Chương 4 - Chuyện Tình Trong Vương Phủ
Ta đường đường chính chính nhìn hắn:
“Ban đầu thiếp chỉ muốn bọn họ trả tiền, chính họ cứ nhất quyết nói tình nghĩa. Vương gia đâu thể chỉ cho phép Đỗ gia chiếm tiện nghi của Vương phủ, lại không cho phép thiếp chiếm lại?”
Tiêu Chấp bị ta chặn đến không nói được.
Mi tâm hắn giật mấy lần:
“Nàng đúng là chẳng chịu thiệt chút nào.”
Ta mím môi, nở nụ cười thẹn thùng:
“Phu quân khen đến mức thiếp cũng ngại rồi.”
Tiêu Chấp day mi tâm.
Khi quay mặt đi, khóe môi rõ ràng cong lên.
Số bạc ta đòi về thật sự được nhập vào kho.
Ngày hôm sau, đối bài của phòng thu chi cùng hai điền trang thuộc Vương phủ đều được đưa tới chính viện.
Quả vải từ Lĩnh Nam cũng tới.
Tiêu Chấp đúng là rất dễ dỗ.
Ta bảo phòng bếp bóc một đĩa quả vải.
Đau lòng lắm mới chọn ra sáu quả đưa tới tiền viện.
Tối hôm ấy, hắn lần đầu tiên chủ động tới chính viện dùng bữa.
Món trên bàn đều hợp khẩu vị của ta.
Hắn ăn vài đũa, cuối cùng cũng hiểu mục đích ta lấy đối bài phòng bếp.
“Nàng đổi đầu bếp vì đồ ăn trước kia không ngon?”
“Nếu không thì sao?”
Ta nghi hoặc hỏi:
“Đầu bếp nấu món không hợp khẩu vị chủ tử, giữ lại chờ ăn Tết sao?”
“Mẫu phi nói nàng đổi người của bà là muốn đoạt quyền.”
“Mẫu phi nghĩ nhiều rồi. Quản đầu bếp có gì vui, ăn ngon mới là quan trọng.”
Tiêu Chấp chậm rãi cong môi cười.
Ta không hiểu có gì đáng cười, đành múc thêm cho hắn một bát canh.
“Vương gia thấy quả vải thế nào?”
“Cũng được.”
“Vậy lần sau mua nhiều chút.”
“Nàng đưa bổn vương một đĩa này, là muốn bổn vương bỏ tiền mua cho nàng?”
Ta chớp mắt, cười vô cùng ngọt ngào:
“Phu thê cần gì phân rõ như vậy. Của thiếp vẫn là của thiếp, của Vương gia cũng có thể chia cho thiếp một nửa.”
Tiêu Chấp liếc ta một cái, nhưng cũng chẳng từ chối.
Vị phu quân này, ngoại trừ tới giờ vẫn chưa viên phòng, những mặt khác coi như khá hào phóng.
5
Từ đó về sau, số lần Tiêu Chấp tới chính viện ngày càng nhiều.
Có mấy tộc thân kéo dài không chịu trả bạc, hắn sẽ cho thị vệ đi cùng người của ta tới tận cửa.
Bên ngoài đưa vật quý hiếm vào phủ, hắn cũng luôn chọn một phần đưa tới chính viện trước.
Ta không cảm thấy hắn thích ta.
Chắc chắn là do ta quản gia quá tốt, hắn muốn lấy lòng ta để ta tiếp tục làm việc.
Ta ăn của hắn, mặc của hắn, tiện thể sai thị vệ của hắn đi đòi nợ.
Ngày tháng càng lúc càng dễ chịu.
Mỗi lần Tiêu Chấp nhìn ta, thần sắc đều rất phức tạp.
Ta đoán hắn lần đầu cưới được một Vương phi tài giỏi như vậy, nhất thời không biết phải thương ta thế nào.
Nam nhân da mặt mỏng.
Ta rất thông cảm.
Ở bên kia, Đỗ Thái phi lại ngồi không yên.
Đỗ gia không lấy được bạc từ Vương phủ nữa, bà liền lấy cớ thân thể không khỏe, đón cháu gái nhà mẹ đẻ Đỗ Hành vào phủ hầu bệnh.
Đỗ Hành sinh ra dung mạo như hoa như ngọc, lời nói dịu dàng.
Ngày đầu vào phủ đã tự tay mang canh tới cho Tiêu Chấp.
Tiêu Chấp bảo thị vệ nhận lấy, ngay cả cửa viện cũng không cho nàng bước vào.
Ngày hôm sau, Đỗ Hành xách hộp thức ăn tới chính viện gặp ta:
“Hôm qua muội không biết biểu ca đang bận, tùy tiện tới tiền viện. Sợ biểu tẩu hiểu lầm nên đặc biệt tới giải thích.”
Miệng nói sợ ta hiểu lầm, lời trong lời ngoài lại cố ý gọi mình với Tiêu Chấp thân thiết.
Ta nhàn nhạt gật đầu:
“Ồ.”
Đỗ Hành gần như phát điên.
Thấy ta dầu muối không vào, nàng dứt khoát nói thẳng:
“Dù sao muội cũng rảnh rỗi, có thể theo biểu tẩu học chút bản lĩnh quản gia không?”
Hai mắt ta lập tức sáng lên.
Một người tốt tự tìm tới tận cửa xin làm việc.
Vậy mà lại để ta gặp được.
“Được chứ.”
Ta kích động nắm tay nàng:
“Bên mẫu phi nhiều việc lắm, làm phiền biểu muội sang đó quản giúp trước.”
Không cho nàng cơ hội đổi ý, ngay trong ngày ta liền nhét hết công việc trong viện Thái phi cho nàng.
Đỗ Hành nhìn Tiêu Chấp thêm vài lần, ta cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Nhưng quyền quản gia thì tuyệt đối không thể chia.
Nam nhân còn có thể đóng cửa từ từ giảng đạo lý.
Nếu quyền nội trợ rơi vào tay người khác, ăn mặc ngủ nghỉ của ta đều phải nhìn sắc mặt nàng ta.
Ai dám động tới ngày tháng thoải mái của ta, ta sẽ khiến người đó khó chịu trước.
Đỗ Hành vốn muốn tiếp cận Tiêu Chấp.
Từ đó lại bận đến mức ngay cả cửa viện Thái phi cũng không bước ra nổi.
Tiêu Chấp thỉnh thoảng tới thỉnh an Thái phi, nàng luôn tìm cơ hội nói vài câu.
Nhưng Thái phi lại sai nàng bưng trà rót nước ngay trước mặt nhi tử, trái lại càng chứng thực danh nghĩa nàng vào phủ hầu bệnh.
Y phục và canh nàng gửi tới tiền viện cũng đều bị trả về viện Thái phi.
Theo hầu nghe hát mấy ngày, nàng cuối cùng không nhịn được nói:
“Biểu tẩu nắm quyền Vương phủ, hà tất lấy những chuyện nhỏ này làm khó muội?”
Ta kinh ngạc che miệng:
“Chuyện của mẫu phi sao có thể gọi là chuyện nhỏ? Ngày đầu muội vào phủ còn nói ngày đêm nhớ thương cô mẫu, ta mới yên tâm giao người cho muội. Chẳng lẽ muội tới Vương phủ không phải để hầu bệnh?”
Biểu cảm Đỗ Hành đông cứng.
Trong mắt dâng lên tức giận, nhưng trước mặt Thái phi lại không thể thừa nhận.
Thái phi cũng chẳng thể nói cháu gái vào phủ vì có ý đồ khác.
Chỉ đành bảo Đỗ Hành tiếp tục chép kinh.
Nàng tức giận mấy ngày, sau đó lại tung tin muốn vào cung xin phong Đỗ Hành làm Tĩnh Vương trắc phi.
Lần này thì có hơi không nói đạo lý rồi.