Chương 7 - Cô Gái Bị Bỏ Rơi Trong Vạn Thú Bí Cảnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tiếng nổ kinh thiên động địa chấn vang khắp núi rừng, kết giới nứt vỡ từng mảnh vụn, vô vàn điểm sáng lấp lánh tan biến vào không trung.

Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc đại trận sụp đổ tan tành kia, từ vực sâu dưới lòng đất Lăng Vân Tông thốt nhiên truyền ra tiếng gầm rống thú vật già cỗi mà tàn bạo oanh liệt vang lên.

Đó là tàn hồn hung thú bị Sơ đại tông chủ Lăng Vân Tông trấn áp vạn năm.

Vậy mà mượn sức tàn phá đại trận của hộ tông cấm chế cưỡng ép đánh thức, hóa thành hư ảnh bóng đen lấp trời, ập tới đè nghiến lấy ta.

Nó chính là con bài tẩy cuối cùng của Lăng Vân Tông —— Lấy linh hồn Thú Vương, khắc chế lại một đầu Thú Vương khác.

Ta dõng dạc đón đầu đánh giáp lá cà cứng chọi cứng, khí huyết sôi sục cuộn trào, đem vương tộc huyết mạch dùng sức gắng gượng trấn áp nó.

Ngay trước khi bóng hồn oán hận kia tan vỡ tiêu tàn, nó hướng mắt ngước nhìn ta, ở đáy nhãn quan thế mà lại dâng lên một tia thấu tỏ giải thoát.

Gông tù giam hãm suốt vạn năm, rốt cuộc cũng đến ngày tàn.

Xiềng xích gông khóa giam cầm linh thú vạn năm qua cuối cùng cũng triệt để hủy họai tan tành.

Vô vàn vòng Huyền Thiết siết chặt trên cổ lũ linh thú đồng loạt nghe tiếng đứt đoạn mà tróc rụng, rớt lộp bộp xuống đất kêu lên những tràng leng keng thanh thúy.

Bọn chúng cúi đầu nhìn trân trân vào khoảng cổ trống không lơ lửng, sững sờ ngây dại trong chốc lát, ngay sau đó liền phát ra tiếng gào rung động trời đất, khóe mắt tuôn ràn rụa sự cuồng hỉ tột độ.

Lồng giam đày ải vạn năm, đến cùng cũng trút bỏ được sự giải thoát.

Ta nhẹ mình phi thân bay lên không, dắt theo ba trăm linh thú khí thế cuồn cuộn hạo đãng, cưỡi mây đạp gió bay về Lăng Vân Tông.

Tại Diễn Võ Trường Lăng Vân Tông lúc bấy giờ, môn đồ đệ tử vẫn tu hành luyện tập như bình thường, Tô Thanh Nguyệt ngạo nghễ đứng trên cao đài, tận hưởng sự bợ đỡ cung nghênh của muôn người, vinh quang và ngạo mạn chẳng đổi dời.

Đột nhiên sắc trời u ám, bầy Phong Chuẩn che mờ ánh sáng vòm trời, đàn Địa Long đạp mây vần gió, đại quân linh thú từ trên không trung ào ạt giáng thế, chấn động vang dội rền vang mặt đất.

Ta mang trên mình bộ quần áo vải mộc mạc, thong thả tiếp đất ở giữa quảng trường, quanh thân sát khí rét lạnh lẫm liệt, dồn ánh mắt lạnh lẽo như băng xuyên thấu chằm chằm hướng thẳng đài cao.

Toàn trường chìm vào tĩnh mịch tựa cõi chết.

Tô Thanh Nguyệt cúi đầu nhìn rõ dung mạo của ta, thế nhưng khóe miệng ả lại từ từ nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

Ả chẳng mảy may hoảng loạn.

Cũng không hề thối lui.

“Ngươi vậy mà thật sự dám đến.”

Ả khẽ buông lời, nghe tựa như đang lẩm bẩm một mình.

“Ta đã đợi ngươi từ rất lâu rồi.”

Ta khẽ nhíu mày, mặc kệ sự ra vẻ huyền bí của ả: “Tô Thanh Nguyệt, bốn năm rồi không gặp.”

“Ngươi giết người thân ta, nhục mạ sinh mệnh ta, cướp đi tín vật của ta, món nợ này, hôm nay đến lúc thanh toán sòng phẳng rồi.”

Tô Thanh Nguyệt cố tỏ ra trấn định, gằn giọng quát lệnh cho bổn mệnh linh thú Liệt Diễm Hổ xông lên ứng chiến.

Nào ngờ Liệt Diễm Hổ vừa bước ra một chân, liền bị uy áp huyết mạch vương tộc trên người ta chấn nhiếp, tứ chi nhũn ra, phủ phục nằm rạp trên mặt đất ngay tức khắc.

Run rẩy cầm cập, ngay cả ngẩng đầu cũng chẳng dám.

