Chương 1 - Cô Dâu Mới Nổi Loạn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhà chồng tôi nổi tiếng là hiền đến mức bị người ta bắt nạt.

Hiền từ đời cụ kỵ.

Cụ bà và bà nội chồng tôi đều thuộc kiểu phụ nữ mềm mỏng, nhịn nhục, bị ức hiếp cũng chỉ biết nuốt vào trong.

Mẹ chồng tôi thì càng khỏi nói, ba gậy đánh cũng không bật ra được một câu nặng lời.

Ông nội và bố chồng cũng chẳng khá hơn. Trong làng có chia cái gì, nhà họ lúc nào cũng bị xếp cuối cùng.

Cho đến khi chồng tôi cưới tôi về.

Nói cho đúng thì là tôi nhìn trúng anh ấy trước.

Nhà anh ấy nghe xong mấy chiến tích lẫy lừng bên nhà ngoại tôi thì sợ đến mức cả đêm không ngủ nổi.

Nhưng cả nhà đứng hình một hồi, rốt cuộc chẳng ai dám tìm tôi để hủy hôn.

Họ ôm tâm trạng thấp thỏm mà tự an ủi: Không sao, chắc cô ấy cũng không đến mức ngày ba bữa đánh cả nhà mình đâu.

Thế là tôi và chồng tôi kết hôn.

Và một gia tộc nhẫn nhịn suốt mấy chục năm cuối cùng cũng đón được người cầm trịch mạnh nhất của họ.

1

Ngày mùng bảy tháng mười, ngày lành tháng tốt, hợp cưới hỏi.

Hôm nay là ngày tôi lấy chồng.

Hứa Quân Khiêm là người tôi tự mình theo đuổi.

Tôi quan sát anh ấy suốt một tháng. Khiêm tốn, lương thiện, không bao giờ tranh cãi với ai.

Tôi thích đàn ông có tính cách như vậy.

Bù trừ với tôi.

Đoàn rước dâu rất náo nhiệt.

Mấy chiếc ô tô và xe máy được lau bóng loáng nối thành một hàng, trên gương xe buộc ruy băng đỏ, còi xe vang lên rộn ràng khi tiến vào làng.

Hứa Quân Khiêm vui lắm, cười đến lộ cả hai hàm răng trắng, vừa đi vừa phát kẹo cưới.

Tôi mặc một chiếc áo khoác đỏ rượu, tóc cài mấy bông hoa đỏ nhỏ, chào bố mẹ rồi theo anh về nhà họ Hứa.

Nhà họ Hứa ở thôn Đông Lâm thị trấn Vọng Sơn, cách nhà mẹ đẻ tôi không quá xa.

Khi đoàn xe rước dâu vừa đến cổng thôn Đông Lâm thì bị chặn lại.

Một đám cô dì thím bác trong xóm đứng chắn ngang đường, chống nạnh không cho vào.

“Không có kẹo cưới mà cũng muốn vào làng à? Làm gì có chuyện dễ thế!”

Mấy người cố tình đứng thành một hàng, chặn kín lối vào. Số còn lại thì bước tới, thò tay lục từng túi áo túi quần của người trong đoàn rước dâu.

Hứa Quân Khiêm và tôi càng là đối tượng bị lục kỹ nhất.

Tôi nhíu mày, gạt mấy bàn tay đang vươn tới.

Hứa Quân Khiêm tức đến đỏ mặt, nhưng vì nể mặt ngày vui nên chỉ có thể luống cuống né tránh.

Ngoài miệng anh vẫn nói hôm nay là ngày trọng đại của mình, mong mọi người đừng làm khó, rồi mềm mỏng dỗ dành, đưa kẹo đưa thuốc.

Những người đó vẫn không hài lòng. Không chê ít kẹo thì chê thuốc lá không đủ xịn.

Miệng còn không ngừng mỉa mai.

“Nhà khác rước dâu, cô dâu mới vào cửa đều hào phóng lắm. Nhìn cô xem, keo kiệt thế, còn không cho tôi lấy.”

“Đúng đấy. Dâu mới chẳng hiểu phép tắc gì cả. Tiểu Khiêm, để mấy thím dạy vợ cháu vài câu.”

Nhìn dáng vẻ bọn họ chặn đường không chịu đi, miệng thì chê quà nghèo nàn mà tay lại nhanh như chớp nhét đồ vào túi mình, chẳng khác gì một đám sói đói.

Tôi cười lạnh một tiếng, lấy hết số kẹo còn lại trong túi, giơ tay vung thẳng ra ngoài.

“Nhìn kìa, miệng thì chê kẹo của tôi, vậy mà vẫn lao đi nhặt. Chẳng khác gì chó con thấy xương thịt, nhìn mà buồn cười.”

Mấy bà thím lập tức nổi khùng, mặt mày hung dữ chỉ thẳng vào tôi.

“Cô dâu mới mà nói chuyện với người lớn kiểu đó à? Đúng là thứ không biết phép tắc!”

“Phải đấy! Chúng tôi đều nhìn Tiểu Khiêm lớn lên. Hôm nay đến đây là nể mặt nó, vậy mà cô dám nói người lớn như thế?”

Hứa Quân Khiêm vẫn còn cố giảng đạo lý với họ, khép nép đứng ra hòa giải.

Tôi kéo thẳng anh ấy về phía sau mình.

“Người lớn? Người lớn cái con khỉ! Chẳng qua mấy người muốn lấy thân phận ra ép tôi, nhân dịp cưới xin để vòi đồ thôi chứ gì? Muốn xin thì nói là xin, bày đặt nói móc nói mỉa làm gì!”

“Tránh ra hết cho tôi! Tôi nói trước, tính tôi thẳng lắm, đừng có tự rước bực vào người. Trước khi tôi đến đây, các người chưa nghe ngóng xem nhà mẹ đẻ tôi làm nghề gì à?”

Mấy bà thím nhìn nhau, nhất thời sững lại.

Hứa Quân Khiêm thì đứng sau lưng tôi, đến thở mạnh cũng không dám.

Ông nội tôi trước kia từng là người có máu mặt trên núi. Sau đó ông đưa người trong trại xuống núi đánh giặc, cả người luôn mang theo sát khí nặng đến mức con chó dữ nhất làng nhìn thấy ông cũng phải đi đường vòng.

Ông và bà nội sinh năm người con trai, ai cũng cao lớn lực lưỡng, mặt mũi dữ dằn.

Tôi là cháu gái duy nhất trong thế hệ cháu chắt của ông.

Chọc vào tôi, bọn họ nên tự cân nhắc xem đàn ông trong nhà mình có chịu đòn nổi không.

Tôi leo lên xe, bắt Hứa Quân Khiêm ngồi phía sau, rồi phóng thẳng một mạch đến cổng nhà họ Hứa.

Vừa xuống xe, Hứa Quân Khiêm đã cười lấy lòng tôi.

Tôi lườm anh ấy một cái.

“Đồ vô dụng.”

Hứa Quân Khiêm không giận, chỉ cười rồi nắm tay tôi kéo vào nhà.

Tiếng pháo điện và tiếng hò reo vang lên rộn rã. Trước cổng sân, họ hàng cô dì chú bác vây quanh hai chúng tôi, liên tục chúc mừng.

2

Đang náo nhiệt thì trong đám đông chen ra một ông lão gầy khô, tay bưng một chậu than đen sì. Ông ta đặt chậu xuống đất, ngồi xổm chắn ngay giữa cổng.

“Dâu mới bước qua chậu than! Xua xui xẻo, giữ bình an!”

Tôi nhìn kỹ, không nhận ra ông lão này.

Hứa Quân Khiêm ghé lại gần, nhỏ giọng nói với tôi đây là một ông chú họ xa, bình thường gần như chẳng qua lại.

Bố của Hứa Quân Khiêm, cũng chính là bố chồng tôi, vội bước lên cười xòa.

“Chú à, bây giờ không còn chuộng mấy chuyện này nữa rồi. Bọn trẻ đều là người thời nay…”

Ông lão nện chậu than xuống đất.

“Chuộng hay không chuộng cái gì! Quy củ tổ tiên truyền lại, dâu mới vào cửa bắt buộc phải bước qua chậu than. Không bước là không may, là không tôn trọng nhà chồng!”

Mẹ chồng tôi cũng bước tới nhỏ giọng khuyên gì đó, chắc là muốn ông ta dẹp chậu than đi.

Ông lão sa sầm mặt, giọng càng lớn hơn.

“Tôi làm vậy là vì tốt cho nhà các người. Dâu mới vào nhà không bước qua chậu than, sau này nhà cửa không yên thì đừng trách tôi không nhắc trước!”

Họ hàng xung quanh bắt đầu xì xào. Có người hùa vào nói chỉ là làm cho có hình thức thôi, có người khuyên tôi nhịn một chút là xong.

Mấy bà cụ bên cạnh còn lẩm bẩm, nói không bước qua chậu than thì không tốt cho nhà trai, cô dâu mới phải biết phép tắc.

Tôi nhìn dáng vẻ hùng hồn của ông lão, lại nhìn bố mẹ chồng co ro không dám lên tiếng, lửa trong lòng bốc lên vèo một cái.

Tôi bước tới trước chậu than, nhấc chân đá mạnh.

Cả chậu than lẫn tro giấy và than đỏ bên trong lật nhào, lăn lông lốc vào góc sân. Than văng đầy đất, bốc lên một làn khói xám.

Mấy cục than đang cháy đỏ bắn lên bậc thềm, kêu xèo xèo, làm mấy người họ hàng bên cạnh sợ đến mức nhảy tránh.

Cả sân lập tức im phăng phắc.

Tôi phủi ống quần, nhìn ông lão nói:

“Tôi và Hứa Quân Khiêm đều học đại học, đều là người có tư duy hiện đại. Nhà chúng tôi không làm mấy trò mê tín phong kiến này. Bước qua chậu than xua xui xẻo cái gì? Nếu ông thật sự thấy xui, ông tự bưng về nhà mà bước.”

Mặt ông lão đỏ bầm như gan lợn, môi run lên nửa ngày mà vẫn không thốt ra được chữ nào.

Họ hàng xung quanh cũng ngây ra. Chắc họ chưa từng thấy cô dâu nào vừa bước vào cửa đã ngang như tôi.

Bố mẹ chồng đứng bên cạnh, vẻ mặt vừa sợ vừa hả hê, phức tạp đến khó tả.

Hứa Quân Khiêm thì bình tĩnh hơn. Anh bước tới nắm tay tôi, nói với ông lão:

“Ông chú, vợ cháu nói đúng. Nhà cháu không làm mấy chuyện này.”

Câu này vừa nói ra, ông lão tức đến mức quay đầu bỏ đi, ngay cả chậu than cũng không thèm lấy.

Mấy bà cụ vừa hùa theo ban nãy cũng ngượng ngùng tản ra.

Miệng họ lẩm bẩm kiểu “người trẻ bây giờ chẳng ra sao”, nhưng tiếng nhỏ như muỗi kêu, chẳng ai dám nói lớn.

Trong lòng tôi âm thầm giơ ngón cái với Hứa Quân Khiêm.

Dù có hơi nhu nhược, nhưng đến lúc quan trọng vẫn biết đứng ra.

Sau này mẹ chồng kể với tôi rằng ông lão kia về nhà tức đến mức uống nửa chai rượu trắng, đập phá trong nhà loạn cả lên, mắng tôi cả đêm.

Nhưng vợ ông ta khuyên rằng nhà mẹ đẻ của cô dâu này không dễ chọc đâu, đừng thật sự kéo người ta tới. Thế là hôm sau ông lão cũng im luôn.

Từ hôm đó trở đi, họ hàng xa gần của nhà họ Hứa chẳng còn ai dám ra vẻ bề trên trước mặt tôi nữa.

3

Sáng ngày thứ hai sau đám cưới, tôi vừa thức dậy thì thấy mẹ chồng thở dài đi từ ngoài vào.

Vừa thấy tôi dậy, bà lập tức nở nụ cười, quay người định đi làm bữa sáng cho tôi.

Tôi nhận ra tâm trạng bà không đúng, bèn hỏi có chuyện gì.

Mẹ chồng lo lắng đến mức vội xua tay giải thích:

“Mẹ không cố ý thở dài đâu, cũng không phải nhằm vào con. Con tuyệt đối đừng để bụng…”

Tôi ngắt lời bà, bảo bà có gì cứ nói thẳng, tôi không nghĩ theo hướng đó.

Thấy tôi kiên trì, mẹ chồng mới ấp úng kể ra.

Là thím Mã nhà đối diện.

Năm ngoái, thím ấy đột nhiên mê muối dưa, hũ dưa muối càng chất càng nhiều.

Ban đầu chỉ một hai cái hũ, mẹ chồng nghĩ hàng xóm với nhau, tiện tay nhường một chút cũng chẳng có gì to tát.

Kết quả thím Mã ngày càng quá đáng, hũ dưa chất đến tận cửa nhà họ Hứa, cửa gần như không mở nổi.

Mẹ chồng nói sáng nay bà dậy mở cửa, cửa chỉ đẩy được một nửa đã bị hũ chặn lại. Bà phải nghiêng người lách ra, suýt nữa vặn trẹo cả eo.

Trước đó mẹ chồng từng sang nhà thím Mã, nhẹ nhàng hỏi có thể đừng chất hũ sang bên này nữa không. Thím Mã ngoài miệng đồng ý rất nhanh, nói sẽ dọn, sẽ dọn, nhưng cuối cùng vẫn không dọn.

Mẹ chồng lại sang nói thêm ba lần. Lần đầu thím Mã bảo đợi hũ này muối xong sẽ chuyển. Lần hai bảo đợi mùa bận rộn qua rồi chuyển. Lần ba thì dứt khoát không mở cửa nữa, chỉ đứng sau cửa sổ nói “biết rồi, biết rồi”, quay mặt đi là quên sạch.

Hôm qua tôi và Hứa Quân Khiêm kết hôn, thím Mã sợ người qua kẻ lại làm vỡ hũ nên đã dọn đi. Kết quả sáng nay lại bê hết về chỗ cũ.

Mẹ chồng nói một hồi, vành mắt đỏ lên.

“Mẹ cũng không phải người thích so đo. Nhưng sống thế này thì chịu sao nổi. Mùa đông năm ngoái, bố con ra ngoài, trời tối nhìn không rõ, vấp phải hũ của bà ấy mà ngã. Đầu gối đập vào miệng hũ, bầm tím một mảng, hơn một tháng mới khỏi.”

“Mẹ nói chuyện đó với thím Mã, bà ấy chỉ đáp một câu: ‘Vậy lần sau bà tự nhìn đường cho kỹ đi.’ Con nói xem có tức không?”

Tôi vỗ nhẹ tay mẹ chồng, bảo bà đừng sốt ruột, chuyện này để tôi xử lý.

Thấy mẹ chồng buồn rầu như vậy, tôi đi ra ngoài xem thử.

Đúng thật. Bảy tám cái hũ dưa muối bày thành hai hàng trước cửa. Cái lớn cao đến thắt lưng, cái nhỏ cũng ngang đầu gối, chặn kín hai bên cổng nhà họ Hứa, chiếm quá nửa con đường trước cửa.

Có mấy hũ nước muối còn tràn ra ngoài, chảy dọc theo thành hũ xuống đất, bốc lên mùi chua nồng, kéo theo không ít ruồi nhặng.

Tôi vừa ra xem thì đúng lúc thím Mã cũng đi ra vớt dưa.

Thím ấy thấp béo, mặt tròn như cái mâm, tay cầm đôi đũa dài, đang vớt đậu đũa muối từ trong hũ ra.

Thấy tôi nhìn mấy hũ dưa, thịt trên mặt thím Mã lập tức dồn thành nụ cười.

Tôi cười chào hỏi, khen dưa nhà thím ấy trông ngon thật.

Câu này không giả. Dưa thím Mã muối đúng là ngon, đậu đũa xanh mướt, củ cải vàng óng, nhìn đã thấy thèm ăn.

Thím Mã vui ra mặt, khách sáo nói nếu tôi muốn ăn thì cứ vớt.

Vừa hay lúc đó là giờ mọi người trong ngõ đi làm, hàng xóm hai bên đều dắt xe máy, xe đạp điện ra ngoài, người qua kẻ lại khá đông.

Tôi cố ý cao giọng nói một câu:

“Thím Mã đúng là nhiệt tình thật đấy, muối dưa xong còn bảo cháu muốn ăn thì cứ vớt. Thím hào phóng quá!”

Câu này làm thím Mã được nở mày nở mặt.

Mấy hàng xóm đi ngang đều quay đầu nhìn lại. Có người cười nói thím Mã sống nghĩa khí, có người đùa rằng vậy bọn họ cũng vớt ít dưa về nếm thử.

Mặt thím Mã sáng rực lên, càng thêm hăng hái. Thím vỗ ngực nói:

“Các người cứ ăn đi, tôi muối nhiều lắm! Mấy hũ to thế này, đủ cho mọi người ăn!”

Tôi cười đáp:

“Vậy cháu cảm ơn thím nhé. Thím rộng rãi quá! Thế thì cháu không khách sáo nữa.”

Thím Mã vung tay, tỏ vẻ phóng khoáng lắm.

“Khách sáo gì chứ! Hàng xóm với nhau cả, ai với ai đâu!”

Mấy người hàng xóm cười cười rồi đi. Có người trước khi đi còn nhìn tôi thêm một cái, chắc thấy cô con dâu mới của nhà họ Hứa cũng khá biết điều.

Tôi vừa đóng cổng, còn chưa kịp vào nhà thì đã nghe thím Mã tự lẩm bẩm ngoài cửa.

Có lẽ bà ấy tưởng tôi đã vào trong nhà rồi, giọng không nhỏ, cách một lớp cửa vẫn nghe rõ rành rành.

“Đúng là cả nhà vô dụng, cho cái thang là trèo ngay. Còn tưởng mình là nhân vật gì chắc? Ăn dưa của tao à? Nằm mơ đi.”

Tôi nhếch môi.

Thế à?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)