Chương 3 - Chuyến Xe Định Mệnh Gặp Gỡ Thiếu Gia
Khi nói đến bốn chữ “kiểu quan hệ đó”, cô ta còn cố tình nhấn mạnh, như sợ người khác không nghe ra sự châm chọc trong lời nói của mình.
Buồn cười là, cô Hàn còn lo người khác không hiểu được ẩn ý, lại tiếp tục thêm dầu vào lửa:
“Hồi đó, các cô gái của khoa Âm nhạc – Múa đúng là xinh đẹp nhất, nghe nói sau khi tốt nghiệp thì ai cũng gả vào nhà giàu.
Chậc, chỉ không biết cửa nhà họ Giang có dễ vào không thôi nhỉ?”
“Tôi xin hỏi, ‘kiểu quan hệ đó’ là kiểu gì?” Tôi thu lại nét lịch sự cuối cùng, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu đầy mỉa mai,
“Quả nhiên trong mắt người dơ bẩn, cái gì cũng bẩn thỉu.”
Tôi đứng dậy dứt khoát từ chiếc ghế sofa ở góc phòng, ánh mắt băng lạnh quét qua cả khán phòng:
“Tôi đã nói rõ rồi, về vị học trưởng Giang đó, tôi thật sự không quen biết, anh ấy cũng không biết tôi là ai.
Chuyện hôm nay chỉ là trùng hợp, tin hay không tùy mọi người.”
Nói xong, tôi kéo ngay Tấu Kim Kỳ bên cạnh, sải bước rời khỏi khách sạn.
Dù sao nam thần cũng đã có chủ, tôi cũng chẳng quan tâm chuyện vừa rồi có để lại ấn tượng xấu trong mắt anh ấy hay không.
Một buổi họp lớp khiến người ta phiền lòng như thế này, lần sau đúng là đừng đến thì hơn.
Sau khi tôi kéo theo con nhỏ Tấu Kim Kỳ nhảy lên một chiếc taxi rời khỏi khách sạn, cô ấy lập tức mắt sáng rỡ nhìn tôi:
“Trời má, cưng vừa rồi ngầu thiệt đó! Không hổ là chị em của tớ, chất lắm luôn!”
Vừa thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt của buổi họp lớp, tôi đang định thở phào nhẹ nhõm thì…
Điện thoại rung lên, là thông báo công việc từ tên giáo vụ ác ma.
Hắn yêu cầu tôi liên hệ phụ huynh của các em nhỏ tham gia thi, đồng thời mời họ đến tham dự buổi thi ngâm thơ tiếng Anh vào thứ Sáu tuần này với tư cách khách mời.
5
Người ta thường nói: “Tình trường thất bại, sự nghiệp thăng hoa”.
Có lẽ hiện giờ, câu nói ấy đang ứng nghiệm lên người tôi.
Sau mối tình đơn phương kết thúc lãng xẹt, tôi lại vùi đầu vào guồng quay công việc.
Trường tôi đang dạy là một ngôi trường tiểu học song ngữ quốc tế nổi tiếng ở Kinh Tầm – đúng vậy, bản chất nó là trường quý tộc.
Đội ngũ giáo viên toàn là những cử nhân xuất sắc từ Đại học Kinh Tầm hoặc các giáo viên ưu tú, đặc cách từ nơi khác mời về.
Vì vậy, muốn học ở đây, chỉ có tiền là chưa đủ, học sinh phải là con cái của những gia đình quyền quý trong vùng.
Thế nên, khi giáo vụ ác ma giao trọng trách liên hệ phụ huynh cho tôi – một giáo viên bộ môn – tôi quả thật thấy bất ngờ lẫn vinh dự.
Ban đầu, tôi cũng chẳng nghĩ nhiều về lý do đằng sau hành động này.
Chỉ xem đây như một cơ hội thử thách năng lực của một giáo viên mới như tôi.
Vì sự nghiệp, tôi tất nhiên toàn tâm toàn ý, nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ.
Ngoài dự đoán, các phụ huynh đều rất dễ liên hệ.
Đặc biệt khi nghe con mình sẽ lên sân khấu biểu diễn ngâm thơ, ai nấy đều hồ hởi đồng ý.
Chỉ trừ một trường hợp – bé gái tên “Giang Doanh”.
Số điện thoại của cả bố lẫn mẹ bé, tôi đều gọi mấy lần mà không ai bắt máy.
Bất đắc dĩ, tôi đành phải lục đến số của người giám hộ dự bị.
Giống như bố mẹ bé, có lẽ vì lý do bảo mật thông tin cá nhân, số này cũng không ghi rõ tên, chỉ có mối quan hệ với học sinh:
Một chữ “Anh trai”.
Vì liên hệ với bố mẹ không được, nên tôi đành phải gọi cho anh trai của Giang Doanh.
…
Tại Kinh Tầm – nhà họ Giang.
Trong căn biệt thự rộng lớn, tiếng chuông điện thoại của Giang Trì Diễn vang lên đột ngột.
Thấy số gọi đến là điện thoại bàn lạ hoắc, cậu ta không do dự cúp luôn.
Nhưng đối phương kiên trì chẳng bỏ cuộc, gọi lại lần hai, rồi lần ba.
Người ta bảo “sự việc không quá ba lần”.
Lần thứ tư đổ chuông, cuối cùng Giang đại thiếu gia cũng chịu nghe máy.
Chỉ có điều, lần này không còn là số bàn kia nữa, mà là một số cá nhân với đuôi là 7366.
Nhìn thấy bốn con số ấy, trong đầu Giang Trì Diễn bỗng loé lên một hình ảnh mơ hồ.
Nhưng nó vụt qua quá nhanh, khiến cậu ta không kịp nắm bắt, chỉ cảm thấy rất quen thuộc.
Vừa nhấc máy, đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ trong trẻo lạ lẫm:
“Xin chào, cho hỏi đây có phải là anh trai của Giang Doanh không ạ? Tôi là cô Khúc – giáo viên tại Trường Tiểu học Song ngữ Quốc tế Kinh Tầm.”
“Cô Khúc nào cơ?” Giang Trì Diễn có phần không kiên nhẫn,
“Cô giáo chủ nhiệm của nhà tôi hình như không phải họ Khúc?”
“Tôi là giáo viên dạy nhạc của bé Giang Doanh, có thể anh chưa biết đến tôi. Không sao cả, anh không cần nhớ tôi đâu, tôi chỉ là người được phân công gọi thông báo lần này.”
Đối phương cười gượng một tiếng, sau đó lập tức chuyển sang giọng điệu chính thức:
“Trường chúng tôi sẽ tổ chức cuộc thi ngâm thơ tiếng Anh vào lúc hai giờ rưỡi chiều thứ Sáu tuần này tại hội trường lớn. Em Giang Doanh là thí sinh số 1. Vì vậy, thay mặt nhà trường, tôi xin trân trọng mời anh đến tham dự buổi biểu diễn, hy vọng anh có thể đến cổ vũ cho các em nhỏ.”
“Biết rồi.” Nói xong, Giang Trì Diễn liền cúp máy.
Ngay sau đó, cậu ta gọi cô em gái đang chơi đùa lại để xác nhận:
“Doanh Doanh, thứ Sáu tuần này em có thi à?”
“Dạ đúng rồi, Doanh Doanh là thí sinh đầu tiên lên sân khấu ngâm thơ tiếng Anh đó!”
Giang Doanh đứng bật dậy từ đống đồ chơi, lon ton chạy đến ôm lấy cánh tay anh trai, nũng nịu:
“Anh nhớ đến xem em diễn nha~”
“Được rồi, nếu là Doanh Doanh nhà anh thi, thì nhất định anh sẽ đến.”
Giang Trì Diễn mỉm cười, giơ tay khẽ chạm mũi cô bé một cái.
Sau đó như chợt nhớ ra gì đó, liền hỏi lại:
“Doanh Doanh, cô giáo dạy nhạc của em họ Khúc à?”
“Uầy, sao anh biết hay vậy?”
Giang Doanh tròn xoe mắt đầy kinh ngạc, rồi nghiêm túc khen ngợi:
“Anh trai ơi, em nói thật nha, cô Khúc mới đến trường mình trông giống tiên nữ lắm luôn!
Giọng cô ấy siêu êm tai, mà người thì cực kỳ xinh đẹp!”
Không hiểu sao, chỉ cần nghe đến từ “tiên nữ”, trong đầu Giang Trì Diễn lại bất chợt hiện lên ký ức của một buổi biểu diễn nghệ thuật ở Đại học Kinh Tầm năm đó:
Cô gái mặc váy trắng đang chơi đàn piano trên sân khấu…
Cô ấy mới thực sự giống như tiên nữ giáng trần, như ánh trăng đầu mùa dịu dàng mà trong sáng.
6
Chiều thứ Sáu, tại Trường Tiểu học Song ngữ Quốc tế Kinh Tầm.
Từ khe rèm hậu trường nhìn ra, số lượng khán giả trong hội trường ngày một đông, gần như không còn chỗ trống.
Giang Doanh – thí sinh đầu tiên lên sân khấu – hồi hộp đến mức gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên:
“Cô Khúc ơi, con sợ quá… phải làm sao bây giờ ạ?”
Tôi khẽ vén tà váy, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng trấn an cô bé:
“Đừng sợ, lát nữa lên sân khấu sẽ có cô ở bên con.”
Lúc này tôi mới hiểu vì sao nhà trường lại sắp xếp cho tôi đệm đàn trực tiếp cho các con.
Vì như vậy, ít nhất khi đứng trên sân khấu, các em sẽ cảm thấy bản thân không hề đơn độc.
Có được cảm giác được đồng hành, chắc hẳn sẽ giúp phần nào xua đi nỗi lo lắng của các con.
Thế nhưng, khi nhìn thấy biển người đông nghịt bên ngoài, Giang Doanh vẫn không kiềm được ý định muốn rút lui:
“Con… con vẫn thấy sợ lắm… Cô Khúc ơi, con không lên sân khấu được không? Con muốn về nhà…”
Để cổ vũ cô bé trước mặt, tôi chủ động đưa tay ra:
“Nào, Doanh Doanh, nắm tay cô đi. Lát nữa để cô dẫn con cùng lên sân khấu, được không nào?”
Đúng 2 giờ 30, cuộc thi chính thức bắt đầu.
“Sau đây, xin mời thí sinh đầu tiên – bạn Giang Doanh, với phần thi ngâm thơ tiếng Anh Edelweiss – Tuyết Nhung Hoa.”
“Now, please welcome the first contestant – Meng Yuan. She will recite the English poem Edelweiss for us.”