Chương 17 - Cô Gái Thầm Lặng Trong Thế Giới Ấm Áp
*”Thẩm Tri Ý: Từ 5 năm trống rỗng đến tiếng nói mới của kiến trúc đô thị.”*
Tiểu Niệm kéo tay tôi.
“Mẹ lên tạp chí rồi! Giống như ngôi sao ấy!”
Tôi ngồi xổm xuống.
“Mẹ không phải là ngôi sao. Mẹ là nhà thiết kế.”
“Nhà thiết kế cũng được lên tạp chí ạ?”
“Nếu làm xuất sắc. Thì có thể.”
Con bé nghiêng đầu suy nghĩ.
“Thế sau này con cũng muốn làm nhà thiết kế. Cũng muốn lên tạp chí.”
Tôi mỉm cười.
“Được. Thế thì con phải cố gắng vẽ cho đẹp nhé.”
Con bé gật đầu lia lịa.
Tôi dắt tay con.
Đi lướt qua sạp báo.
Bước vào bóng ráng chiều buông trên con phố.
Từng ngọn đèn đường lần lượt sáng lên.
Bàn tay Tiểu Niệm ấm áp nằm trọn trong tay tôi.
Rất nhỏ bé.
Nhưng cũng vô cùng vững chắc.
***
Một năm sau.
Studio thiết kế Tri Chỉ mở rộng quy mô lên mười hai người.
Doanh thu hàng năm đột phá mức bốn triệu tệ.
Tôi mua một căn nhà ở thành phố này.
Ba phòng ngủ một phòng khách.
Ban công siêu rộng hướng Nam.
Ngày dọn vào nhà mới.
Việc đầu tiên Tiểu Niệm làm là chạy tót ra ban công.
“Mẹ ơi! Ban công này to gấp ba lần cái nhà thuê cũ!”
“Con đếm rồi à?”
“Con đo bằng mắt!”
Tôi đứng ở ngưỡng cửa ban công.
Nhìn con bé chạy nhảy tung tăng ngoài đó.
Nhớ lại một năm trước trong căn nhà trọ nhỏ hẹp.
Con bé từng nói: “Phải có ban công nhé. Con muốn trồng hoa.”
Bây giờ.
Ban công có rồi.
Hoa cũng đã trồng xong.
Bạc hà. Hoa mười giờ. Và cả một chậu hoa nhài do tự tay con bé chọn.
Gió thổi qua.
Cả ban công ngập tràn hương hoa nhài.
Tôi tựa người vào khung cửa.
Không hề đỏ hoe hốc mắt.
Không hề cảm khái ngập tràn.
Chỉ cảm thấy.
Bình yên, tĩnh tại.
Từng bước, từng bước một đi đến ngày hôm nay.
Mỗi bước đều do chính đôi chân này tự bước.
Không ai nâng đỡ.
Và cũng chẳng cần ai.
Tối hôm đó.
Sau khi Tiểu Niệm đã ngủ say.
Tôi ngồi trong thư phòng mới.
Mở máy tính.
Trong hòm thư có một email mới.
Gửi từ Ban Giám khảo Giải thưởng Thanh niên Thiết kế Kiến trúc Toàn quốc.
*”Kính gửi cô Thẩm Tri Ý: Tác phẩm ‘Ghi chép hẻm Nam – Thiết kế hồi sinh khu phố lịch sử’ của cô đã vượt qua vòng thẩm định chung khảo của Hội đồng Giám khảo, xuất sắc giành Huy chương Bạc Giải thưởng Thanh niên Thiết kế Kiến trúc Toàn quốc năm nay. Lễ trao giải sẽ được tổ chức tại Bắc Kinh vào tháng sau. Xin trân trọng thông báo.”*
Tôi nhìn màn hình.
Đọc kỹ từng chữ một.
Sau đó gập máy tính lại.
Bước ra ban công.
Gió đêm se lạnh.
Ánh đèn thành phố trải dài tít tắp phía xa xa.
Tôi đứng đó rất lâu.
Nhớ lại hai năm trước.
Đứng trong gian bếp nọ.
Đổ cả đĩa xoài đã oxy hóa đen xì vào thùng rác.
Nhớ lại câu nói của người đàn ông đó.
“Nếu không có Tiểu Niệm, tôi còn chẳng nhớ cô mang họ gì.”
Bây giờ.
Cả ngành kiến trúc này đều nhớ tên tôi.
Thẩm Tri Ý.
Ba chữ.
Không cần phải gắn kèm hay dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Bản thân tôi chính là tấm danh thiếp của chính mình.
Tôi đóng cửa sổ lại.
Quay về thư phòng.
Lấy điện thoại ra.
Nhắn một cái tin cho thầy Lâm.
“Thầy Lâm Đoạt giải rồi ạ. Huy chương Bạc.”
Nửa phút sau tin nhắn tới.
“Đáng lẽ phải đoạt từ lâu rồi. Lần sau, nhớ lấy huy chương Vàng.”
Tôi bật cười nhẹ.
Đặt điện thoại xuống.
Tắt đèn.
Trên chiếc giường mới của căn nhà mới.
Trong căn phòng thuộc về riêng mình.
Thẩm Tri Ý.
Ba mươi ba tuổi.
Chìm vào một giấc ngủ rất sâu và vô cùng ngọt ngào.
HẾT