Chương 1 - Cô Gái Ở Siêu Thị

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi đang xếp hàng thanh toán ở siêu thị, cô gái phía trước đột nhiên hoảng hốt né sang sau lưng tôi. Giọng cô ấy run rẩy:

“Cô thanh toán trước đi.”

Sau khi tôi thanh toán xong, một nhóm nhân viên tươi cười vây quanh.

“Chúc mừng bạn là khách hàng thứ một triệu của cửa hàng, bạn nhận được giải thưởng 10 triệu tệ!”

Tôi vừa kinh ngạc vừa vui mừng, quay lại muốn cảm ơn cô gái kia. Nhưng giây tiếp theo, tôi sững sờ. Vì cô ấy đang thở dốc, gương mặt hiện rõ vẻ sợ hãi như vừa thoát chết.

1.

Trên mặt cô gái đó không hề có một chút hối hận vì đã bỏ lỡ giải thưởng khổng lồ, cũng chẳng có lấy nửa phần đố kỵ. Vẻ mặt đó tôi thấy rất quen.

Trước đây, tôi từng lái xe điện không nhìn đường và bị cuốn vào bánh xe của một chiếc xe tải lớn. Chiếc xe điện bị nghiền nát vụn, bánh xe tải dừng lại khi chỉ còn cách đầu tôi vài centimet. Lúc đó, khi tôi bò ra khỏi gầm xe và nằm trên đường, trạng thái của tôi chính là như cô gái trước mặt lúc này.

Vừa thoát chết, thở dốc, cả người rã rời như thể kiệt sức. Nhưng đó là biểu hiện sau khi thoát khỏi cửa tử. Tại sao cô gái này lại có biểu hiện như vậy?

Tôi há miệng định nói gì đó với cô ấy, nhưng cô ấy không chút do dự, quay người rời đi ngay lập tức. Khi đi đến cửa siêu thị, cô ấy bất chợt quay lại nhìn tôi. Khoảnh khắc chạm mắt, tim tôi run lên một nhịp. Vì trong mắt cô ấy lại hiện lên sự thương hại dành cho tôi.

2.

Ánh mắt đó khiến tôi hơi bất an. Nhưng khoảnh khắc 10 triệu tệ đổ vào tài khoản, mọi nỗi bất an trong lòng tôi bị quét sạch sành sanh.

Trở về căn phòng thuê, nhìn dãy số không kéo dài trong tài khoản, bàn tay cầm điện thoại của tôi không ngừng run rẩy. Nhà, xe, du lịch vòng quanh thế giới… vô số kế hoạch hiện ra trong đầu tôi.

Đột nhiên, điện thoại rung lên. Đó là một tin nhắn từ số lạ:

“Đừng mở cửa nhận đồ ăn!”

“Bị điên à?”

Tôi mắng nhẹ một câu, nhíu mày xóa tin nhắn trêu chọc này đi, rồi tiếp tục mơ mộng về cách tiêu số tiền này.

Khi tôi nghĩ xong xuôi thì đã là đêm khuya. Tôi xoa bụng, mở app giao đồ ăn. Bỏ qua những suất cơm giá rẻ thường ngày, tôi chọn thẳng nhà hàng sang trọng nhất gần đó.

Nửa tiếng sau, tiếng gõ cửa vang lên.

“Đồ ăn của quý khách đến rồi ạ.”

Ngay khi tôi định đứng dậy ra lấy đồ, trong đầu tôi chợt hiện ra tin nhắn kỳ quặc lúc nãy. Bảy chữ đó như bảy chiếc đinh, đóng chặt tôi tại chỗ. Nếu là bình thường, tôi chắc chắn sẽ không để tâm. Nhưng giờ trong tay có 10 triệu tệ, cẩn thận một chút vẫn hơn.

Vì vậy, tôi hét ra ngoài một câu:

“Cứ đặt ở cửa là được.”

“Vâng, chúc quý khách ngon miệng.”

Tiếng túi đồ nhẹ nhàng chạm đất, tiếng bước chân của shipper dần xa dần. Tôi thở phào, đi ra cửa định mở. Nhưng ngay khoảnh khắc nắm lấy tay nắm cửa, tôi phát hiện ra điểm bất thường.

Đèn hành lang vẫn sáng. Hành lang bên ngoài lắp loại đèn cảm ứng nhiệt mới nhất, hễ có người là tự động sáng. Rõ ràng shipper đã đi được vài phút rồi, tại sao đèn vẫn chưa tắt?

Tôi nín thở, nhẹ nhàng áp tai vào cửa. Giây tiếp theo, một luồng khí lạnh xộc từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu. Tôi nghe thấy tiếng thở khẽ ngay ngoài cửa. Tên shipper đó không hề đi, hắn đang đứng ngay đó!

3.

Tôi nghiến chặt răng, lấy điện thoại soạn tin nhắn báo cảnh sát. Hai mươi phút trôi qua dài như cả thế kỷ, cho đến khi nhìn qua mắt mèo thấy hai cảnh sát mặc sắc phục, tôi mới mở cửa.

Viên cảnh sát dẫn đầu nhìn tôi đầy nghi hoặc:

“Cô này, chúng tôi không thấy người khả nghi nào ở cửa cả. Cô chắc chắn là có kẻ muốn hãm hại mình chứ?”

Tôi chẳng kịp thay giày, dẫn cảnh sát đến phòng camera. Ngay khi tôi định trích xuất hình ảnh, anh bảo vệ trực ca lại chép miệng:

“Xin lỗi cô, camera tầng đó vừa hay bị hỏng chiều nay.”

Tim tôi hẫng một nhịp. Đây là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng, mục tiêu chính là tôi! Vì không có camera, cảnh sát chỉ có thể nhắc tôi chú ý hơn, gặp nguy hiểm thì liên lạc ngay với họ.

Về đến nhà, tôi cuộn mình chặt trong chăn. Nếu không có tin nhắn cảnh báo, nếu tôi cứ mở cửa như bình thường, tôi không dám tưởng tượng đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì…

Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu tôi. Số điện thoại lạ kia biết trước có kẻ muốn hại tôi! Họ sẵn lòng gửi tin nhắn nhắc nhở, chứng tỏ không có ác ý. Chỉ cần liên lạc được với người đó, biết đâu tôi sẽ biết thêm thông tin để thoát khỏi nguy hiểm!

Nghĩ vậy, tôi vội vàng gọi vào số máy kia.

Tút… tút… tút…

Mỗi tiếng chuông vang lên, tim tôi lại đập thình thịch. Tôi sợ bị ngắt máy đột ngột, càng sợ hơn nếu chuông kết thúc mà không ai nghe. Đến giây thứ mười lăm, một tiếng “cạch” vang lên, cuộc gọi đã được kết nối.

“Chúc mừng bạn, vẫn còn sống.”

Câu nói này khiến tôi ngẩn người. Nhưng điều làm tôi sốc hơn cả là giọng nói ở đầu dây bên kia. Giọng nói này tôi đã nghe hôm nay. Chính là cô gái ở siêu thị, người đã nhường tôi thanh toán trước.

Tôi không màng gì nữa, dồn hết thắc mắc trong lòng hét vào điện thoại:

“Cô rốt cuộc là ai? Tại sao cô biết trước có kẻ muốn giết tôi?”

Sau một khoảng lặng ngắn, từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói run rẩy:

“Vì kiếp trước, tôi đã chết như thế.”

4.

Trong phòng máy của quán net, đèn sáng trưng. Tiếng chơi game và tiếng chửi thề, cười nói vọng vào từ bên ngoài lúc này lại khiến người ta cảm thấy an tâm.

Tôi nhìn cô gái đối diện, cú sốc trong lòng vẫn chưa thể bình lặng. Cô gái tên là Trần Linh, chính là người ở siêu thị. Sau cuộc điện thoại, chúng tôi quyết định tìm một nơi an toàn để nói chuyện chi tiết. Suy đi tính lại, chúng tôi chọn quán net. Quán net đêm khuya đông nghẹt người, lại có camera khắp nơi, rất an toàn.

Vừa ngồi xuống, câu đầu tiên của Trần Linh đã khiến tôi chấn động. Cô ấy nói mình là người trọng sinh.

Kiếp trước, vì xếp hàng trước tôi nên Trần Linh là người nhận được 10 triệu tệ. Đêm nhận thưởng, Trần Linh cũng giống tôi, gọi một bữa ăn sang chảnh mà ngày thường không dám chi. Nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa lấy đồ ăn, cô ấy bị kẻ sát nhân xông vào đâm một nhát thẳng vào tim. Vì hung thủ đội mũ và đeo khẩu trang nên cho đến khi nhắm mắt, Trần Linh vẫn không nhìn rõ mặt hắn.

Sau khi trọng sinh, vì nỗi sợ cái chết, Trần Linh chọn từ bỏ 10 triệu tệ. Nhưng vì sợ tôi cũng gặp cảnh ngộ tương tự, nên lúc tôi thanh toán, cô ấy đã ghi lại số điện thoại của tôi và gửi tin nhắn cảnh báo.

Nghe xong câu chuyện, tôi vô cùng cảm kích. Nếu không có lòng tốt của cô ấy, giờ tôi đã là một xác chết. Tôi nắm lấy tay Trần Linh, bày tỏ lòng biết ơn:

“Cảm ơn cô đã cứu tôi. Tôi muốn chia cho cô một nửa số tiền thưởng, vốn dĩ nó phải thuộc về cô.”

Vẻ mặt Trần Linh đột nhiên trở nên sợ hãi:

“Tôi nghi ngờ hung thủ nhắm vào số tiền đó. Lần này hắn thoát được, lần tới ra tay với bạn sẽ càng tàn độc hơn. Hơn nữa, tôi không còn biết trước hắn sẽ ra tay lúc nào và bằng cách nào nữa.”

Tôi nhíu mày hỏi:

“Kiếp trước trước khi chết, cô có phát hiện đặc điểm gì của hung thủ không?”

Trần Linh lắc đầu:

“Khoảnh khắc dao đâm vào ngực, tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi. Cơn đau dữ dội khiến tôi không kịp suy nghĩ gì đã chết. Quần áo đen, mũ đen, khẩu trang đen, tôi chỉ thấy một màu đen.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)