vẫn đang khoe khoang những bức ảnh của tôi.

Tôi mỉm cười ngồi dưới sân khấu, thậm chí còn bình phẩm:

“Mấy tấm này đẹp đấy, còn nữa không?”

1

Vừa dứt lời, cả hội trường lập tức nổ tung.

Mấy nữ sinh ngồi hàng trước che miệng, nhưng mắt vẫn không rời khỏi màn hình lớn:

“Cô ấy điên rồi à? Loại ảnh này bị công khai mà còn khen đẹp?”

“Mặt dày thật, là tôi thì khóc từ lâu rồi.”

“Khoan vội chửi. Lý Gia Hào nói gì thì là thế à? Cô ấy bình tĩnh như vậy, tám phần là mấy bức ảnh có vấn đề.”

Tiếng bàn tán hết lớp này đến lớp khác.

Kiếp trước, tôi càng hoảng loạn, Lý Gia Hào càng hưng phấn.

Tôi khóc lóc lao lên sân khấu, giật máy tính của hắn, túm cổ áo hắn, bắt hắn xóa ảnh.

Nhưng tôi càng mất kiểm soát, ánh mắt của những người dưới sân khấu càng giống những lưỡi dao.

Đây là một trường đại học tư thục, bọn họ không quan tâm chân tướng, chỉ thích xem náo nhiệt.

Lý Gia Hào đứng trước toàn thể giáo viên và sinh viên trong trường, cười đến gập cả người, nói tôi dám gửi mà không dám nhận.

Giáo viên cau mày, sinh viên hò hét.

Lâm Tiểu Tiểu ngồi dưới sân khấu, đỏ mắt lên tiếng bênh vực tôi:

“Mộng Như, cậu đừng làm loạn nữa, xuống trước đi.”

Một câu “đừng làm loạn nữa” ấy đã đóng đinh tôi trước ánh mắt của tất cả mọi người.

Sau này tôi mới biết, những bức ảnh đó là do cô ta lén chụp mặt tôi và khung cảnh trong ký túc xá, sau đó tìm người ghép ảnh rồi chuyển cho Lý Gia Hào.

Kiếp này, tôi dựa người vào lưng ghế, ngẩng đầu nhìn màn hình lớn.

Trong ảnh là gương mặt của tôi.

Phông nền ký túc xá, rèm giường, mặt bàn, đến cả miếng dán trên cốc nước của tôi cũng giống hệt.

Nhưng cơ thể không phải của tôi.

Đó là thứ Lâm Tiểu Tiểu tạo ra bằng cách lén chụp tôi lúc thay quần áo, rửa mặt, ngủ trưa, sau đó tìm người ghép lại.

Cô ta quá hiểu tôi.

Biết tôi sợ mất mặt, biết thành tích của tôi tốt, biết suất tuyển thẳng cao học chỉ còn chờ lần đánh giá cuối cùng.

Cô ta cũng biết, chỉ cần tôi suy sụp ngay tại đại hội toàn trường, tất cả mọi người sẽ mặc định rằng chính tôi có vấn đề.

Nhưng tôi nhất quyết không làm theo ý cô ta.

Tôi lấy điện thoại ra, bật quay video rồi mở luôn livestream.

Ống kính trước tiên hướng về phía màn hình lớn, sau đó chậm rãi chuyển sang gương mặt Lý Gia Hào trên sân khấu.

Hắn vẫn đang cười, cầm micro, hất cằm về phía tôi:

“Lưu Mộng Như, sao không nói gì nữa? Dám gửi cho tôi mà không dám nhận à?”

Tôi giơ điện thoại lên cao, giọng nói rõ ràng:

“Mọi người ơi, khai giảng chưa đầy một tuần mà trường đã sắp xếp cho tôi một tiết mục đặc biệt rồi.”

“Bạn học Lý Gia Hào trên sân khấu kia hiện đang phát ảnh của tôi trước đại hội hàng vạn người.”

“Bản thân tôi hoàn toàn không biết chuyện, chưa từng cho phép, cũng chưa từng kết bạn với cậu ta.”

Nụ cười trên mặt Lý Gia Hào lập tức cứng đờ.

Dưới sân khấu bắt đầu có người lấy điện thoại ra.

Một người, hai người, rồi hơn chục người.

Ánh sáng từ camera điện thoại sáng lên khắp nơi.

Một lãnh đạo nhỏ trên sân khấu cuống cuồng đập bàn:

“Tắt đi! Mau tắt màn hình!”

Màn hình lớn lập tức tối sầm.

Nhưng đã muộn.

Tôi ung dung chĩa thẳng camera về phía Lý Gia Hào.

“Đừng tắt chứ.”

“Bạn học Lý chẳng phải muốn giúp tôi nổi tiếng sao?”

“Nào, cậu cũng lộ mặt một chút đi.”

Lý Gia Hào siết chặt micro, giọng đầy hung hăng:

“Cô đừng giả vờ nữa! Những bức ảnh này chính là cô gửi cho tôi!”

Tôi gật đầu, nụ cười càng sâu.

“Được thôi, bằng chứng đâu?”

