Chương 8 - Cô Gái Nhu Nhược Trong Lầu Thanh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bà sai người đưa thư cho Triệu Như Viễn.”

“Hắn nói bận.”

“Lại gửi một khoản tiền tới, nhờ tú bà chăm sóc ta thật tốt, nói chẳng bao lâu sẽ tới chuộc ta.”

“Ta chờ mãi.”

“Chờ đến lúc sắp sinh.”

“Hắn vẫn không tới.”

“Nhưng vì hắn đã đưa tiền, tú bà liền tự quyết định tìm bà đỡ tới.”

“Đứa trẻ được sinh ra.”

“Là một bé gái.”

“Trắng trẻo sạch sẽ.”

“Lông mày đôi mắt giống hắn.”

“Mũi nhỏ, miệng nhỏ giống ta.”

“Khi đứa trẻ được hơn nửa tháng, Triệu Như Viễn cuối cùng cũng tới.”

“Nhưng vừa vào cửa nhìn thấy ta, hắn đã nhíu mày.”

“‘Sao béo lên nhiều thế?’”

“‘Dung mạo không còn bằng trước.’”

“‘Hàm Nguyệt, thứ đáng giá nhất trên người nàng chính là khuôn mặt này, bây giờ lại hỏng rồi.’”

“Nói xong hắn không muốn nhìn ta thêm lấy một cái.”

“Xoay người lại nhìn thấy một cô nương non nớt vừa mới vào lầu.”

“Sau đó hắn chuộc cô nương ấy đi.”

“Nói nàng giống một đóa sen xanh không nên bị vấy bẩn ở nơi này.”

Khói trong xe càng lúc càng dày.

Hàm Nguyệt bị sặc, ho mấy tiếng.

Ho đến chảy nước mắt.

“Khi ấy ta nhìn bóng lưng hắn rời đi.”

“Hận đến tận xương.”

“Lần đầu tiên trong đời, ta muốn giết một người mãnh liệt đến thế.”

“Nhưng ta nhu nhược.”

“Ta không dám.”

“Ta chỉ là một kỹ nữ thanh lâu.”

“Không quyền không thế, không ai chống lưng.”

“Ta chỉ có thể nuốt tất cả uất ức vào bụng.”

“Đứa trẻ thì sao?”

Ta hỏi.

Hàm Nguyệt cười.

“Bị người ta mang đi rồi.”

“Không lâu sau, Triệu phu nhân tới.”

“Đập phá hơn nửa đồ đạc trong lầu.”

“Chỉ thẳng mặt các mama mà mắng.”

“Nói Triệu Như Viễn vậy mà lại chuộc nữ tử thanh lâu về nhà, khiến nàng mất hết thể diện.”

“Các mama giải thích, nói cô nương bị hắn đưa đi còn chưa từng tiếp khách.”

“Còn người thật sự từng ngủ với hắn là ta vẫn đang ở trong lầu.”

“Vì vậy Triệu phu nhân xông lên.”

“Cướp đứa trẻ đi.”

“Từ đó không còn tin tức.”

Nghe đến đây, lòng ta rất khó chịu.

“Ngươi nhớ đứa trẻ không?”

Hàm Nguyệt lắc đầu.

“Không nhớ.”

Rồi lại nói:

“Nhớ cũng chẳng có ích.”

“Chết rồi thì thôi.”

“Nếu còn sống, ở trong thanh lâu cũng chẳng thể sống ra dáng một con người.”

“Cho nên từ đó ngươi ở lại hẳn sao?”

Hàm Nguyệt gật đầu.

“Phải.”

“Đã sinh con, dung mạo cũng già đi.”

“Không còn khách nào gọi ta nữa.”

“Nhưng ta vẫn phải sống.”

“Cứ chậm rãi chịu đựng.”

“Chịu đến tận ngày hôm nay.”

Trong lúc nói chuyện, xe ngựa đã ra khỏi thành.

“Ta chỉ có thể đưa ngươi tới đây.”

Hàm Nguyệt nói.

“Hôm nay ta vừa sợ ngươi giết hắn, lại vừa mong ngươi giết hắn.”

