Chương 8 - Cô Gái Gầy Tìm Kiếm Ấm Áp
“Đào Hành, anh nói đúng. Người phải theo đuổi mới có được chưa chắc đã biết trân trọng. Vậy người được nhặt về thì sao?”
Đào Hành suy nghĩ một lát.
“Không phải được nhặt về.”
“Là cô ấy tự mình đi tới.”
Tưởng Mẫn đóng cửa.
Tiếng bước chân càng lúc càng xa.
Tôi bước ra khỏi bếp.
Đào Hành đứng ở lối vào, nhìn đôi dép.
“Cô nghe thấy hết rồi?”
“Ừ.”
“Cô có sợ không?”
“Sợ gì?”
“Sợ lời cô ấy nói là thật. Sợ ba tháng sau cô cũng cảm thấy nhàm chán.”
Tôi đi đến trước mặt anh, cúi đầu nhìn đôi dép.
“Đào Hành, trước đây đến một đôi dép tử tế tôi cũng không có. Anh mua cho tôi một đôi, sau đó hỏi tôi có sợ nhàm chán không.”
Tôi ngẩng đầu.
“Anh đã từng thấy một người phải đi chân đất suốt mùa đông chê kiểu dáng đôi giày không đẹp chưa?”
Anh không nói gì.
Nhưng anh bật đèn ở lối vào.
Lúc tôi đến nơi này còn tối.
Bây giờ đã sáng lên.
Đậu Đậu gọi từ phòng khách:
“Bố! Dì gầy gầy! Ăn dâu tây!”
Anh nhìn tôi một cái.
“Đi thôi. Con bé đang chờ.”
08
“Dì Bùi, tại sao món trứng dì xào lại có màu đen?”
Đậu Đậu nằm bò trước cửa bếp, hai tay chống lên khung cửa, vẻ mặt nghiêm túc.
Tôi cúi đầu nhìn chảo.
Đúng là hơi đen.
“Đây gọi là… hương vị cháy thơm.”
“Bố xào màu vàng.”
“Màu vàng không có gì lạ. Màu đen mới đặc biệt.”
Đậu Đậu suy nghĩ rồi gật đầu.
“Vậy con ăn món đặc biệt.”
Đào Hành từ nhà vệ sinh đi ra, trong tay cầm dụng cụ thông cống.
“Ống thoát nước trong bếp lại tắc rồi.”
“Hôm qua cô rửa rau, nhét lá rau vào trong.”
“Tôi tưởng lá rau sẽ tự trôi đi.”
Anh nhìn chiếc chảo.
“Trứng cháy rồi.”
“Tôi biết.”
“Lửa lớn quá.”
“Tôi biết rồi.”
“Lần sau phải dùng lửa nhỏ xào từ từ, trước tiên…”
“Đào Hành, hoặc là anh vào xào, hoặc là im miệng.”
Anh im miệng.
Đậu Đậu đứng bên cạnh cười trộm.
Đây là ngày thứ mười hai kể từ khi tôi chuyển đến.
Phòng dành cho khách đã trở thành phòng của tôi.
Đèn bàn là mẫu rẻ nhất của IKEA.
Chiếc ca tráng men được đặt trên bàn.
Đào Hành nhìn thấy nhưng không nói gì.
Ngày hôm sau, bên cạnh nó có thêm một chiếc đế lót cốc.
Trong tủ bát có thêm một chiếc cốc mới.
Màu trắng, in hình một quả dâu tây.
Mua ở siêu thị, tám tệ.
“Dì Bùi thích dâu tây.”
Đậu Đậu nói.
“Sao con biết?”
“Bởi vì con thích dâu tây, nên con cảm thấy dì cũng thích.”
Y hệt logic lần trước.
Trẻ con ba tuổi cảm thấy cả thế giới đều phải giống mình.
Kết quả điều tra của phòng nhân sự có vào tuần thứ hai.
Chị Lưu gọi điện.
“Bùi Nhiễm, kết luận là tố cáo không đúng sự thật, không cấu thành hành vi theo dõi. Nhưng dù người tố cáo ẩn danh, hệ thống đã truy ra thiết bị được dùng để gửi đơn.”
“Máy của ai?”
“Máy tính tại bàn làm việc của Tưởng Mẫn.”
Tôi không nói gì.
“Công ty đã nói chuyện với Tưởng Mẫn. Cô ấy bị điều chuyển đến bộ phận hành chính hậu cần, tự nguyện hạ một cấp. Coi như công ty giữ thể diện cho cô ấy.”
Cúp điện thoại, Đào Hành vừa từ tòa án trở về.
Anh ngồi xuống sofa, đặt túi hồ sơ lên bàn trà.
“Tòa án đã thụ lý đơn xin thay đổi quyền nuôi con.”
“Có chắc chắn không?”
“Luật sư nói Tưởng Mẫn vi phạm thỏa thuận trước, hơn nữa tình hình kinh tế của cô ấy không ổn định.”
“Cô ấy đứng ra bảo lãnh một phần nợ thẻ tín dụng của Chu Thụy, bản thân cũng đang mang nợ. Tòa án sẽ nghiêng về phía có kinh tế ổn định hơn.”
“Tưởng Mẫn biết chuyện sẽ thế nào?”
Đào Hành nhìn tập hồ sơ.
“Lúc ly hôn, cô ấy lấy Đậu Đậu ra làm điều kiện thương lượng. Nói muốn luân phiên quyền nuôi con, không muốn từ bỏ quyền làm mẹ.”
“Nhưng đến những ngày được đón Đậu Đậu, cô ấy thường đưa con bé về nhà mẹ mình.”
“Tại sao?”
“Bởi vì Chu Thụy hẹn cô ấy.”
Tôi cúi đầu, không nói gì.
Đậu Đậu nhảy ra.
“Bố! Dì Bùi! Xem tranh con vẽ này!”
Một căn nhà, ba người và một con mèo.
Con mèo được vẽ lớn hơn cả căn nhà.
“Mèo tên gì?”
“Dâu Tây.”
“Tại sao?”
“Vì dâu tây ngon.”
Đào Hành xoa đầu con bé.
“Nhà chúng ta không nuôi mèo.”
“Bố!”
“Lông mèo sẽ bay vào lưới lọc điều hòa, dọn rất phiền.”
Đậu Đậu quay sang tôi.
“Dì Bùi nói giúp con với.”
“Cứ vẽ xong trước đi. Chuyện nuôi mèo sau này nói tiếp.”
Đào Hành nhìn tôi.
“Câu cô vừa nói giống hệt lời mẹ tôi.”
“Câu gì?”
“Cứ dỗ qua trước, sau này tính tiếp. Kinh nghiệm cả đời nuôi con của mẹ tôi đấy.”
Mười một giờ tối, tôi nằm trên giường trong phòng dành cho khách, nghe thấy tiếng động trên sofa phòng khách.
Đào Hành đang trở mình.
Một lát sau, một tờ giấy được nhét qua khe cửa.
Tôi nhặt lên.
Là bức tranh căn nhà của Đậu Đậu.
Mặt sau có thêm một dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.
“Dì Bùi đừng đi được không?”
Bên cạnh có chú thích do người lớn viết:
“Đậu Đậu nói, bố viết thay.”
Tôi vùi mặt vào gối.
Cách một bức tường, giọng Đào Hành truyền tới, hơi trầm đục.
“Đã nhìn thấy tờ giấy chưa?”
“Thấy rồi.”
“Trả lời thế nào?”
Tôi lấy chăn trùm kín mặt.
“Tôi không đi.”
09
“Tưởng Mẫn đăng một bài trong nhóm chung của công ty.”
Bảy giờ rưỡi sáng, Tiểu Hứa gọi điện tới.
Lúc đó tôi đang tết tóc cho Đậu Đậu.
“Bài gì?”
“Cô tự xem đi.”
Tôi đặt lược xuống, mở nhóm công ty.
Tiêu đề:
Sự thật về việc Bùi Nhiễm chen chân vào cuộc hôn nhân của tôi.