Hắn sững người.

Tôi đứng dậy, ánh sáng trong hội trường rơi xuống người tôi.

“Lịch sử trò chuyện, lịch sử kết bạn, thời gian gửi, ảnh chụp tài khoản.”

“Đưa ra đây.”

Xung quanh im lặng trong chốc lát.

Yết hầu Lý Gia Hào khẽ chuyển động, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Tôi bước lên một bước.

“Không có à?”

“Vậy cậu công khai tung tin thất thiệt trước toàn trường, là vì cảm thấy mình sống quá lâu rồi, hay cảm thấy pháp luật cũng phải sợ cậu?”

2

Lý Gia Hào bị tôi ép đến mức không xuống đài nổi.

Hắn siết micro đến phát ra tiếng kẽo kẹt, rồi từ sân khấu lao xuống.

“Tắt điện thoại đi!”

Tôi nghiêng người né tránh.

Hắn vồ hụt, đầu gối đập vào ghế hàng đầu tiên, đau đến méo cả mặt.

Số người trong phòng livestream bắt đầu tăng vọt, bình luận chạy nhanh đến mức không nhìn rõ.

Tôi hất cằm về phía camera.

“Cảm ơn mọi người đã vào xem livestream.”

“Hôm nay đúng là chuyện lạ. Có người muốn nổi tiếng nhưng không đăng ảnh của mình, nhất quyết phải đăng ảnh của tôi.”

“Còn nói là tôi gửi cho cậu ta.”

“Tôi cũng muốn hỏi thử, bạn học Lý Gia Hào, cậu xứng sao?”

Dưới sân khấu vang lên một loạt tiếng hít khí.

Mặt Lý Gia Hào đỏ tím như gan heo, hắn giơ tay chỉ vào tôi.

“Lưu Mộng Như, cô đúng là không biết xấu hổ! Loại ảnh này cũng gửi cho tôi rồi mà còn dám livestream?”

“Cô đang xâm phạm quyền hình ảnh của tôi, tôi có thể kiện cô, cô biết không?”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Cậu chưa được tôi cho phép, lại phát ảnh của tôi trong lúc tôi hoàn toàn không biết, chẳng lẽ không phải xâm phạm quyền hình ảnh của tôi sao?”

“Trong đầu cậu chứa nước hay cái thói tiêu chuẩn kép là gia truyền vậy?”

Mấy sinh viên bên cạnh bắt đầu xì xào, thậm chí có người còn bật cười.

Lý Gia Hào càng phát điên, giống như con chó rơi xuống nước vừa vớ được khúc gỗ:

“Cô ta thừa nhận rồi! Mọi người đều nghe thấy rồi đấy! Cô ta thừa nhận đó là ảnh của mình!”

Tôi ngước mắt nhìn hắn.

“Đúng, đó là mặt tôi.”

“Thì sao?”

“Là mặt của tôi thì cậu có quyền tùy tiện sử dụng à?”

“Số nhà của tôi cũng là thật, vậy cậu có thể dọn vào nhà tôi ở luôn sao?”

Tiếng cười càng lớn hơn.

Lý Gia Hào mất mặt, giật lấy micro, gào lên với cả hội trường:

“Cô ta chính là loại giả vờ trong sáng! Sau lưng không biết bẩn thỉu đến mức nào, giờ còn đứng đây diễn nữa!”

Sắc mặt cố vấn học tập thay đổi, lập tức lao tới ngăn hắn:

“Lý Gia Hào, im miệng!”

Hắn hất cô ấy ra, chửi còn khó nghe hơn.

Từng lời từng chữ đều bị livestream ghi lại.

Kiếp trước, những lời bẩn thỉu này đập lên người tôi, nghiền nát cả xương cốt của tôi.

Kiếp này, tôi sẽ biến chúng thành bằng chứng phạm tội của hắn.

Tôi không khóc.

Cũng không trốn.

Chỉ giơ điện thoại lên, lạnh lùng nhìn hắn biểu diễn.

“Tiếp tục đi.”

“Chửi to lên.”

“Kẻo lát nữa cảnh sát đến, cậu lại nói mình chưa từng chửi.”

Lý Gia Hào nghẹn họng, môi run lên hai cái.

Vị lãnh đạo nhỏ cuối cùng cũng hoảng hốt, gân cổ hét:

“Đại hội kết thúc! Tất cả sinh viên lập tức rời khỏi hội trường! Không được quay phim, không được phát tán!”

Các sinh viên ngoài miệng thì đáp lời, nhưng chân lại chần chừ không chịu đi, điện thoại người này giơ còn cao hơn người kia.

Lý Gia Hào lại lao về phía tôi, muốn cướp điện thoại.

Tôi cầm chiếc cốc kim loại bên cạnh lên, đáy cốc đập vào lưng ghế phát ra một tiếng vang giòn.

“Cậu dám chạm vào tôi một cái, tiêu đề hot search tối nay tôi viết sẵn giúp cậu.”

“Đại ca trường tung tin thất thiệt tại đại hội, cướp điện thoại tiêu hủy chứng cứ.”

Bước chân hắn lập tức dừng lại.

Tôi vượt qua hắn, nhìn về phía Lâm Tiểu Tiểu đang đứng sau đám đông.

Cô ta đứng trong bóng tối, mặt trắng bệch, những ngón tay siết chặt vạt áo.

Vừa chạm phải ánh mắt tôi, cô ta lập tức nặn ra nước mắt.

“Mộng Như, lúc nãy tớ sợ đến ngây người.”

Tôi bật cười.

“Là sợ đến ngây người, hay là bị dọa sợ rồi?”

3

Trở về ký túc xá, việc đầu tiên tôi làm là báo cảnh sát.

Khi điện thoại vừa kết nối, Lâm Tiểu Tiểu đang đi theo sau tôi đóng cửa.

Nghe thấy hai chữ “báo cảnh sát”, sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.

“Mộng Như, không cần thiết phải làm vậy đâu?”

Tôi bật loa ngoài, lạnh lùng liếc cô ta.

Cô ta lập tức im miệng.

Tôi nói vào điện thoại:

“Có người trong lúc tôi không hề biết đã nghi ngờ lén chụp môi trường sinh hoạt của tôi, ghép thành ảnh riêng tư rồi công khai trình chiếu trước đại hội toàn trường.”

“Đúng, tôi có bản ghi lại livestream.”

“Hiện trường có nhân chứng.”

“Người liên quan tên Lý Gia Hào.”

Lâm Tiểu Tiểu lao tới, giơ tay định giật điện thoại của tôi.

Tôi né ngay, đá một cước khiến cô ta ngã lăn xuống đất.

Rầm một tiếng.

Cô ta đau đến trào nước mắt.

“Lưu Mộng Như, cậu làm gì vậy?”

Tôi cúp điện thoại, nhìn chằm chằm vào cô ta.

“Cậu cuống cái gì?”

Mắt cô ta lập tức đỏ lên:

“Tớ chỉ sợ cậu làm lớn chuyện thôi. Mọi người đều là bạn học, Lý Gia Hào cũng đâu phải không xứng với cậu. Cậu ta đã công khai đến mức này rồi, cậu thừa nhận luôn chẳng phải được sao?”

Tôi giơ tay.

Bốp.

Một cái tát quất thẳng lên mặt cô ta.

Cô ta ôm mặt, trừng to mắt.

“Cậu đánh tớ?”

Tôi lại tát thêm một cái.

“Tỉnh chưa?”

“Ảnh không phải của cậu, danh tiếng không phải của cậu, suất tuyển thẳng cao học cũng không phải của cậu.”

“Cậu lấy tư cách gì đứng đây thay tôi tỏ ra rộng lượng?”

Nước mắt Lâm Tiểu Tiểu càng rơi dữ dội, giọng run lên:

“Tớ quan tâm cậu, tại sao cậu lại đối xử với tớ như vậy?”

Tôi cúi xuống nhìn cô ta.

“Quan tâm?”

“Từ hội trường về tới ký túc xá, cậu liên tục khuyên tôi đừng quay, đừng báo cảnh sát, đừng truy cứu.”

“Lâm Tiểu Tiểu, rốt cuộc cậu sợ Lý Gia Hào xảy ra chuyện, hay sợ hắn khai cậu ra?”

Tiếng khóc của cô ta đột ngột nghẹn lại.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

Cảnh sát nhanh chóng tới nơi.

Tôi giao điện thoại, bản phát lại livestream, video quay màn hình và ảnh tại hiện trường, tất cả đều được lưu lại rõ ràng.

Lý Gia Hào cũng bị đưa tới.

Vừa bước vào cửa, hắn đã gào lên:

“Ảnh là cô ta tự gửi cho tôi! Vừa rồi tại đại hội cô ta cũng đã thừa nhận!”

Tôi đứng dậy, đi tới trước mặt hắn.

“Tôi thừa nhận đó là mặt của tôi, không có nghĩa là tôi cho phép cậu phát tán.”

“Tôi thừa nhận mình là con người, cũng không có nghĩa là cậu có thể làm chó rồi cắn tôi.”

Mắt Lý Gia Hào đỏ ngầu:

“Cô đừng cứng miệng! Cô chỉ muốn ké fame thôi!”

Tôi giơ tay, bốp bốp hai cái tát liên tiếp.

Mặt hắn bị đánh lệch sang một bên, nửa ngày chưa hoàn hồn.

Cảnh sát lập tức ngăn tôi lại.

Tôi lùi nửa bước, lòng bàn tay tê rần, giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo.

“Xin lỗi, trượt tay.”

Lý Gia Hào tức đến nhảy dựng:

“Các anh thấy chưa? Cô ta đánh người!”

Tôi nhìn gương mặt đang sưng lên của hắn.

“Cậu công khai hủy hoại danh tiếng của tôi, tôi tát cậu hai cái mà cậu đã kêu to hơn bất kỳ ai.”

“Hóa ra cậu cũng biết đau.”

Hắn nghiến răng, còn muốn chửi.

Một câu của cảnh sát lập tức chặn hắn lại:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)