Lần thứ 99 bạn trai bấm nhầm thang máy lên tầng nhà bạn thân tôi, anh lại nhìn tôi đầy trách móc.
“Sao em không nhắc anh? Thôi, đằng nào cũng đến rồi, tiện thể thay bóng đèn cho Uyển Ngọc luôn.”
Tôi cứng người, kéo khóe môi.
Lại là câu “đằng nào cũng đến rồi”.
Từ khi bạn thân chuyển đến tầng trên nhà tôi một năm trước, lần nào bạn trai tôi cũng bấm nhầm tầng.
Đi xem phim cùng nhau, anh xách trà sữa gõ cửa nhà bạn thân tôi.
Tôi sốt cao mãi không hạ, nhờ anh mang thuốc đến, vậy mà anh lại đem thuốc sang nhà cô bạn đang đau bụng kinh.
Thế là buổi xem phim của hai người biến thành ba người, thuốc hạ sốt cũng biến thành thuốc giảm đau.
Thậm chí đến sinh nhật tôi, anh cũng xách bánh kem đến nhà bạn thân.
“Đằng nào cũng đến rồi, coi như chúc mừng hai người làm bạn thân tròn 300 ngày.”
“Đằng nào cũng đến rồi, đúng lúc cống nhà Uyển Ngọc bị tắc, tiện thể giúp cô ấy thông luôn.”
Mà lúc này, nhìn anh chẳng buồn ngoảnh đầu đã bước vào nhà bạn thân tôi, tôi lạnh lùng nhấn nút đóng cửa thang máy.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận