Chương 9 - Cô Em Vùng Vẫy Để Tìm Lại Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Dù có chuyện gì cũng chưa từng cáu gắt như vậy.

Nhìn thấy bộ dạng này, anh bỗng cảm thấy lạ lẫm.

“Văn Khanh? Anh đến lúc nào thế, em không thấy anh.”

Anh ngẩng lên nhìn cô ta lần nữa.

Gương mặt trước mắt vẫn là vẻ dịu dàng quen thuộc, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác.

“Anh nghe thấy tiếng em nên qua xem thử. Em không sao chứ, Ý Mạt?”

“Không sao đâu, chỉ là một cậu bé vô ý làm bẩn váy em chút thôi. Em đi thay bộ khác là được. Anh đợi em ở đây nhé.”

“Được.”

Tống Văn Khanh gật đầu.

Không hiểu vì sao, nhìn Nhan Ý Mạt, trong lòng anh lại dâng lên cảm giác xa lạ.

Cảm giác ấy không phải nhất thời, mà thỉnh thoảng lại xuất hiện.

Như thể cô ta bây giờ không hoàn toàn giống người từng ở bên anh trước kia.

Nhưng cụ thể khác ở đâu, anh cũng không nói rõ được.

Thậm chí có lúc, trong đầu anh bất chợt hiện lên không phải Nhan Ý Mạt, mà là Nhan Thư Ý.

Trong lòng Tống Văn Khanh thoáng qua một tia nghi ngờ.

Nhưng anh không thể nói ra.

Dù sao Nhan Ý Mạt cũng là vợ anh.

Còn anh, chỉ là anh rể của Nhan Thư Ý.

Anh rể.

Anh chợt nhớ tới trước khi lên xe, Nhan Thư Ý đã gọi anh một tiếng “anh rể”.

Khi đó cô sắc mặt tái nhợt, đưa anh hộp quà cưới rồi rời đi.

Anh còn chưa kịp gọi cô lại.

Tống Văn Khanh chợt nhớ tới chiếc hộp ấy, liền muốn xem bên trong có gì.

Anh theo thang máy xuống bãi đỗ xe, lục tung xe một lượt.

Rồi gọi trợ lý tới.

“Hộp quà sáng nay tôi đưa cho cậu đâu?”

“Thưa Tống tổng, là hộp quà em gái Nhan tiểu thư đưa phải không ạ?”

Giọng trợ lý có chút ấp úng.

Tống Văn Khanh cau mày: “Rốt cuộc là sao? Giao cho cậu giữ một món đồ cũng không xong à?”

“Tống tổng… là Nhan tiểu thư nói quà đó cũng không đáng giá gì, bảo tôi tìm thùng rác vứt đi.”

“Cái gì?”

Sắc mặt anh lập tức trầm xuống.

“Còn nhớ đã vứt ở đâu không? Mau đi tìm lại cho tôi!”

“Vâng, tôi đi ngay.”

Trợ lý vội vàng rời đi.

Nhìn theo bóng lưng anh ta, trong lòng Tống Văn Khanh bỗng dấy lên cảm giác bất an khó hiểu.

Mười phút sau, trợ lý ôm chiếc hộp chạy tới.

Vừa định đưa cho anh thì bị Nhan Ý Mạt gọi lại.

Trợ lý lập tức hiểu ý, ôm hộp đi chỗ khác.

“Văn Khanh, sao anh xuống đây thế? Em vừa thay đồ xong quay lại đã không thấy anh đâu.”

“Đây là váy em vừa thay, anh xem có đẹp không?”

Nhan Ý Mạt xoay một vòng.

Chiếc váy cưới dài màu tím ánh lên dưới ánh đèn, lấp lánh rực rỡ.

Nhưng ánh mắt Tống Văn Khanh lại tối đi vài phần.

Anh nhớ rất rõ cô ta từng nói mình không thích màu tím.

Vậy sao hôm nay, ngay trong hôn lễ của mình, lại chọn váy tím?

Trong lòng anh càng lúc càng nhiều nghi vấn.

Suy nghĩ rối thành một mớ.

“Đẹp lắm, màu này rất hợp với em.”

Anh mỉm cười.

Nhưng nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt.

Nhan Ý Mạt hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của anh, vẫn tự mình ngắm nghía chiếc váy.

Tiếng nhạc du dương vang lên.

MC bước lên sân khấu, bắt đầu lời dẫn quen thuộc.

Khi giới thiệu cô dâu chú rể, Nhan Ý Mạt tràn đầy mong đợi.

Còn Tống Văn Khanh thì ánh mắt bình lặng.

Anh nắm tay cô ta bước lên sân khấu.

Trong khoảnh khắc hoảng hốt, anh chợt phát hiện, gương mặt hiện lên trong đầu mình… lại là Nhan Thư Ý.

Anh đứng sững tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.

“Văn Khanh? Anh sao vậy?”

Chương 13

“Văn Khanh!”

Nhan Ý Mạt gọi liền mấy tiếng mà Tống Văn Khanh vẫn không có phản ứng.

Cô ta vừa tức vừa bực.

Dưới khán đài, khách mời đã bắt đầu xì xào bàn tán, MC đứng bên cạnh cố gắng cứu vãn tình hình.

Trong lúc gấp gáp, Nhan Ý Mạt khẽ đẩy cánh tay anh.

Anh lúc này mới giật mình tỉnh lại.

MC vội vàng cười nói chú rể chắc vì chuẩn bị hôn lễ quá mệt nên hơi thất thần, mong mọi người thông cảm.

Hai người trao nhẫn cưới trong trạng thái lơ đãng, rồi đến phần nâng ly.

“Tôi hơi không khỏe, lát nữa hãy mời rượu.”

Tống Văn Khanh nói xong liền rời đi, hoàn toàn không để ý tới cảm xúc của Nhan Ý Mạt.

Cô ta muốn đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng khách khứa còn đông, đành phải ở lại trấn an.

“Hôm qua Văn Khanh lái xe cả đêm nên hơi mệt, lát nữa sẽ ra tiếp mọi người.”

Nói rồi cô ta nâng ly uống trước.

Khách mời tuy trong lòng nghi hoặc nhưng cũng không tiện nói gì trong hôn lễ của người ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)