“Hắn vừa chết, trong lòng ta vậy mà thoải mái hơn phân nửa.”

“Những ngày sau này, sống cho tốt.”

“Nơi nào cũng tốt hơn chỗ ấy.”

Ta xuống xe.

Nhìn cỗ xe quay đầu đi xa.

Hàm Nguyệt vén rèm xe.

Khói từ trong xe tản ra.

Ta dùng sức ngửi.

Đã chẳng còn ngửi được bao nhiêu.

Ta không nhìn xe ngựa nữa.

Xoay người, men theo bóng đêm đi về nhà.

Nhà còn rất xa.

Không biết hai phần ruộng nhà ta còn hay không.

10

Khi trời sáng, ta về đến nhà.

Ngôi làng đã không còn.

Chỉ còn một vùng đất hoang bị lửa thiêu.

Ta dựa vào ký ức tìm tới nhà mình.

Nơi ấy từ lâu đã biến thành phế tích.

Hai phần ruộng kia cũng mọc đầy cỏ hoang.

Cao đến nửa người.

Khi ở Ỷ Phương Lâu, ta từng nghe nói bên ngoài hiện giờ binh hoang mã loạn.

Bộ tộc ngoài biên xâm phạm.

Trong hoàng thành lại bận tranh giành ngôi vị.

Dân chúng bình thường sống vô cùng khổ sở.

Lưu dân, thổ phỉ khắp nơi.

Không chừng hôm nào đó, một ngôi làng nào đó sẽ bị giết sạch.

Chỉ là ta không ngờ.

Làng của ta cũng bị tàn sát.

Ta bỗng cảm thấy thật buồn cười.

Con người sống một đời.

Rốt cuộc là sống vì điều gì?

Ta ngồi trên bờ ruộng.

Nhớ lại năm ấy cùng ca ca và nương lội ruộng.

Ca ca nói ngày tháng sắp ngọt lên rồi.

Ngọt sao?

Ta nếm thấy vị mặn.

Không biết từ khi nào.

Nước mắt đã rơi xuống.

Nương nói đúng.

Cuộc đời sao có thể ngọt được?

Mỗi lần muốn sống tốt hơn một chút.

Lần nào cũng cố gắng giãy giụa.

Ta chưa từng được gặp phụ thân.

Ca ca chết.

Nương cũng đi rồi.

Ta và tẩu tẩu vào thanh lâu một chuyến.

Bây giờ ta cô độc trở về.

Tẩu tẩu ở lại nơi ấy.

Ruộng cũng chẳng còn.

Ta ngồi trên bờ ruộng đến trời tối.

Nhổ ít cỏ dại, thấm nước rồi bện thành dây cỏ.

Trước kia ta rất giỏi việc này.

Nhưng mấy năm nay không làm việc nặng, chẳng bao lâu trên tay đã xuất hiện từng vết xước.

Ta cũng không cảm thấy đau.

Chỉ không ngừng bện dây.

Cuối cùng ta dùng sức kéo thử.

Cũng khá chắc.

Ta treo sợi dây lên cây.

Đang vất vả định đưa mình vào chiếc vòng dây ấy thì một mũi tên bay tới.

Đánh tung búi tóc của ta.

Cây trâm trân châu cũng theo đó rơi xuống đất.

Phía xa có một người cưỡi ngựa chạy tới.

“Nơi này vậy mà vẫn còn người?”

Hắn kinh ngạc kêu lên.

Ta quay người nhìn hắn.

Người ngồi trên ngựa, ta không nhìn rõ thần sắc.

Chỉ cảm thấy hắn rất cao lớn.

“Ngươi đang làm gì ở đây?”

Hắn hỏi ta.

“Tìm chết.”

Ta đáp.

“Vì sao tìm chết?”

Hắn lại hỏi.

“Cuộc đời quá khổ.”

Hắn trầm ngâm một lát rồi cười.

“Ta dẫn ngươi đi uống nước đường.”

“Ngọt đấy.”

“Đừng chết nữa.”

“Chết chán lắm.”

“Ngươi là người làng này sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)