Chương 2 - Chuyến Về Quê Thay Đổi Tất Cả
Giọng ông yếu ớt, như ngọn nến tàn trong gió.
“Con ngoan… khổ cho con rồi…”
Nước mắt ông lăn dài theo những nếp nhăn, thấm vào tóc mai bạc trắng.
“Minh Vũ… nó có lỗi với con…”
Tôi lắc đầu, cổ họng nghẹn lại.
“Bố đừng nói nữa.”
“Không… để bố nói…”
Ông thở gấp, đôi mắt đờ đẫn khóa chặt lấy tôi.
Trong ánh mắt ấy có áy náy, có không cam lòng, và cả một thứ cảm xúc cương quyết mà tôi không tài nào hiểu nổi.
“Con… con về quê một chuyến…”
“Tới… tới cái hũ dưa muối ngoài sân…”
“Dưới đáy hũ… bố… bố có giấu một ít đồ…”
Giọng ông càng lúc càng nhỏ.
Mỗi từ, như vắt kiệt từ tận sâu trong sinh mệnh.
“Lấy… lấy nó ra… đó là… là để lại cho con…”
“Phải… phải tự bảo vệ mình…”
Nói xong câu cuối cùng, ánh sáng trong mắt ông cũng tắt hẳn.
Bàn tay siết lấy tôi, cũng từ từ buông lỏng rơi xuống.
Trên màn hình máy theo dõi, đường nhịp tim biến thành một vạch thẳng tắp.
Tiếng báo động chói tai vang lên, kéo dài không dứt.
Tôi biết… ông đã đi rồi.
Tôi ôm lấy bàn tay dần lạnh đi của ông, quỳ gối bên giường, khóc không thành tiếng.
Người cuối cùng trên đời thật lòng thương tôi… cũng đã rời xa.
Trong phòng chỉ còn tiếng mưa rơi bên ngoài, và tiếng cảnh báo chói tai không ngừng vang lên.
Tôi không biết mình đã khóc bao lâu.
Cho đến khi nước mắt cạn khô, chẳng thể rơi thêm giọt nào nữa.
Tôi đứng dậy, lau khô mặt, bắt đầu lo hậu sự một cách bình tĩnh.
Gọi điện cho nhà tang lễ.
Báo tin cho họ hàng.
Trong danh bạ, tôi lướt qua cái tên “Chu Minh Vũ” — không hề dừng lại.
Với tôi, người này… đã chết rồi.
Tang lễ của bố chồng rất đơn giản.
Không nhiều người tới viếng, ai đến cũng nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương hại vừa ái ngại.
Họ bàn tán sau lưng.
Nói nhà họ Chu có được nàng dâu tốt.
Cũng nói nhà họ Chu sinh ra một đứa con bất hiếu.
Tôi nghe, không biểu cảm gì.
Tất cả… giờ đã chẳng còn quan trọng.
Ngày hỏa táng, tôi ôm hộp tro cốt đi đầu đoàn.
Chu Minh Vũ vẫn không xuất hiện.
Tôi chôn ông ở nghĩa trang ngoại thành.
Trên bia mộ, tôi chỉ khắc mỗi tên ông.
Không vợ. Không con.
Ông đến với thế gian một mình, thì cũng nên rời đi như vậy.
Lo xong hết mọi việc, tôi tự nhốt mình trong nhà ba ngày.
Nửa năm qua như cuộn phim, tua chậm từng cảnh trong đầu.
Sự lạnh nhạt của Chu Minh Vũ.
Cơn đau đớn của bố chồng.
Và cả lời trăn trối kỳ lạ trước lúc mất.
Hũ dưa muối…
Dưới đáy hũ…
Có giấu chút đồ…
Là thứ gì chứ?
Cảnh tượng tôi run rẩy gật đầu khi ấy vẫn còn vẹn nguyên trước mắt.
Tôi đã hứa với ông.
Tôi không thể thất hứa.
Ngày thứ tư, tôi mua vé chuyến tàu sớm nhất về quê.
Tôi không biết điều gì đang chờ đợi mình.
Nhưng có một dự cảm mãnh liệt.
Chuyến đi này — sẽ hoàn toàn thay đổi cách tôi nhìn về gia đình này.
Về Chu Minh Vũ.
04 – Chìa khóa ngôi nhà cũ
Chuyến tàu tôi đi là loại tàu xanh cũ kỹ, chạy rất chậm.
Lạch cạch, lạch cạch.
Mỗi tiếng rung như đang gõ vào từng đốt xương của thời gian.
Khung cảnh bên ngoài dần chuyển từ nhà cao tầng sang những cánh đồng trải dài tít tắp.
Không khí dần thấm đẫm mùi đất và cỏ xanh.
Quê nhà của Chu Minh Vũ là một thị trấn nhỏ mà tôi đã lâu lắm rồi không quay lại.
Lần gần nhất, là khi chúng tôi cưới nhau và về đây chào họ hàng.
Hôm đó trời xanh đến kỳ lạ, nắng cũng thật đẹp.
Anh nắm tay tôi, đi từng nhà mời rượu, gương mặt tươi cười không giấu được sự hạnh phúc.
Anh nói: “Hứa Tịnh, từ giờ nơi này cũng là nhà của em.”
Nhà của em.
Tôi nhìn bóng mình phản chiếu lờ mờ trên kính cửa sổ tàu, môi khẽ nhếch lên nụ cười giễu cợt.
Một “ngôi nhà” mà đến chìa khóa tôi cũng không có.
Xuống tàu, tôi lại phải chuyển sang một tuyến xe buýt xóc nảy.
Cuối cùng, tôi đứng trước đầu ngõ — vừa quen vừa lạ.
Con đường lát đá xanh hai bên là những bức tường trắng mái ngói xám đã bong tróc loang lổ.
Trên tường mọc đầy rêu xanh và những loại cỏ dại chẳng rõ tên.
Không khí phảng phất mùi cơm canh xào nấu từ nhà hàng xóm.
Tất cả đều giống hệt trong ký ức.
Nhưng dường như, cũng chẳng còn gì giống nữa.
Nhà cũ của nhà họ Chu nằm sâu trong con hẻm.
Cánh cửa gỗ màu đỏ sậm đã phai gần hết, để lộ vân gỗ khô xám bên trong.