Chương 15 - Cô Gái Bị Quên Lãng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ả cứ ngỡ Đường Diệc An sẽ đến dỗ dành mình. Suy cho cùng, trước đây hai người giận nhau, phần lớn Đường Diệc An đều sẽ chủ động nhượng bộ.

Nhưng, Đường Diệc An lại không làm như những gì Trình Dữu dự đoán.

Ngược lại, giọng nói của Đường Diệc An lạnh tanh: “Đoạn video ở tiệm váy cưới hôm đó, là cô đăng lên mạng, toàn bộ thông tin của Lâm Chỉ Tinh, cũng là cô xúi giục bọn trang tin tung ra.”

Trình Dữu đổi một tư thế ngồi thoải mái hơn, dửng dưng đáp: “Đúng, là em làm thì sao nào? Người ép cô ta quỳ xuống xin lỗi em, chẳng phải là anh sao? Trong lòng anh, cô ta làm sao quan trọng bằng cuộc hôn nhân liên minh của chúng ta. Lúc đó chẳng thấy anh xót xa cho cô ta, bây giờ tính sổ nợ cũ với em thì có ích gì?”

Đường Diệc An bị chặn họng, không nói ngay được lời nào, rất nhanh sau đó, hắn khẽ bật cười.

“Trước kia, là tôi chưa biết cô ấy quan trọng với tôi đến nhường nào, tôi yêu cô ấy nhiều ra sao. Bây giờ, tôi biết rồi. Cho nên, tôi đến đây để cảnh cáo cô, lần này coi như bỏ qua đợi vài ngày nữa tôi tìm cô ấy về, cô tốt nhất nên chung sống hòa bình với cô ấy, đừng có kiếm chuyện ức hiếp cô ấy nữa. Nếu không, sự hợp tác giữa hai nhà chúng ta, có lẽ sẽ không còn suôn sẻ đâu.”

Trình Dữu bật dậy, cao giọng: “Đường Diệc An, anh lấy được bằng sáng chế của nhà em rồi, bây giờ anh muốn qua cầu rút ván sao?”

“Tôi đã nói rồi, nếu cô an phận thủ thường, khách khí với Lâm Chỉ Tinh, tôi tự nhiên sẽ không làm gì cả.” Đường Diệc An nói xong, quay người rời đi.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, hắn nghe thấy tiếng đập phá đồ đạc loảng xoảng rất lớn.

Đường Diệc An không hề ngoảnh đầu lại.

Trình Dữu đập vỡ một chiếc bình hoa cao bằng nửa người vẫn chưa hả giận, lại điên cuồng đập nát toàn bộ những thứ lọt vào tầm mắt.

Ả nhìn đống đổ nát trong phòng, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Đường Diệc An thế mà lại vì con tiện nhân Lâm Chỉ Tinh đó lật lọng với ả.

Đường Diệc An thế mà lại coi trọng con đàn bà từ vùng núi chui ra đó đến vậy.

Ả hận lắm!

Rõ ràng ả và Đường Diệc An quen biết nhau từ nhỏ, rõ ràng ả là người phụ nữ ở đất Bắc Kinh này có thân phận xứng đôi vừa lứa nhất với hắn.

Đường Diệc An sao có thể yêu một con bé nhà quê cơ chứ?

Sau lần này, hai người ngay cả sự bình yên ngoài mặt cũng không thèm duy trì nữa.

Vài lần tham gia yến tiệc, hai bên đều không xuất hiện cùng nhau.

Đường Diệc An có mặt, Trình Dữu sẽ không đến; Trình Dữu xuất hiện, Đường Diệc An sẽ vắng mặt.

Rất nhanh, đã có người đồn đại tình cảm của họ đã rạn nứt.

Hôm đó, Đường Diệc An lại một mình tham gia một buổi tiệc.

Đã nửa tháng trôi qua vẫn không có tin tức gì của Lâm Chỉ Tinh.

Tâm trạng Đường Diệc An cực kỳ tồi tệ. Vài ngày liên tiếp, người trong công ty đều bị hắn mắng chửi đến mức không dám ngẩng đầu lên.

Ngay cả những đối tác hợp tác cứ thích hàn huyên không dứt cũng khiến hắn cảm thấy chán ghét.

Hắn cầm ly rượu, trốn một mình ở trong góc.

“Hôm nay sao Đường Diệc An lại đi một mình thế? Không đưa Trình Dữu theo à?”

“Chẳng lẽ giống như lời đồn, hai người họ lục đục thật sao?”

“Không thể nào đâu, Trình Dữu rất quan tâm đến Đường Diệc An mà. Nếu không thì cô ta đã chẳng tốn công sức giăng bẫy con tiểu tam đó làm gì.”

“Tiểu tam nào? Giăng bẫy ra sao?”

“Là cái cô Lâm Chỉ Tinh đó. Trình Dữu tìm một người đàn ông, sai người lừa cô ta vào phòng, vốn định để Đường Diệc An tận mắt chứng kiến cảnh hai người đang ân ái. Ai ngờ tên Vương Viễn đó vô dụng quá, mãi không làm ăn được gì. May mà Trình Dữu có hậu chiêu, chụp lại ảnh Lâm Chỉ Tinh không mặc quần áo, ép cô ta thừa nhận muốn gả cho Vương Viễn.”

“Chà, với người đàn ông kiêu ngạo như Đường Diệc An, cho dù chưa thực sự xảy ra chuyện gì, hắn cũng sẽ cảm thấy bị phản bội. Hắn không làm thịt con đàn bà đó mới lạ!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)