Chương 4 - Cô Gái Bị Lãng Quên Trong Kịch Bản

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bố tôi quét mắt nhìn một vòng, ánh nhìn dừng lại trong chốc lát trên mặt Trần Tinh Yên và mấy kẻ theo cô ta, rồi gật đầu với đội trưởng bảo vệ, trực tiếp hỏi:

“Ai là người phụ trách? Chúng tôi là cảnh sát Phân cục XX, nhận được báo án, tại đây có người tụ tập gây rối, nghi ngờ phỉ báng và gây rối trật tự công cộng.”

Giọng ông không lớn, nhưng rõ ràng truyền đến tai từng người.

Đạn mạc lập tức đổi gió:

【Vãi thật! Đến thật rồi à?!】

【Bố Hách Tư hả? Bộ cảnh phục này… trông cũng hơi đáng sợ đó.】

【Đến thì sao? Cảnh sát là có thể bao che cho con gái mình à?】

【Nữ chính đừng sợ! Chúng tôi ủng hộ cô!】

Sắc mặt Trần Tinh Yên tái đi một chút, nhưng rất nhanh cô ta điều chỉnh lại, bước lên một bước, vành mắt lập tức đỏ hoe, giọng nói mang theo tiếng nức nở, yếu đuối đến mức như gió thổi là ngã:

“Chú cảnh sát, không phải bọn cháu cố tình gây rối đâu… là, là bạn học Hách Tư… cô ấy bịa đặt vu khống cháu và bạn học Tiêu Triệt, còn đe dọa bọn cháu… chúng cháu chỉ muốn đòi lại một công bằng thôi…”

Vừa nói, cô ta vừa dùng mu bàn tay lau đi những giọt nước mắt vốn dĩ không hề tồn tại bộ dạng đáng thương ấy lập tức khơi dậy “bản năng bảo vệ” của không ít người xung quanh.

Bố tôi không hề nhíu mày, lạnh lùng xử lý theo công vụ:

“Về việc vu khống và đe dọa, chúng tôi đã nhận được báo án và đang tiến hành điều tra. Còn hiện tại chính các cô cậu đang tụ tập ồn ào dưới ký túc xá, làm rối loạn trật tự trường học. Ai là người cầm đầu?”

Trần Tinh Yên nghẹn họng, ánh mắt dao động, không dám thừa nhận.

Đúng lúc này, ban lãnh đạo nhà trường và cố vấn học tập của tôi sau khi nhận được tin cũng vội vàng chạy tới.

Nhìn thấy bố tôi và mấy cảnh sát, thái độ của họ lập tức trở nên vô cùng khách khí và thận trọng, liên tục xin lỗi, bày tỏ sẽ xử lý nghiêm túc.

“Cảnh sát Hách, chuyện này làm lớn quá rồi… đều là mâu thuẫn nhỏ giữa sinh viên với nhau, nhà trường chúng tôi nhất định sẽ xử lý ổn thỏa…”

Trưởng phòng giáo vụ nở nụ cười lấy lòng.

“Mâu thuẫn nhỏ?”

Bố tôi liếc ông ta một cái, giọng nói bình thản nhưng mang theo áp lực nặng nề,

“Phát tán trên mạng video khiêu dâm đã qua xử lý, sử dụng ảnh P mang tính sỉ nhục, công khai lan truyền tin đồn, giờ lại tụ tập bao vây ký túc xá, đây mà gọi là mâu thuẫn nhỏ? Việc này đã có dấu hiệu vi phạm pháp luật, thậm chí cấu thành tội phạm rồi.”

Trưởng phòng giáo vụ toát mồ hôi trán, liên tục gật đầu nhận lỗi.

“Những người có liên quan trong vụ án, chúng tôi cần đưa về cục phối hợp điều tra.”

Ánh mắt bố tôi lại lần nữa rơi vào Trần Tinh Yên và mấy kẻ theo cô ta,

“Bao gồm mấy sinh viên này.”

Sắc mặt Trần Tinh Yên hoàn toàn mất sạch máu, thân hình lảo đảo, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ngất xỉu.

Mấy kẻ theo cô ta cũng hoảng loạn thấy rõ.

