Chương 5 - Cô Gái Hoang Dã và Đại Ca Trường

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Giết tôi đâu cần dùng bom hạt nhân.”

Hai tay tôi run lên, chẳng kịp xin lỗi, bất an hỏi:

“Cậu có nhìn thấy không? Ma… ma ấy, ngay sau lưng tôi.”

Mắt Nguy Lương trong bóng tối rất sáng.

Anh đưa mắt quét về phía sau tôi rồi dừng lại.

Tôi căng thẳng túm lấy anh:

“Có không?”

Khóe môi anh cong lên, nghiêm túc gật đầu:

“Có chứ, nhiều lắm, cậu nhìn thử không?”

Cái gì?

Tôi cứng đờ, từng chút từng chút quay đầu lại.

Hành lang trống không, chẳng có gì cả.

Đang thở phào thì bên tai đột nhiên truyền tới giọng nói âm u:

“Ngay trước mặt cậu đấy.”

Tôi phát ra tiếng hét chói tai.

Nguy Lương cười đến híp cả mắt.

Đêm đó, tôi thức trắng.

Tôi dựa vào giường như bị hút sạch tinh khí:

“Báo ứng, đây là báo ứng tôi đáng phải chịu……”

Nguy Lương: vui vẻ.

14

Sáng hôm sau, tôi đi trả xe ba bánh.

Ông chủ cửa hàng trái cây trong trường nhìn bánh xe mới tinh, nhíu mày hỏi:

“Cháu nói là cái bánh xe cũ bỗng nghĩ thông rồi, tự lăn đi mất?”

Tôi gãi miếng băng bên đầu, cười hí hí:

“Vâng, chắc nó có tâm sự gì đó. Nhưng thay bánh mới cũng tốt đúng không chú?”

Nếp nhăn chữ xuyên trên trán ông chú lập tức giãn ra:

“Đúng thật, cô bé này cũng khá biết mang may mắn tới cho người khác đấy.”

Nguy Lương đang bó bột hai tay trong bệnh viện bỗng hắt hơi:

“?”

Ông chú cửa hàng trái cây còn khá vui, bảo tôi chọn ít trái cây mang đi.

Tôi chỉ vào quả sầu riêng Musang King siêu to, đáng thương nhìn ông.

Ông chú:

“Mang đi đi, cô bé ba ngày hai bữa toàn thân bị thương, thế mà còn phải ra ngoài đạp xe ba bánh, đáng thương thật……”

Lúc đẩy cửa phòng bệnh, Nguy Lương đang được nhóm vệ sĩ vây quanh hỏi han.

Nhìn thấy tôi, anh khựng một chút.

Anh nói:

“Đi săn về rồi à?”

Tôi ôm quả sầu riêng lớn:

“……”

Anh đầu đinh nhìn thấy tôi, trong mắt bùng lửa, xông tới định túm cổ áo:

“Mới mấy phút không trông mà cô đã hành hạ đại ca tôi thành không còn hình người thế này!!”

Tôi tăng tối đa điểm né tránh, đang định lùi lại thì thấy Nguy Lương duỗi chân dài chặn anh đầu đinh.

“Được rồi, tôi chẳng phải vẫn còn hai chân tốt sao.”

Tôi cười ngượng ngùng dâng sầu riêng, lén nhắn vào nhóm ký túc:

“Nguy! Bị toàn bộ phe địch bao vây, mau tới cứu viện.”

Anh đầu đinh liếc:

“Cô làm gì mà lén lén lút lút thế?”

Tôi nhanh tay chuyển màn hình sang ứng dụng video, ngẩng đầu:

“À, ha ha, xem video ngắn thôi.”

Biểu cảm anh đầu đinh lại càng kỳ quái.

Giây tiếp theo, cậu ta giơ tay lớn tiếng với Nguy Lương:

“Tại hạ muốn tố cáo cô gái hoang dã tư thông với người ngoài, làm loạn bệnh viện, tội không thể tha!”

Tôi cuống lên:

“Cậu nói gì vậy!”

Tôi cúi đầu nhìn.

Trên màn hình vừa hay là một anh chàng da ngăm cởi trần khoe cơ bụng đang phát trực tiếp nhảy nóng bỏng.

Vì căng thẳng, ngón tay tôi còn điên cuồng bấm thích tặng hoa.

Tôi:

“……”

Nguy Lương:

“……”

Trên sân thượng có thêm một cô gái muốn nhảy lầu.

15

Một lúc sau, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, phá vỡ bầu không khí xấu hổ.

“Ồ, mọi người đều ở đây à, sao yên tĩnh vậy?”

Tiểu Lam sải bước vào.

Sau lưng cô ấy, các cô bạn đủ màu lần lượt tiến vào.

Không ai trong số họ là không trang điểm kiểu sẵn sàng xé nhau cực đậm, son môi có đủ xanh lam xanh lá, tím, vàng, đỏ……

Cảm ơn.

Đứa em này cũng bất cẩn bị dọa giật mình.

Càng đừng nói tới đám nam sinh đại học chưa trải sự đời kia.

Tiểu Lam ngẩng đầu từng bước ép sát anh đầu đinh:

“Nhóc con, cậu bắt nạt em gái tôi à?”

Giọng hung dữ phối với môi xanh và đường kẻ mắt vút tận thái dương, hệt như đại bàng sổ lồng.

Ánh mắt anh đầu đinh hoàn toàn đờ đẫn.

Cậu ta nhắm mắt, người cứng đơ ngã thẳng ra sau.

Điểm này khá giống đại ca cậu ta.

Người hai bên tập hợp đông đủ, căn phòng bệnh vốn không lớn càng trở nên chật chội.

Tôi và Nguy Lương ngồi im lặng trên hai giường ở giữa.

Nhóm vệ sĩ và đội cầu vồng chia nhau chiếm hai bên, dùng ánh mắt giao chiến không ai chịu nhường ai.

Tôi và Nguy Lương nhìn nhau, đồng thời đọc được trong mắt đối phương sự tuyệt vọng với cuộc đời.

Anh: Nghĩ cách đuổi bọn họ đi.

Tôi: Ờ ờ, tôi có cách rồi.

Tiểu Hồng nghi hoặc hỏi:

“Hai người nháy mắt đưa tình gì vậy? Du Mễ?”

Tôi ôm trán, yếu đuối ngã xuống giường:

“Ui, đầu tớ chóng mặt quá, chắc trong phòng bí quá.”

Nguy Lương “à” một tiếng hùa theo:

“Tôi cũng hơi chóng mặt.”

Tôi:

“Ôi trời, cảm giác sắp không thở nổi rồi.”

Nguy Lương:

“Thêm tôi.”

Tôi:

“Ái da, hình như còn buồn nôn, cổ họng trào nước chua.”

Nguy Lương cong người làm bộ đau đớn:

“Tôi cũng vậy.”

Nhóm vệ sĩ và đội cầu vồng:

“……”

Tiểu Lục bỗng mở to mắt, đấm tay kinh ngạc:

“Mới một đêm thôi, không thể có thai nhanh vậy được!”

Anh đầu đinh lập tức đứng bật dậy:

“Đại ca, anh có thai rồi?!”

Nguy Lương:

“…… Cút.”

Anh tóc sói bừng tỉnh:

“Bảo sao mấy hôm nay đại ca tỏa ra hào quang từ mẫu.”

Nguy Lương:

“Cậu cũng cút.”

16

Buổi tối lúc đút cơm cho anh, tôi vẫn cười:

“Đại ca trường, ngày mai chắc chắn sẽ có bài nói cậu làm mẹ bầu nam ha ha ha.”

Nguy Lương chẳng thèm để ý, nâng mí mắt lắc đầu:

“Không ăn rau bina.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)