Chương 13 - Cô Gái Bị Quên Lãng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trước đây, hắn chỉ muốn dành cho người vợ tương lai của mình sự tôn trọng vừa đủ.

Giờ đây hắn mới nhận ra, dưới sự dung túng của hắn, Trình Dữu đã gây ra cho Lâm Chỉ Tinh những tổn thương sâu sắc đến nhường nào.

Hắn biết rõ, để có được cơ hội đi học lần này, Lâm Chỉ Tinh đã phải chật vật trải qua ba lần thi, mất ròng rã bốn năm trời khó khăn đến mức nào.

Lúc tước đi cơ hội đi học của Lâm Chỉ Tinh, Đường Diệc An không phải là không có chút áy náy nào. Nhưng rất nhanh, hắn đã tự tìm lý do bào chữa cho bản thân.

Có hắn ở đây, Lâm Chỉ Tinh có xài tiền thế nào cũng không hết.

Không cần ra ngoài làm việc, việc học đại học cũng thành ra có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Nhưng rõ ràng, Lâm Chỉ Tinh không nghĩ như vậy.

Hắn coi thường việc Lâm Chỉ Tinh đi ra từ một vùng núi nghèo, chưa từng tôn trọng suy nghĩ của cô.

Cho nên, Lâm Chỉ Tinh thà diễn kịch, thà chịu đựng sự sỉ nhục, cũng phải rời xa hắn.

Trái tim Đường Diệc An chưa bao giờ đau đớn đến thế.

10

Đường Diệc An ngã xuống chiếc giường lớn quen thuộc.

Hắn nhớ lại khoảng thời gian một năm vui vẻ của hai người. Khi đó, giữa họ chưa hề có khoảng cách.

Mặc dù đã trải qua rất nhiều chuyện, nhưng ngày thường Lâm Chỉ Tinh sống rất lạc quan và tràn đầy ánh nắng.

Ở bên cạnh cô, hắn luôn cảm thấy rất thư giãn, rất vui vẻ.

Cảm giác đó, hắn không bao giờ có được khi ở bên bất kỳ ai khác.

Nếu hắn biết trước Lâm Chỉ Tinh sẽ tuyệt tình như vậy, hắn nhất định sẽ không để mặc Trình Dữu ức hiếp cô.

Càng không bao giờ lần nào cũng thiên vị Trình Dữu.

Có lẽ, Lâm Chỉ Tinh đã phải chịu đựng vô vàn ấm ức khi ở bên hắn, nên cô mới quyết định rời đi.

Đường Diệc An đau đớn ôm chặt lấy lồng ngực.

Hắn đã sai rồi sao?

Hắn chỉ không muốn vợ mình giống như mẹ hắn, bị người ngoài coi thường.

Nhưng vì vậy, hắn lại làm lơ cảm nhận của Lâm Chỉ Tinh.

Đường Diệc An ở lại biệt thự một đêm. Suốt thời gian đó, Trình Dữu gọi điện, hắn đều không nghe máy.

Tối hôm sau khi hắn trở về, Trình Dữu với hốc mắt đỏ hoe ngồi trên sô pha, tức giận chất vấn: “Đường Diệc An, đêm qua anh đi đâu? Tại sao anh không về? Em gọi điện cho anh, tại sao anh không nghe?”

Đường Diệc An vẫn luôn tự nhủ phải tôn trọng Trình Dữu.

Nhưng ngay giây phút này, hắn cực kỳ phiền não, từ trước đến nay chưa có ai dám tra hỏi hắn như thẩm vấn tội phạm thế này.

Đường Diệc An ném chiếc áo khoác vest lên sô pha, lạnh lùng nói: “Công việc, không rảnh.”

Nói xong, hắn quay người định lên lầu.

“Anh đứng lại đó!” Trình Dữu bật dậy từ sô pha, tức giận quát: “Em không tin công việc của anh bận đến mức một ngày một đêm không có thời gian gọi lại một cuộc điện thoại. Anh đã kết hôn rồi anh có biết không? Anh không về nhà qua đêm thì bắt buộc phải nói cho em biết! Hơn nữa, hôm qua rốt cuộc anh đi làm việc, hay đi làm trò gì, tự trong lòng anh hiểu rõ nhất!”

Đường Diệc An không thể kìm nén được sự bực dọc trong lòng nữa.

Hắn chẳng chút khách sáo nói: “Trình Dữu, cô làm ơn hiểu rõ, chúng ta là liên hôn, liên hôn cô hiểu không? Tức là một loại hợp tác. Tôi không có nghĩa vụ phải báo cáo hành tung của mình với cô, cô bớt quản tôi đi!”

Trình Dữu sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, trái tim quặn thắt, nước mắt tuôn rơi.

Ả nghẹn ngào nói: “Cuối cùng anh cũng nói ra tiếng lòng rồi. Nếu đã là liên hôn, tại sao trước kia chuyện gì anh cũng thuận theo em? Đáng lẽ anh nên nói rõ ràng từ sớm. Bây giờ vừa mới kết hôn được vài ngày, anh đã đối xử với em như vậy, anh nghĩ cưới được về tay rồi thì em không chạy được nữa đúng không? Em nói cho anh biết, anh dám đối xử tệ với em, em sẽ ly hôn với anh!”

Đường Diệc An cười khẩy một tiếng, nói: “Tùy cô, tôi lúc nào cũng sẵn lòng chiều.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)