Chương 5 - Cổ Di Tình và Tiểu Tướng Quân
“Ôi, Thanh Ngô, lần sau con ra ngoài cứ để Tụng Niên xách đồ cho con. Cứ sai bảo nó là được, quen biết từ nhỏ tới lớn, dùng cũng yên tâm.”
“Thanh Ngô, con cũng lâu lắm chưa tới thăm Lâm bá mẫu rồi. Khi nào rảnh thì tới chơi với ta, hai chúng ta cũng dễ nói chuyện.”
Rõ ràng ý của bà không nằm ở chuyện uống rượu.
“Không cần làm phiền Lâm bá mẫu.”
Ta từ chối.
“Ta và Tiêu Tụng Niên đều có việc riêng, gần đây cũng không gặp nhau nữa.”
“Sao vậy được?”
Giọng Lâm phu nhân lập tức gấp gáp hơn.
“Ta nhìn con lớn lên từ nhỏ, vẫn coi con như con gái ruột. Còn luôn nghĩ không biết đến bao giờ Tụng Niên mới có phúc cưới được con.”
Lâm phu nhân còn huých mẫu thân ta.
“Trước kia chẳng phải hai chúng ta còn nói sẽ định hôn ước từ nhỏ cho hai đứa sao? Thông gia, hai đứa trẻ đang giận nhau, bà không khuyên một chút à?”
Mẫu thân nhìn ta một cái, sau đó nhẹ nhàng gạt đi.
“Đều là lời đùa năm xưa, sao có thể coi là thật.”
“Bọn trẻ lớn cả rồi, có suy nghĩ riêng. Đúng rồi, ta nghe nói Tụng Niên gần đây qua lại thân thiết với tiểu thư nhà Hộ bộ Thị lang. Bà đó, biết đâu sắp có con dâu rồi.”
Nụ cười của Lâm phu nhân cứng lại.
“Tiểu thư nhà Hộ bộ Thị lang?”
Lâm phu nhân đến quà đáp lễ mẫu thân ta chuẩn bị cũng chẳng kịp lấy, vội vàng ra khỏi cửa.
Một tiếng “rầm”, cửa đóng lại.
“Ta bảo sao bà ấy ba ngày hai bận tới gặp ta, lần nào cũng mang quà.”
“Chắc Tiêu Tụng Niên muốn nhờ mẫu thân hắn tới làm thuyết khách, nhưng lại chẳng nói cho bà biết mình đang dây dưa không rõ với tiểu thư Hộ bộ Thị lang.”
Ta gật đầu.
“Vẫn là mẫu thân nhìn thấu.”
“Tiêu Tụng Niên đã có người mình thích rồi, Thanh Ngô, con có để mắt tới công tử nhà nào không?”
Nhắc tới chuyện này, mẫu thân lập tức ghé sát, hai mắt sáng lên.
Ta bình tĩnh đẩy bà ra.
“Sau này nói.”
10
Lâm phu nhân vấp phải bức tường ở chỗ ta và mẫu thân.
Tiêu Tụng Niên rõ ràng đã bị mắng một trận.
Khiến hắn có chút không chờ nổi nữa.
Ta vừa ra khỏi cửa, hắn đã chặn cả ta lẫn kiệu lại.
Lúc ấy trong tay ta vẫn đang cầm sách của Chương Tòng Giản.
“Thanh Ngô, nàng nghe ta nói. Trước kia nàng không đối xử với ta như vậy, nàng đã trúng cổ di tình.”
“Ta nghe lời kẻ xấu, hạ cổ di tình lên người nàng, nên nàng mới cho rằng người mình ghét là ta. Ta… ta còn khiến nàng chuyển tình cảm sang Chương Tòng Giản, nên nàng mới thích Chương Tòng Giản. Thật ra nàng chẳng hề thích hắn!”
Tiêu Tụng Niên dùng sức nắm lấy hai cánh tay ta.
“Chỉ cần ta tìm được cổ sư Nam Cương kia, để hắn giải cổ di tình, bệnh của nàng sẽ khỏi.”
“Nàng phải tin ta. Nàng sẽ tin ta đúng không?”
“Còn ta và Thư Dao… nàng ấy không thật lòng với ta, chỉ muốn lợi dụng ta để trả thù Chương Tòng Giản. Ta và nàng ấy đã cãi nhau.”
“Ta… ban đầu ta thật sự tưởng mình thích nàng ấy.”
Ta cau mày, rút tay khỏi sự kìm giữ của hắn.
“Ngươi cần đi khám đại phu.”
Tiêu Tụng Niên còn muốn đưa tay bắt ta, nhưng Chương Tòng Giản vừa vội vã chạy tới đã nắm lấy cổ tay hắn.
“Nàng không muốn nói chuyện với ngươi.”
“Cho nên tránh xa nàng ra.”
Sắc mặt Tiêu Tụng Niên xám xịt, lưng hơi khom xuống.
Hắn há miệng, nhìn bóng lưng ta rời đi nhưng không nói được câu nào.
Nghe nói sau khi trở về, Tiêu Tụng Niên lại xảy ra tranh cãi với Thư Dao.
Thân phận hai người đều không tầm thường, tin tức lập tức truyền ra.
“Hắn sẽ không chịu bỏ cuộc.”
Chương Tòng Giản đưa bánh tới trước mặt ta.
Ta biết bây giờ Tiêu Tụng Niên vẫn còn một chút hy vọng, mà hắn đặt toàn bộ hy vọng ấy lên người cổ sư Nam Cương.
“Vậy cổ di tình có thật sao?”
Ta ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn vào mắt Chương Tòng Giản.
Trong đôi mắt ấy chỉ phản chiếu gương mặt một mình ta.
Hóa ra những lời Tiêu Tụng Niên nói hôm đó đều bị hắn nghe thấy.
Thật ra thỉnh thoảng ta cũng tiếc vì mất Tiêu Tụng Niên, người bạn trúc mã được nuôi lớn từ nhỏ cùng mình, dù sao sai bảo cũng khá thuận tay.
Nhưng Chương Tòng Giản thông minh hơn hắn nhiều, học cũng nhanh.
Khoảng thời gian này ta sống rất tốt.
Ta nghĩ một lúc rồi nói:
“Cổ trùng không có tác dụng, nhưng cổ di tình có lẽ đã thành thật rồi.”
“Bởi vì bây giờ ta ghét hắn, nhưng lại rất thích ngươi.”
Sau đó ta nhìn thấy vành tai Chương Tòng Giản lại phủ một lớp hồng.
Hàng mi dài khẽ run.
“Ta cũng vậy.”
Ta nghe giọng Chương Tòng Giản hơi trầm xuống.
Nhưng ta giả vờ không nghe thấy, hỏi:
“Cái gì?”
Chương Tòng Giản nắm lấy tay ta, lặp lại:
“Ta cũng thích nàng.”
11
Ta tránh mặt Tiêu Tụng Niên.
Nếu phải ra ngoài, Chương Tòng Giản sẽ tới đón ta, Tiêu Tụng Niên hoàn toàn không tìm được cơ hội.
Bên tai yên tĩnh hơn rất nhiều.
Nghe mẫu thân nói, Tiêu Tụng Niên còn tới nhà tìm ta.
“Vậy mẫu thân nói thế nào?”
Mẫu thân đắc ý đến mức cái đuôi hồ ly như sắp vểnh lên.
“Ta là mẫu thân con, con nghĩ gì chẳng lẽ ta còn không biết? Yên tâm, ta đã đuổi thằng nhóc đó về rồi.”
Sau khi biểu muội trở lại kinh thành, ta thường dành thời gian ở bên nàng.
Hôm ấy có hội đèn, ta bị người ta gọi lại.
Quay đầu, là một tiểu tư xa lạ.
“Có phải Mạnh cô nương không?”
“Chương thế tử hình như đang tìm cô nương ở phía bên kia.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng