Chương 5 - Cô Gái Bị Bỏ Rơi Trong Vạn Thú Bí Cảnh
Kể từ ngày ấy, ta dồn tâm can, liều mạng tu luyện điên cuồng hơn so với quá khứ muôn phần.
Vào những lúc ban ngày ta lẽo đẽo theo chân vô số trưởng lão tu tập nghiên cứu chiến pháp, tối đến lại một thân một mình lặng lẽ đứng dưới bóng nguyệt mà thiên chùy bách luyện vương tộc thần thông, thường trực luyện đến nỗi mười đầu ngón tay rỉ máu thì mới chịu nhượng bộ để nghỉ ngơi.
Chúng linh thú không ngừng kháo tai nhau ta nay đã biến đổi xa xăm.
Ngày trước ta trong mắt bừng bừng chỉ có căm phẫn thù hận, nhưng hôm nay tuy thù oán vẫn còn đọng lại, dường như đã thêm một phần kiên nhẫn vững vàng hơn.
Chớp mắt thoi đưa qua đi một năm ròng rã.
Suốt khoảng thời gian dài này, vương tộc huyết mạch cuộn chảy trong thân thể đã thầm lặng thức tỉnh đạt đến ngoài tám phần.
Quanh thân luôn tỏ rạng những vệt lưu quang xích kim khống chế thả thu tùy ý tại tâm, vung một chưởng kích phát, ngay cả một vách đá cứng cáp nhường ấy cũng nát tươm ra thành bột mịn.
Đại Xà giao đấu tỷ thí cùng ta, đã không có bản lĩnh đánh ta bay đi một cách dễ dàng tựa dĩ vãng, ngược lại còn phải tung sức ra đánh đổi đến bảy phần năng lực mới có khả năng chống đỡ chu toàn cùng ta.
Bóng chiều hôm ấy, ta hãy còn đang cặm cụi bận lau chùi dọn dẹp trước tấm mộ bia của Thanh nãi nãi nơi sau chân núi.
Chợt nghe tiếng ưng khiếu cao ngút xé mây truyền về từ tít đằng xa xôi —— Đó vốn là dấu hiệu báo động được kích phát của Phong Chuẩn chuyên canh gác ngoài vòng phong tỏa cấm giới.
Đã có kẻ ngoại lai xâm nhập.
Ta bất thần phóng bật dậy, trong đáy mắt lóe lên tia hàn quang.
Ngay nơi ngách Tây Bắc bí cảnh, có một toán nhóm tu sĩ khoác bạch y đương rẽ lối băng rừng rậm đi tới, nhìn qua vị dẫn đầu là ta cũng đã liền nhận ra ngay.
Tô Thanh Nguyệt.
Ả nay so với ba năm trước đây còn vươn cao hơn đôi chút, nét kiêu ngoa sương lãnh trên hàng chân mày thêm đậm sắc.
Trên thắt lưng như cũ còn treo tấm ngọc bội sắc ấm tỏa nhiệt ấy, theo sau lưng dẫn theo có hơn hai mươi tên tinh nhuệ chuyên hành nghề săn thú, kẻ nào cũng kè kè trên tay pháp khí sáng ngời, sát khí sục sôi rợp trời.
“Phân tán tìm kiếm,” Giọng nói của ả vang lại từ cánh rừng um tùm, mang theo mấy phần thiếu kiên nhẫn.
“Đem bắt lấy phế vật trốn chui trốn lủi kia moi lên đây cho ta.
Lần trước thả để cho nó bỏ trốn qua lần này bổn tọa muốn tận mắt chứng kiến nó rơi đầu xuống mồ.”
Ta im lặng đứng nép mình sau tán lá, nắm đấm cũng từ từ mà siết ghì chặt lại.
Ba năm về trước ả nhẫn tâm thủ tiêu mẫu thân ta, thoá mạ sỉ nhục ta là hàng phế vật, lại giẫm nát mười đốt ngón tay của ta.
Ba năm sau nay ả lại chường mặt ra tới tận chỗ này, còn vọng tưởng rằng ta vẫn là kẻ vô dụng một chút khả năng phản đòn cũng chẳng có.
“Tuyệt nhiên khỏi phải mất công tìm.”
Ta ngang nhiên hiên ngang bước ra ngoài từ bóng đêm dưới cội cây, vạn sợi lưu quang xích kim bọc quanh chậm chạp tỏa ánh hào quang sáng rực, lấy ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ mà nhìn xuống ả.
Tô Thanh Nguyệt quay ngoắt mặt lại bất ngờ, giây phút chạm trán khuôn mặt ta, con ngươi khẽ thu lại.
Lập tức khóe miệng ả nhếch cao một nụ cười sương hàn rợn gáy: “Quả nhiên vẫn ngoan cố giữ mạng mà sống tiếp.
Ba năm trời trốn biệt, nay lại thành thục giở mưu đồ trang thần lộng quỷ lừa gạt rồi cơ à.”
Ả liếc ánh mắt lên xuống săm soi chiếc y phục vải đũi dân dã trên thân thể ta, trong đáy mắt nét khinh bỉ tuyệt chưa từng thay dời: “Đã phế vật thì vẫn mãi là phế vật, đắp bao nhiêu phục trang cũng có che giấu được mùi hôi hám tanh tưởi kia đâu.”
“Hôm nay đích thân ta đến đây, chính là muốn vì phụ thân thay trời hành đạo dọn dẹp môn hộ —— Lại nói thứ phế vật tồi tàn như ngươi mà tồn tại trên đời, đến sau cùng cũng chỉ là vết nhục nhã của Lăng Vân Tông mà thôi.”
“Dọn dẹp môn hộ sao?”
Ta bình đạm đáp tiếng: “Ba năm trước đây ngươi tàn sát thân mẫu ta, món nợ máu kinh hoàng này ta đây còn chưa kịp tính toán cho xong.
Nào ngờ hôm nay tự bản thân ngươi mang mạng tới nộp, quả thực quá đúng lúc rồi.”
Tô Thanh Nguyệt dường như vừa nghe thấy một câu chuyện tiếu lâm ngớ ngẩn điên khùng vang động cả đất trời, ngoái cổ lại hướng bọn đệ tử mà bật cười: “Nghe xem kìa, một con nhỏ phế vật ngay đến cọng linh căn chẳng có, vậy mà mạnh mồm mạnh miệng đòi với ta tính sổ nợ kìa.”
Bọn đệ tử cũng bật lên ầm ĩ hùa theo giễu cợt một mớ cười ồn ã.
Tô Thanh Nguyệt không tiếp tục dây dưa nửa chữ vô nghĩa, nâng tay ra dấu vung lên, đám đệ tử hơn mười tên ở mé sau lưng đồng loạt trút bảo kiếm ra trận, ánh sáng chớp nhoáng hệt lưới tơ bay bổ nhào chụp thẳng phía ta rợp trời.
Ta không tránh né phân nửa.
Quầng linh khí lưu quang xích kim nhất thời phát tác nổ tung, một chưởng đẩy ra, kim quang cuộn như sóng, hất tung mớ năm tên đệ tử đi đầu ngã văng cả người lẫn kiếm tít ra xa, đập mạnh vào thân cổ thụ rên hừ hừ chẳng dậy nổi thân xác lên nữa.
Nét mặt Tô Thanh Nguyệt chuyển dời đột nhiên méo mó cực điểm.
“Ngươi —— Cớ làm sao ngươi lại có thể mang linh lực trong thân thể kia?
!”
Ta chẳng đáp lời nào, di động xoáy bóng lướt người liền kề tận sát mũi trước mặt ả.
Ả hốt hoảng cuống quýt rút vỏ bảo kiếm đâm tới, ta nghiêng người lách nhún gạt sang né kịp, tung chiêu bật trả đập nguyên lòng chưởng in xuống bên đầu vai ả.
Ả chạng vạng lảo đảo thối lui vài bước, trâm cài rớt buông lỏng xõa tóc vương tung, nửa đoạn tóc đen óng bị chưởng phong xén đứt rơi lả tả trên mặt đất.
“Cú chưởng ban nãy đây, chính thức là phần nợ cho nương ta đòi lại trả giùm.”
Ta rảo cước bước thêm dồn áp sát rát đến một bước, Tô Thanh Nguyệt tháo phắt vùng gậy vung quất đòn Ngự Thú Tiên, đường thân khắc in bùa chú phát lên hung quang dữ dội.
Ta đưa tay trực tiếp một mực đón túm ôm siết gọn chặt thân tiên, mặc kệ cho phần chú ấn nung tàn lụi thiêu phỏng rát cả lòng bàn tay, vẫn lẳng lặng đứng trụ không suy chuyển.
“Ngươi…”
Ả tột cùng dâng lên sợ hãi kinh tâm.
Ta giằng co kéo lấy Ngự Thú Tiên, hất một gối đè gãy gập làm hai đoạn, phẩy tay ném rớt lăn lóc ngay dưới chân ả.