Chương 6 - Cô Dâu Lỗi Hẹn
13
Ba ngày sau là lễ hồi môn.
Ta tự mình trở về, Tạ Bồi Tùng phải ở lại hầu bệnh cho mẫu thân hắn.
Lần này là bệnh thật.
Hai vị thái y được mời đến ở trong phủ, ngày ngày châm cứu bắt mạch, thuốc thang không dứt.
Vì vậy lễ vật hồi môn cũng do chính ta chuẩn bị.
Ta trực tiếp dọn từ Trân Bảo các của Hầu phủ ra: một chậu san hô cảnh cao hơn hai thước, tượng Quan Âm bạch ngọc, trấn chỉ mặc ngọc, bình thưởng bạch từ hoa văn băng, hai mươi tấm gấm Vân Cẩm thêu Tô Châu, còn có hai rương vàng.
Nói chung thứ gì đáng tiền ta lấy thứ đó.
Dù sao bây giờ ta đang quản gia.
Thúc thẩm của Tạ Bồi Tùng chạy đi cáo trạng với Chu Phu nhân:
“Thế tử nhà chúng ta cưới được nàng dâu thật tốt, mới về thăm nhà mẹ một chuyến mà muốn dọn trống nửa cái Hầu phủ rồi.”
Chọc cho bệnh của Chu Phu nhân nặng thêm mấy phần.
Lần này ta trở về tướng quân phủ, còn mang theo cả sổ nhân tình của Hầu phủ.
Ta đã gần mười năm không thường trú ở kinh thành.
Những chuyện giao tế nhân tình trong kinh ta hiểu chưa đủ sâu.
Đệ đệ ta giúp ta xem từng khoản một thật kỹ, sau đó chỉ ra mấy chỗ bất thường:
“Gia chủ nhà họ Lưu ở phía nam thành, Vương Tranh, năm nay mới từ nơi khác vào kinh làm Thiên tổng của sở thủ ngự. Lão thái thái nhà họ làm thọ, vậy mà thế tử Tạ Bồi Tùng lại biếu lễ tới hai nghìn lượng bạc, chuyện này thật khó hiểu. Còn các lễ tiết thường ngày cũng tặng quá nặng, giống như cố ý đưa tiền cho nhà họ vậy.”
Ta lập tức sai Thập Tam đi điều tra Thiên tổng sở thủ ngự Vương Tranh này.
Vừa tra, ta liền tra ra được tâm thượng nhân của Tạ Bồi Tùng.
Tạ Bồi Tùng có một người trong lòng, chuyện này ta đã biết trước khi gả cho hắn.
Nhưng hắn giấu người này rất kỹ, trước đây người của ta đều không tra được rốt cuộc người đó là ai.
Chuyện này có gì đó rất cổ quái.
Tạ Bồi Tùng vốn không phải người làm việc kín đáo.
Hắn có thể ầm ĩ đến ai cũng biết khi từ hôn, ép chết vị hôn thê trước kia.
Nhưng bây giờ lại giấu người trong lòng như thể chưa từng tồn tại.
Thập Tam bẩm báo:
Tâm thượng nhân của Tạ Bồi Tùng là con gái của Thiên tổng sở thủ ngự, Vương Tuyết Ngưng.
Vương Tuyết Ngưng lớn lên ở huyện Phí cách kinh thành bảy trăm dặm.
Mẫu thân nàng mất sớm, đến mười sáu tuổi mới theo phụ thân vào kinh.
Ngoài ra, Vương Tuyết Ngưng kín đáo đến cực điểm, bình thường hầu như không ra khỏi cửa, các yến tiệc lớn nhỏ cũng không tham dự, trong kinh thành gần như không mấy ai từng gặp nàng.
Ngay cả khi gặp Tạ Bồi Tùng cũng chỉ ở trong nhà.
“Phái người cưỡi ngựa nhanh đi huyện Phí một chuyến, ta muốn toàn bộ tư liệu của Vương Tuyết Ngưng từ nhỏ đến lớn.”
14
Vài ngày sau, vào buổi tối, Thập Tam vào bẩm báo với ta.
Khinh công ẩn thân của hắn rất tốt, mấy ngày nay vẫn luôn âm thầm theo dõi Hầu gia Tạ Mân.
Thập Tam nói, nửa canh giờ trước, Hầu gia Tạ Mân đã cãi nhau dữ dội với con trai là Tạ Bồi Tùng trong thư phòng.
Bởi vì Tạ Mân muốn con trai hắn đến ngủ với ta.
Thập Tam lạnh mặt thuật lại cuộc đối thoại của hai cha con:
Trước hết là Hầu gia mắng con:
“Nếu không phải ngươi và mẹ ngươi rảnh rỗi bày trò giả bệnh để hành hạ Thẩm Tiếu An, chúng ta sao lại bị động thế này. Mấy thứ trong Trân Bảo các đó đủ cho nàng ta về nhà mẹ mấy chuyến rồi. Ngươi chọc giận nàng thì phải dỗ cho tốt.
Người đời trước đều biết, Thẩm Tiếu An chẳng có sở thích gì khác ngoài mê mỹ nam. Nàng đã gả tới mấy ngày rồi mà ngươi còn để nàng thủ phòng không. Ngươi mười tám rồi, có hiểu chuyện không. Bốn mươi lăm thì sao, chẳng phải vẫn là nữ nhân sao, tắt đèn rồi có gì khác biệt.”
Sau đó con trai không phục:
“Không khác biệt thì sao cha chỉ nạp một tiểu thiếp mới mười lăm tuổi. Dù sao con cũng không đi viên phòng với bà ta. Muốn đi thì cha đi đi, cha còn trẻ hơn lão nữ nhân đó hai tuổi.”
Tiếp theo Hầu gia giơ tay đánh con:
“Ngươi nói nhảm cái gì. Thẩm Tiếu An gả là gả cho ngươi, ta đi thì ra thể thống gì. Với lại mặt mũi cha ngươi cũng không được, hồi trẻ Thẩm Tiếu An đã chẳng buồn nhìn ta lần thứ hai, huống chi bây giờ. Ngươi thì khác, ngươi giống mẹ ngươi, đẹp trai. Thẩm Tiếu An là người ăn mỹ nhân kế.
Ngươi có hiểu không, cứ để nàng như vậy mà không làm tròn trách nhiệm phu quân, chính là Hầu phủ chúng ta đang đắc tội với nàng.”
Tạ Bồi Tùng thật sự đã đến.
Hắn mặc một bộ áo đơn màu xanh mới tinh, đã rửa mặt sạch sẽ, trên môi còn thoa một lớp son mỏng, dưới ánh đèn nhìn như đóa tường vi rực rỡ.
Vì thấy mới lạ nên ta nhìn thêm mấy lần.