Chương 3 - Cô Gái Bị Đưa Vào Cung
Ta vừa mở miệng.
Công chúa lao phắt ra chắn trước người ta.
“Mẫu hậu, là nhi thần đe dọa muội ấy giúp làm bài, người muốn phạt thì phạt nhi thần đi.”
Ta sững sờ.
Ta cứ ngỡ công chúa sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta.
Đột nhiên Hoàng hậu bật cười, mang theo vài phần sủng nịnh.
“Mẫu hậu sao nỡ phạt con, chỉ là không muốn con có tâm tư dối trá.”
“Bài vở không biết có thể không làm, nhưng không được lừa gạt mẫu hậu.”
Hoàng hậu khẽ bóp mũi nàng.
Ngay sau đó, bà nhìn về phía ta.
“Ngươi là Nhị tiểu thư nhà Giang Thượng thư đúng không, bản cung từng nghe nói về ngươi, ba tuổi đã biết làm thơ, vô cùng thông tuệ có ngươi ở cạnh Oánh nhi, sau này bản cung chắc không cần phải đau đầu vì chuyện học hành của nó nữa rồi.”
“Oánh nhi, nếu con không chịu nỗ lực thêm, sẽ bị tiểu muội muội này vượt mặt hoàn toàn đấy.”
“Mẫu hậu!” Công chúa thẹn thùng nhào vào lòng Hoàng hậu.
Nhìn Hoàng hậu ôm ấp yêu thương công chúa, giống hệt như ta và mẫu thân ngày trước, ta thẩn thờ cúi đầu.
Từ sau khi tỷ tỷ trở về, đã rất lâu rồi nương không ôm ta như vậy.
Bây giờ nương ở nhà, có phải đang ôm tỷ tỷ hay không.
Hốc mắt lại bắt đầu cay xè.
Có người vòng tay ôm lấy ta.
Công chúa xoa xoa đầu ta: “Tóc muội sao lại mềm thế, sờ giống như vuốt ve cún con vậy.”
“Muội đừng sợ, mẫu hậu ta đi rồi.”
“Muội là thị nữ của ta, có ta che chở cho muội, cả hoàng cung này sẽ không kẻ nào dám ức hiếp muội đâu.”
Lời nói của nàng mạc danh kỳ diệu xua tan đi sự chua xót đang ngưng tụ trong ngực ta.
Ta gật đầu thật mạnh.
Từ ngày đó, ta chỉ có nhiệm vụ cùng công chúa học bài.
Nàng có chỗ nào không hiểu, ta dạy nàng.
Chỗ nào ta cũng không hiểu, thì để dành cùng nhau hỏi Hoàng hậu.
Thời gian rảnh rỗi, ta và công chúa lại bày trò lục lọi hộp trang sức và tủ y phục của nàng, trang điểm lộng lẫy cho đối phương.
Cung nhân đều khen chúng ta mặc rất đẹp.
Nhưng mỗi lần Hoàng hậu tới, đều nhìn hai chúng ta thở dài thườn thượt.
“Hai đứa các con, đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã.”
Chắc là ý khen ta và công chúa đó mà.
Dù sao ta cũng rất thích công chúa.
Nàng chẳng hề ác độc hay ngang ngược chút nào.
Hoàn toàn giống hệt dáng vẻ của một người tỷ tỷ mà ta luôn hằng mong ước.
Cùng ta mặc váy trang điểm, khen ngợi ta, bảo vệ ta, chúng ta cùng nhau ăn uống vui đùa.
Ta đếm từng ngày chờ phụ mẫu đến đón.
Có lẽ vì quá nhớ nhà.
Ta vậy mà lại nhìn thấy nương.
Bà ở ngự hoa viên, bên cạnh còn có mấy vị phu nhân khác, đang bàn tán về yến tiệc ngắm hoa hôm nay.
“Nương!”
Ta vui vẻ chạy tới.
Lại bị nương đẩy ra.
“Giang Tiểu Phúc, con lấy đâu ra mặt mũi mà gọi ta là nương, đắc tội công chúa rồi còn không mau đi hầu hạ đàng hoàng! Chạy lung tung cái gì!”
Nương nháy mắt ra hiệu cho ta.
Sợ ta nói lỡ miệng, lộ chuyện ta là người gánh tội thay cho tỷ tỷ.
Ta hiểu chứ.
Nhưng ánh mắt chán ghét của nương, đâm vào tim ta có chút nhói đau.
Trở lại Vĩnh An cung, ta rầu rĩ không vui.
Công chúa nghe cung nhân bẩm báo lại sự việc, tức giận không thôi.
“Loại nương như vậy muội còn nhớ thương làm gì?”
“Tội do tỷ tỷ muội gây ra, bà ta lại bắt muội gánh chịu, điều đó chứng tỏ trong lòng bà ta căn bản không hề có muội.”
“Chi bằng muội nhận mẫu hậu ta làm nương đi, đừng thấy mẫu hậu ta hay quản giáo mà lầm, người đối với ta rất tốt, muội cũng có thể làm muội muội chân chính của ta.”
“Ta từ lâu đã muốn có một muội muội cùng ta chơi đùa rồi.”
Công chúa nói là làm, lập tức kéo ta chạy đến Phượng Nghi cung.
Nước mắt còn chưa kịp rơi, ta đã có thêm một vị can nương (mẹ nuôi).
Lại còn là loại có lai lịch rất lớn.
Lúc đi ra ta vẫn còn lâng lâng, đầu óc mơ hồ.
Trong miệng bị nhét vào một miếng mứt trái cây.
“Gọi tỷ tỷ đi.”
“Tỷ tỷ.”
Công chúa kiêu ngạo hất mặt lên, nhìn lướt qua đám cung nhân: “Đều nghe thấy chưa, muội ấy đang gọi ta là tỷ tỷ.”