Ta trời sinh đã cực kỳ lười.
Khi mẫu thân mang thai ta, ta lười đến mức chẳng muốn chui ra khỏi bụng bà.
Ta cứ lì lợm ở trong đó suốt mười ba tháng, bà đỡ phải túm chân mẫu thân, hướng vào trong bụng mà hét:
“Mau ra đây đi!”
Mãi đến lúc mẫu thân đi ngoài, ta mới mượn luôn sức ấy, trượt một phát thẳng vào thùng phân.
Sau khi chào đời, đói ta cũng lười khóc, ị rồi cũng lười quấy.
Ngày nào ta với mẫu thân cũng tháng ngày yên bình, suýt nữa thì ta tự bỏ đói mình đến chết.
Khó khăn lắm mới lớn đến ba tuổi, ta lại lười mở miệng gọi người.
Phụ thân lo lắng, tìm khắp danh y.
Tất cả đại phu khám xong đều cau mày thật chặt, chỉ để lại một chữ:
“Lười!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận