Chương 3 - Cô Dâu Lỗi Hẹn
Chu Phu nhân thét lên một tiếng, nhào tới ôm con trai đầy máu trên đất,
trừng mắt nhìn ta đến muốn tóe lửa:
“Thẩm Tiếu An, đừng hòng lấy ba chữ ‘đích trưởng nữ’ trong thánh chỉ ra mà lừa Hầu gia. Trong các lễ hỏi — vấn danh, định thiếp, nạp cát — đều ghi tên Thẩm Phù Linh. Người định thân với con trai ta tuyệt đối không phải ngươi. Ta lập tức dâng thẻ vào cung, tố cáo Thẩm gia các ngươi tráo cột đổi kèo, khi quân phạm thượng!”
“Người đâu, chuẩn bị xe. Khiêng thế tử vào cung.”
07
Ta cưỡi ngựa,
lại vào cung trước họ một bước.
Theo lẽ thường, phu phụ được hoàng thượng ban hôn sau khi đại hôn phải mặc cát phục, cùng vào cung dập đầu tạ ân.
Còn ta thì không cần dập đầu.
Ta vừa bước vào, hoàng thượng đã cho người ban tọa.
Lúc này hoàng đế và hoàng hậu đều đang ở điện Bình An.
Hoàng hậu cười híp mắt nhìn ta:
“Hôm nay là ngày gì tốt lành mà đại tướng quân lại chịu mặc cát phục vậy?”
Ta đáp:
“Hôm nay thì không biết, nhưng hôm qua đúng là ngày lành do Ty Thiên Giám chọn. Thần hôm qua thành thân, hôm nay vào cung tạ ân hoàng thượng và nương nương.”
Hoàng hậu vốn luôn đoan trang trước mặt người khác, vậy mà vừa nghe xong liền sặc trà, ho đến đỏ cả mặt, vẫn còn dồn dập hỏi ta:
“Tiếu An tỷ tỷ gả chồng rồi? Gả cho ai? Khi nào định thân? Ai làm mai? Sao ngươi thành thân mà bản cung lại chẳng nhận được thiệp cưới nào?”
Ta nhìn về phía hoàng thượng:
“Sao vậy? Việc ban hôn cho thần, chẳng lẽ hoàng thượng chưa nói với hoàng hậu nương nương sao?”
Hoàng thượng vẻ mặt mờ mịt:
“Ban hôn cho ngươi? Trẫm sao?”
“Phải đó. Phải nói hoàng thượng quả thật biết thương lão thần. Biết thần từng này tuổi rồi mà bên cạnh còn chưa có người tri lạnh tri nóng. Thần vừa từ quân doanh hồi kinh, người liền ban hôn cho thần vị thế tử mười tám tuổi xanh non của Vĩnh Ninh hầu phủ. Lão thần ghi nhớ ân tình của người, sáng sớm đã vào cung tạ ơn.”
Hoàng hậu nghe xong lại nói liền một tràng:
“Vậy tướng quân phu quân là Tạ tiểu thế tử sao?”
“Để ta nghĩ xem đứa nhỏ ấy trông thế nào.”
“À đúng rồi, bao năm nay Tiếu An tỷ tỷ vẫn thích kiểu gương mặt đó — trắng trẻo, mày mắt thanh tú.”
“Rượu mừng của ngươi ta không uống được, nhưng lát nữa lễ mừng ta phải bù cho ngươi.”
Còn hoàng thượng thì đứng bên cạnh tự mình lẩm bẩm nghi hoặc:
“Thánh chỉ của trẫm… viết như vậy thật sao?”
08
Ngoài điện Bình An bỗng truyền đến một trận ồn ào.
Người tới cáo trạng đã đến.
Chu quý phi dẫn theo mẹ chồng ta và tiểu tướng công của ta bước vào.
Chu quý phi người còn chưa vào điện, tiếng đã vang trước:
“Hoàng thượng người không biết đấy, vừa rồi muội muội của thần thiếp dẫn theo Tùng nhi chạy tới chỗ thần thiếp khóc lóc một trận, nói rằng ngày vui lớn lại xảy ra nhầm lẫn. Người bên dưới đưa nhầm tân nương, Thẩm đại cô nương không gả tới, ngược lại lại đưa Thẩm đại tướng quân gả sang. Người nghe xem, chuyện này buồn cười hay không buồn cười?”
Khóe miệng hoàng thượng giật giật nhưng cười không nổi.
Hoàng hậu thì tiếp lời:
“Quý phi nói vậy là hồ đồ rồi. Thẩm đại tướng quân khó khăn lắm mới gả được một lần, sao lại gọi là nhầm lẫn?”
Chu quý phi đoan trang hành lễ tạ lỗi với hoàng hậu:
“Nương nương không biết đó thôi. Quy trình đại hôn của hai nhà có đến mấy chục đạo, đạo nào cũng ghi tên cháu gái của Thẩm tướng quân là Thẩm Phù Linh. Vậy mà đến lúc kiệu hoa vào cửa lại nhầm người. Nương nương nói xem, chuyện này chẳng phải là nhầm lẫn thì là gì? Chẳng lẽ lại là Thẩm gia cố ý đổi người để khi quân sao?”
Ta từ trong ngực lấy thánh chỉ ra,
lớn tiếng đọc lại một lần:
“Đặc chỉ ban hôn, gả đích trưởng nữ Thẩm thị của tướng quân phủ cho thế tử Ninh An hầu Tạ Bồi Tùng, mong đôi bên hòa hợp như đàn cầm đàn sắt, kết giao hai nhà, nên duyên lành tốt đẹp, phúc trạch lâu dài.”
“Quý phi nương nương, chẳng lẽ ta không phải đích trưởng nữ họ Thẩm sao?”
Chu quý phi thu lại nụ cười trên mặt.
“Xét về đích về trưởng thì tự nhiên không ai vượt qua được Thẩm tướng quân. Chỉ là bản cung không hiểu, vì sao lúc hai nhà nạp cát, vấn danh, định thiếp, Thẩm gia các ngươi đưa sang đều là tên Thẩm Phù Linh?”