Chương 4 - Cô Gái Thích Đi Học

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Không phải cá cược ăn thua, mà là tôi tin tưởng con gái tôi.”

Kỳ thi diễn ra trong hai ngày.

Ngày đầu tiên thi viết, ngày thứ hai thi vấn đáp bảo vệ kết quả.

Thi viết xong, tôi bước ra tìm bố.

“Sao rồi con?”

“Cũng ổn ạ.”

“Điểm tuyệt đối không?”

“Không chắc lắm bố ạ, có một bài con không chắc cách giải của mình có phải là phương án tối ưu nhất không.”

“Phương án tối ưu là cái gì?”

“Là cách làm thông minh nhất.”

“Thế con có giải ra không?”

“Con giải ra rồi.”

“Thế là được rồi. Con cũng đâu cần phải là người thông minh nhất, giải được là thắng rồi.”

Tôi sững lại một giây.

Đôi khi, lời của bố tôi mang một triết lý rất thô ráp nhưng lại chính xác vô cùng.

Giải được là thắng rồi.

Đúng vậy.

Trước buổi vấn đáp ngày thứ hai, tôi đứng chờ ngoài hành lang.

Xếp ngay trước tôi là một bạn nam.

Dáng người cao gầy, đeo kính, biểu cảm lạnh nhạt.

Trên thẻ dự thi trước ngực cậu ấy ghi: Cố Diễn, Trường trung học Thực nghiệm Bắc Thành.

Hóa ra đây chính là người đứng nhất kỳ thi khảo sát toàn tỉnh.

Tôi nhìn cậu ấy một cái.

Cậu ấy cũng nhìn tôi một cái.

Rồi cậu ấy lên tiếng: “Câu 6 thi viết hôm qua cậu dùng phương pháp gì?”

“Phương pháp cấu trúc (Constructive method).”

Cậu ấy hơi nhíu mày.

“Câu đó dùng Đại số giải trực tiếp hơn.”

“Trực tiếp nhưng không đẹp.”

Cậu ấy im lặng mất hai giây.

“Đẹp á?”

“Toán học đâu chỉ là giải ra kết quả.”

Cậu ấy nhìn chằm chằm vào tôi vài giây, rồi quay mặt đi.

Khóe miệng hơi nhếch lên, không rõ là đang cười nhạo hay đồng tình.

Tôi là người cuối cùng thi vấn đáp.

Ban giám khảo gồm ba giáo sư đại học.

Một người lật xem hồ sơ của tôi, ngẩng lên hỏi: “Tô Niệm, trường số 11 à? Trường các em trước đây chưa từng có học sinh nào lọt vào vòng thi cấp tỉnh.”

“Vâng.”

“Không có giáo viên ôn thi Olympic?”

“Không ạ.”

“Thế em chuẩn bị bằng cách nào?”

“Em tự học.”

Ba vị giáo sư nhìn nhau.

“Được rồi, chúng ta bắt đầu.”

Bốn mươi phút sau, tôi bước ra khỏi phòng vấn đáp.

Giáo sư ngồi giữa chạy theo tôi.

“Tô Niệm, chờ một chút.”

Tôi quay lại.

Ông đẩy gọng kính, cẩn thận lựa lời.

“Hướng giải quyết vấn đề của em rất thú vị. Phương pháp cấu trúc ở câu số 6, thầy từng thấy mạch tư duy tương tự ở kỳ thi Toán học Hoa Kỳ mở rộng năm ngoái, nhưng cách lập luận của em còn súc tích hơn cái đó.”

“Em cảm ơn thầy.”

“Em có từng nghĩ đến việc thi Quốc gia chưa?”

“Dạ có.”

“Vậy em cần một người huấn luyện viên giỏi.”

“Em biết ạ.”

“Thầy là Chu Viễn Hàng, khoa Toán Đại học Tỉnh. Nếu em có hứng thú, có thể tìm thầy.”

Ông đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

Tôi nhận lấy và nói lời cảm ơn.

Bước ra khỏi tòa nhà, bố tôi đang đợi dưới gốc cây lớn trước cửa.

Trên tay cầm hai cái bánh bao.

“Đói rồi đúng không? Lại đây, bố vừa mới mua.”

“Con cảm ơn bố.”

“Thế nào rồi?”

“Chắc là hạng nhất.”

Bố tôi cắn một miếng bánh bao, miệng nhai nhồm nhoàm nói không rõ chữ: “Thế là đương nhiên.”

Cứ như thể hai chữ “hạng nhất” trong mắt ông cũng bình thường như việc “hôm nay thời tiết đẹp” vậy.

Kết quả kỳ thi cấp tỉnh được công bố.

Hạng nhất: Tô Niệm.

Hạng hai: Cố Diễn.

Tin tức bùng nổ.

Đầu tiên là trường Trung học số 11 bùng nổ.

Hiệu trưởng đích thân gọi điện thoại xác nhận đến tận ba lần.

“Thật sự là học sinh trường mình sao? Không có nhầm lẫn gì chứ?”

Tiếp theo là Sở Giáo dục Thanh Hà bùng nổ.

Những người trước đây hay dị nghị về xuất thân gia đình tôi, đột nhiên im bặt hết.

Cuối cùng là Ban tổ chức kỳ thi cấp tỉnh bùng nổ.

Bởi vì khi họ lục lại dữ liệu các năm trước, họ phát hiện ra một điều ——

Mười năm nay, đây là lần duy nhất học sinh của một trường trung học không chuyên cấp thành phố giành được giải Nhất cấp tỉnh.

Các lời mời phỏng vấn bay đến như bão tuyết.

Tôi từ chối hết.

“Sao lại không nhận phỏng vấn?” Thầy Lưu không hiểu, “Chuyện này rất có lợi cho việc chuyển cấp của em sau này.”

“Em không muốn nhà báo đến nhà em.”

Thầy hiểu rồi.

Trên tường phòng khách nhà tôi vẫn còn treo cái cờ thi đua do bố tôi tự chế, trên bàn trà quanh năm bày bộ mạt chược của mẹ tôi, ngoài ban công phơi đầy những bộ quần áo mang phong cách “dân chơi” của bố tôi.

Những thứ này mà lên tin tức, tiêu đề chắc chắn sẽ biến thành —— “Thiên tài xuất thân từ gia đình giang hồ: Cô ấy đã phải trải qua những gì?”

Tôi không cần kiểu kể chuyện như vậy.

Nhưng có một bài phỏng vấn, tôi không trốn được.

Kênh Giáo dục của Đài truyền hình Tỉnh đã liên hệ trực tiếp với nhà trường, nói là muốn làm một chuyên đề về “Học sinh xuất sắc”.

Hiệu trưởng đã đồng ý.

Không dám không đồng ý.

Đây là vinh dự lớn nhất của trường số 11 kể từ khi thành lập đến nay.

Ngày phỏng vấn, phóng viên hỏi rất nhiều câu hỏi.

Phương pháp học tập, kinh nghiệm thi đấu, kế hoạch tương lai.

Tôi trả lời từng câu một, vô cùng kín kẽ.

Cho đến câu hỏi cuối cùng.

“Em Tô Niệm, em có thể giới thiệu một chút về gia đình mình được không? Bố mẹ em làm nghề gì?”

Ống kính chĩa thẳng vào tôi.

Tôi im lặng hai giây.

“Bố em mở tiệm sửa xe máy, mẹ em kinh doanh nhỏ.”

“Họ hỗ trợ việc học của em có nhiều không?”

“Rất nhiều ạ.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)