Bạn cùng phòng lén dùng ảnh của tôi để yêu qua mạng với một đàn anh nhà giàu suốt nửa năm.
Dùng gương mặt của tôi, cô ta nhận của anh ta hai trăm bảy mươi tám nghìn tệ.
Ngày khai giảng, đàn anh ôm bó hồng chín mươi chín bông đứng dưới ký túc xá nữ.
Anh gọi tên Khương Miên.
Nhưng sau khi nhìn thấy mặt tôi, anh lại ch//ết lặng tại chỗ.
Sắc mặt Khương Miên trắng bệch. Phản ứng đầu tiên của cô ta không phải xin lỗi, mà là chắn trước mặt tôi.
“Tạ Ừn Từ, anh nghe em giải thích đã.”
Cô ta đỏ hoe mắt quay đầu nhìn tôi, giọng run run:
“Vãn Vãn, mình không cố ý dùng ảnh của cậu đâu… Chỉ là mình quá tự ti thôi.”
“Cậu xinh như vậy, chắc sẽ không để bụng đâu, đúng không?”
Ánh mắt mọi người xung quanh lập tức đổ dồn về phía tôi.
Như thể chỉ cần tôi nói một câu “để bụng”, tôi sẽ trở thành kẻ má//u lạnh không biết thông cảm.
Tôi bật cười.
“Tất nhiên là tôi để bụng.”
“Dùng mặt tôi để yêu đương khác gì lấy chứng minh thư của tôi đi vay tiền đâu.”
Xem thêm
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận