Chương 24 - Cô Gái Giữa Mưa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Sợ em cảm thấy anh đang ép em phải ngồi lên.”

Tôi nhất thời không nói nên lời.

Bên ngoài nhà xe vẫn đang mưa, ánh sáng bên trong lờ mờ.

Chiếc xe điện xanh lam lẻ loi đỗ bên cạnh chiếc xe màu trắng của tôi, khoảng cách giữa hai tay lái chỉ tầm nửa cánh tay.

Không xa.

Cũng không quá gần.

Tôi tháo mũ bảo hiểm xuống, cúi đầu vuốt lại mái tóc bị ép bù xù.

“Từ từ hẵng lắp.”

Thẩm Yến gật đầu.

“Ừ.”

Tôi đẩy cửa đi lên lầu.

Anh đi theo phía sau, trên tay xách theo túi sữa đậu nành.

Khi vào nhà, tôi mới nhận ra sữa đậu nành vẫn còn ấm.

Chắc anh đã bọc nó trong túi giữ nhiệt khá lâu.

Tôi ngồi vào bàn ăn uống sữa đậu nành.

Thẩm Yến đem treo hai chiếc áo mưa ra ban công, rồi lấy khăn khô lau mũ bảo hiểm.

Tôi nhìn anh tất bật dọn dẹp, đột nhiên lên tiếng: “Thẩm Yến.”

Anh lập tức quay đầu lại.

“Sao thế?”

“Hôm nay nếu anh lái ô tô tới, em có lẽ sẽ không lên xe đâu.”

Động tác lau mũ của anh chầm chậm dừng lại.

“Anh đoán được mà.”

“Vậy sao anh vẫn tới?”

Anh cụp mắt xuống, nhìn chiếc mũ bảo hiểm trên tay.

“Trước đây anh luôn nghĩ chỉ cần anh tới, là có thể bù đắp.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

“Bây giờ nghĩ lại, có những chuyện không phải cứ tới là xong.”

Tôi không nói gì.

Anh lau sạch chiếc mũ bảo hiểm màu trắng của tôi, đặt lại vào ngăn tủ huyền quan.

“Hôm nay như thế này, em có thể chấp nhận được một chút chưa?”

Tôi cúi đầu húp thêm một ngụm sữa đậu nành.

Rất ấm.

Sự ấm áp từ dạ dày dần dần lan tỏa ra khắp cơ thể.

Một lúc lâu sau, tôi nói: “Cũng tàm tạm.”

Thẩm Yến cười.

Rất nhẹ nhàng.

Như thể cuối cùng anh cũng tìm được một chỗ đặt chân vững chãi trong cơn mưa tầm tã.

Tối đó trước khi ngủ, tôi lướt vòng bạn bè, thấy bài đăng của Ôn Kiều.

Một bức ảnh chụp băng ghế sau của xe taxi.

Kèm theo dòng chữ:

【Ai rồi cũng phải học cách tự mình về nhà thôi.】

Tôi nhìn hai giây, rồi lướt qua.

Không thả tim.

Cũng không chụp màn hình gửi cho ai.

Bởi vì tôi biết, câu nói đó đối với tôi bây giờ đã chẳng còn bất kỳ sức sát thương nào nữa.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ đã tạnh dần.

Ở cửa ra vào, hai chiếc mũ bảo hiểm đặt ngay ngắn cạnh nhau.

Chiếc màu trắng của tôi, chiếc màu đen của anh.

Bên cạnh còn treo hai bộ áo mưa, một bộ màu xám nhạt, một bộ trong suốt.

Tôi nhìn lướt qua trước khi tắt đèn, chợt cảm thấy ngôi nhà này đã có thêm một trật tự mới.

Không phải ai đợi ai.

Cũng không phải ai đón ai.

Mà là hai người rốt cuộc đã bắt đầu học cách cùng nhau bước đi.

11

Cuối tuần, Thẩm Yến bảo sẽ thay má phanh cho chiếc xe máy điện của tôi.

Tôi vốn tưởng anh chỉ nói suông.

Ai dè anh mua dụng cụ thật, còn xem trước cả video hướng dẫn trên mạng.

Trên bàn trà ở phòng khách bày la liệt tua vít, cờ lê, găng tay và hai miếng má phanh mới toanh, trông như chuẩn bị tháo tung cả một chiếc xe ra vậy.

Tôi đứng bên cạnh, im lặng một lúc.

“Anh chắc chắn là anh làm được không?”

Thẩm Yến bấm dừng video, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

“Anh xem ba lần rồi.”

“Lần trước anh xem video nấu ăn cũng ba lần, rồi bỏ nửa nồi gừng vào đấy.”

Anh hơi nghẹn lại.

“Lần này anh sẽ cho ít gừng thôi.”

Tôi không nhịn được bật cười.

Thẩm Yến cũng cười theo.

Cười xong, anh đưa đôi găng tay cho tôi.

“Em đứng xem, nếu anh làm sai thì nhắc anh nhé.”

“Em cũng đâu có biết làm.”

“Thì chúng ta cùng nhau không biết làm.”

Câu này nghe thật ngốc nghếch.

Nhưng tôi vẫn nhận lấy găng tay.

Chiếc xe được dắt xuống bãi đất trống dưới lầu.

Trời rất đẹp, nắng chiếu lên thân xe, hai con khủng long dán dở mà Tiểu Bảo để lại hôm nọ đã hơi quăn mép.

Thẩm Yến ngồi xổm cạnh bánh xe hì hục tháo ốc vít.

Tôi ngồi xổm phía đối diện, cầm điện thoại bật video hướng dẫn cho anh xem.

Sư phụ trong video thao tác rất dứt khoát, hai ba cái là tháo được má phanh ra.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)