Đạn mạc bắt đầu rối lên:

【Không phải chứ? Thật sự bắt người à?】

【Nữ chính là nạn nhân mà! Cảnh sát không thể bắt người bừa bãi!】

【Bố Hách Tư lạm quyền vì tư lợi!】

【Nam chính đâu rồi? Tiêu Triệt mau tới cứu Tinh Yên đi!】

Đúng lúc đó, Tiêu Triệt cũng chạy tới. Rõ ràng hắn vừa vội vã chạy đường dài, hơi thở còn chưa ổn định. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đặc biệt là bố tôi trong bộ cảnh phục, ánh mắt hắn rõ ràng biến đổi.

Hắn nhanh chóng bước lên phía trước, liếc nhìn Trần Tinh Yên đang run rẩy sắp đổ, rồi quay sang bố tôi và các thầy cô, nói:

“Thầy ơi, chú cảnh sát, chuyện này… có lẽ là một chút hiểu lầm. Bạn Hách Tư… có thể là vì một số nguyên nhân mà hiểu sai mối quan hệ giữa em và Trần Tinh Yên, nên mới… Còn mấy đoạn video, hình ảnh đó, chắc là do quá xúc động nhất thời nên làm ra…”

Lời hắn nói tưởng như đang hòa giải, nhưng thực chất lại đang lặng lẽ đổ hết tội lỗi lên đầu tôi, ngụ ý rằng tôi vì yêu sinh hận, nên mới tự biên tự diễn.

Đạn mạc lập tức lại tìm được “cột trụ” tinh thần:

【Nam chính đến rồi! Anh ấy nói đúng! Hách Tư vì yêu mà hận!】

【Nam chính đỉnh thật! Lúc nguy cấp vẫn bình tĩnh giải quyết!】

【Đây mới là sự thật! Tất cả đều là do Hách Tư gây ra!】

Tôi đứng bên cửa sổ, nghe đoạn diễn thuyết đạo đức giả kia của Tiêu Triệt, không nhịn được khẽ cười lạnh.

Hiểu lầm? Xúc động nhất thời?

Hắn thật giỏi bịa chuyện.

Trần Tinh Yên vừa nhìn thấy Tiêu Triệt, như tìm được chỗ dựa, nước mắt tuôn ra càng dữ dội, nức nở nói:

“Tiêu Triệt… em sợ lắm… Hách Tư, tại sao lại làm thế với tụi mình chứ… Rõ ràng em chỉ muốn sống hòa thuận với mọi người…”

Vừa nói, cô ta vừa rút điện thoại từ túi ra, mở ra vài ảnh chụp màn hình đoạn chat, giơ lên cho mọi người xem:

“Các bạn nhìn đi, đây là tin nhắn mà Hách Tư từng gửi cho em… Cô ấy chửi em, đe dọa bắt em tránh xa Tiêu Triệt… Em sợ quá nên chưa dám nói với ai…”

Những ảnh chụp ấy rõ ràng là ngụy tạo, kỹ thuật chỉnh sửa chẳng hơn mấy tấm ảnh đã lan truyền trên diễn đàn là bao, nhưng trong bầu không khí đầy thiên vị hiện tại vẫn dễ dàng gây hiểu lầm cho người ngoài cuộc.

Xung quanh lập tức vang lên một trận xót thương cho Trần Tinh Yên và chỉ trích tôi.

Đạn mạc thì như lên đến cao trào:

【Chứng cứ rành rành! Hách Tư đúng là một mụ đàn bà ghen tức phát điên!】

【Nữ chính quá tốt, luôn bị bắt nạt!】

【Cảnh sát còn không mau bắt Hách Tư lại đi?】

Bố tôi nhận lấy điện thoại từ Trần Tinh Yên, chỉ liếc qua một cái, lông mày đã hơi nhíu lại, nhưng ông không lập tức kết luận, mà quay ánh mắt về phía cửa sổ nơi tôi đang đứng.

Tôi biết, đến lúc tôi xuất hiện rồi.

Tôi cầm điện thoại và một chiếc USB, bình tĩnh bước xuống lầu.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, chứa đầy những cảm xúc hỗn tạp: nghi ngờ, kinh ngạc, khinh bỉ… và cả lo lắng.

Tôi đi đến bên cạnh bố, trước tiên gật đầu chào lãnh đạo nhà trường và các chú cảnh sát, sau đó quay sang nhìn Tiêu Triệt và Trần Tinh Yên, giọng nói bình thản:

“Bạn học Tiêu Triệt, Trần Tinh Yên, nói chuyện phải có chứng cứ.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)