Toàn trường bùng lên một trận xôn xao.

Bổn mệnh chiến sủng của Thiếu tông chủ, lại hướng về phía ta mà cúi đầu thần phục.

Tô Thanh Nguyệt mất sạch thể diện, gương mặt đỏ bừng tức tối, vội rút Ngự Thú Tiên dốc sức vung roi quất thẳng về phía ta.

Phù văn trên thân roi lóe lên hung quang, nhưng trong khoảnh khắc chạm vào đầu vai ta, chớp mắt liền tiêu tan mất hiệu lực, không mảy may thương tổn ta lấy một phân.

Ta vươn tay chộp lấy thân roi, dùng sức nhẹ nhàng giật một cái, liền kéo ả nhào tới trước mặt mình.

“Ngọn roi này nô dịch tộc nhân ta vạn năm, nay đối với ta đã chẳng còn tác dụng gì nữa.”

Ả bị ta giật mạnh đến nỗi lảo đảo quỳ rạp xuống, gục đầu, đôi bờ vai run rẩy.

Ta cứ ngỡ ả đang khóc.

Nhưng rồi ta lại nghe thấy một tiếng cười khẽ khàng vô cùng nhạt nhoà.

Ả chầm chậm ngẩng đầu lên, trong mắt chẳng hề có lấy nửa điểm hoảng sợ, tất cả chỉ là sự phấn khích tàn độc khiến người ta rợn gáy.

“Ngươi ngỡ rằng, ta vẫn sẽ giống như lần trước chẳng có lấy nửa phần phòng bị sao?”

Môi ả mấp máy, vô thanh vô tức nhả ra hai chữ: “Khởi trận.”

Ả cắn mạnh đầu lưỡi, phun một ngụm tâm huyết thẳng xuống giữa quảng trường, rồi thoăn thoắt vẽ ra vài nét quyết ấn.

Dưới nền Diễn Võ Trường thốt nhiên bừng sáng chằng chịt những đạo vân văn màu huyết sắc, đan xen ngang dọc.

Chỉ trong khoảnh khắc đã bện lại thành một pháp trận khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ Diễn Võ Trường.

Huyết quang vọt thẳng lên trời cao, mùi rỉ sét tanh tưởi xộc thẳng vào mũi bắt đầu lan tỏa.

Từ đám linh thú sau lưng ta truyền đến những tiếng rên rỉ nghẹn ngào nối tiếp nhau.

Ngoảnh đầu nhìn lại, Địa Long ở hàng tiền phong đội hình xung phong tứ chi run rẩy, máu tươi rỉ ra từ lỗ mũi.

Bầy Phong Chuẩn thuộc đội không kích cánh rũ mềm nhũn, chẳng còn cách nào cất cánh bay lên nổi.

Lảo đảo ngã lộn nhào xuống nền Diễn Võ Trường, bụi mù cuộn lên mù mịt.

Thân hình Đại Xà bỗng chốc sụp xuống nặng nề, phần đuôi xà đập mạnh xuống đất trong bất lực, đập nát những tảng thanh ngọc lát nền.

Thúc ấy cố ngóc đầu nhìn về phía ta, đồng tử thụt co rã rời, dốc cạn sức tàn nặn ra hai chữ: “Chạy đi…”

Rồi thúc ấy nặng nề gục ngã, chẳng còn nhấc mình lên khoanh mình lại được nữa.

Tiểu Sương bốn chân rã rời, nằm vật ngay tại chỗ, yết hầu truyền ra tiếng nghẹn ngào thống khổ.

Ba trăm đầu linh thú, hệt như bị bàn tay khổng lồ vô hình bóp nghẹt yết hầu, từng con từng con nối đuôi nhau liệt mềm trên mặt đất.

Bọn chúng kêu rên, giãy giụa, thoi thóp thở than, nhưng ngay đến sức lực để gượng đứng lên cũng bị rút sạch chẳng còn.

Ta thấu hiểu rồi —— Pháp trận nọ như một cái miệng khổng lồ tham lam vô đáy, đang điên cuồng cắn nuốt đi linh lực của bầy linh thú.

Không chỉ là linh lực, mà ngay cả sinh mệnh lực cũng đang từng tia từng tia bị tước đoạt tàn độc.

“Phệ Linh Huyết Trận.”

Tô Thanh Nguyệt lồm cồm đứng dậy, phủi đi lớp bụi bẩn bám trên đầu gối, chậm rãi lững thững bước tới trước mặt ta.

“Cấm thuật do Sơ đại tông chủ vạn năm trước dùng để trấn áp linh thú vương tộc.”

Ả kề sát bên tai ta, giọng nói nhẹ bẫng như tiếng xà tinh nhả nọc: “Ngươi ngỡ mình thắng rồi sao?

Hãy quay đầu nhìn ra sau đi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)