Chương 1 - Chuyện Tình Trong Vương Phủ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cha ta nói loại người thất đức như ta rất hợp gả vào Vương phủ hưởng phúc.

Tĩnh Vương nổi danh sát phạt, quan hệ trong Vương phủ lại phức tạp có tiếng.

Hoàng đế muốn chọn một cô nương trong tộc gả qua đó, cha ta lập tức tiến cử ta.

Bởi từ nhỏ đến lớn, ta chưa bao giờ tự làm khó chính mình.

Gặp chuyện gì cũng phải tìm nguyên nhân trên người kẻ khác trước, như vậy người khó chịu sẽ đổi thành kẻ khác.

Mẹ chồng ngày nào cũng bắt ta sáng tối thỉnh an, nhất định là vì thủ tiết nhiều năm, quá mức cô quạnh.

Vậy thì sắp xếp mấy nam nhân trẻ tuổi tới giúp bà giải khuây.

Tiểu cô tử chỗ nào cũng đối đầu với ta, nhất định là vì bài vở quá ít.

Sáu vị tiên sinh, tất cả đều mời đến!

Còn Tĩnh Vương đêm nào cũng ngủ trong thư phòng, uổng công có một thân hình đẹp như thế.

Ta nghi ngờ mắt hắn có vấn đề, tạm thời vẫn chưa phát hiện ra viên minh châu là ta đây.

Mẹ ta nói, sớm muộn gì ta cũng chọc cả nhà chồng tức chết.

Cha ta lại vô cùng vui mừng:

“Với tính tình của Mãn Mãn, nếu gả vào nhà bình thường thì cùng lắm chỉ gọi là thất đức.”

“Nhưng gả vào Tĩnh Vương phủ, đó gọi là biết hưởng phúc.”

1

Hoàng đế muốn chọn một cô nương trong Khương thị gả vào Tĩnh Vương phủ.

Chỉ qua một đêm, hơn nửa số tỷ muội đang tuổi cập kê trong tộc đều đổ bệnh.

Cha ta vui vẻ đứng giữa một đám bệnh nhân, tiến cử ta — đứa khỏe mạnh nhất.

Tộc lão run run chòm râu, lên tiếng nhắc nhở:

“Thanh Sơn, lúc nào ham chút lợi nhỏ cũng được, nhưng Mãn Mãn là con gái ruột của ngươi đấy!”

Cha ta ngẩng cằm, cười vô cùng đắc ý:

“Chính vì là con gái ruột nên ta mới đưa nó đi hưởng phúc.”

“…”

“Thất thúc cứ yên tâm, Mãn Mãn chưa bao giờ tự làm khó mình.”

Lời này quả thật chẳng sai chút nào.

Năm ta năm tuổi, cha ta làm vỡ chiếc bình hoa mà tổ mẫu yêu thích nhất, vậy mà còn quay sang mắng quản sự đến máu chó đầy đầu:

“Bình hoa đang yên đang lành lại đặt ngay bên lối đi, hôm nay ta không đụng thì ngày khác cũng có người khác đụng. Ngươi làm việc kiểu gì vậy?”

Ta khi ấy còn nhỏ, nhưng vô cùng chấn động.

Thì ra chỉ cần tìm nguyên nhân trên người khác trước, kẻ khó chịu sẽ lập tức đổi thành người khác.

Từ đó về sau, ta một đi không trở lại.

Đi học mà ngủ gật, nhất định là do tiên sinh trong thư viện dạy không đủ hay.

Không thích ra ngoài, tất cả đều do thời tiết không chịu chiều theo ý ta.

Ngay cả khi làm sai chuyện, ta cũng trách huynh trưởng cùng thứ muội không kịp thời khuyên ta đi đúng đường.

Cứ thoải mái như vậy sống đến năm mười sáu tuổi, trong lòng ta chưa từng giữ lại chút phiền muộn nào.

Mỗi ngày vừa mở mắt là ăn ngon ngủ kỹ, sắc mặt hồng hào rạng rỡ, nghiễm nhiên trở thành cô nương xinh đẹp nhất, có phúc khí nhất Khương gia.

Tiếng pháo bên ngoài vang lên.

Tĩnh Vương Tiêu Chấp tới đón dâu.

Nghe đồn năm mười bốn tuổi hắn đã ra chiến trường, hai mươi tuổi bình định Bắc Cảnh, người chết trong tay hắn đủ xếp hàng từ thành nam tới thành bắc.

Thế nhưng qua lớp khăn voan, ta chỉ nhìn thấy bàn tay hắn đưa tới.

Ngón tay thon dài, nơi hổ khẩu có một lớp chai dày, lòng bàn tay rộng lớn mạnh mẽ lại vững vàng đỡ lấy cổ tay ta, dìu ta vào kiệu hoa.

Xem ra lời đồn cũng không hoàn toàn đúng.

Ít nhất hắn trông rất đẹp.

Sau khi uống rượu giao bôi, ta đường đường chính chính đánh giá vị phu quân vừa mới thành thân này.

Một thân hỉ phục đỏ thẫm càng tôn lên bờ vai rộng, chân dài, dung mạo tuấn tú quá mức.

Chỉ có điều thần sắc lạnh nhạt, nhìn qua không giống người dễ chung sống.

“Trong phủ người nhiều việc tạp. Sau này nàng cứ an phận làm tốt bổn phận Tĩnh Vương phi, bổn vương đương nhiên sẽ không làm khó nàng.”

Ta mím môi, nở một nụ cười ngọt ngào:

“Vương gia yên tâm, thiếp gả vào đây là để hưởng phúc, không phải để gây chuyện.”

Đôi mắt đen của Tiêu Chấp chăm chú nhìn gương mặt xinh đẹp của ta, thần sắc dịu đi đôi chút:

“Nhạc phụ nói nàng là cô nương hiểu chuyện, khiến người ta bớt lo nhất Khương gia. Quả nhiên giống lời đồn.”

“Ừm, cha thiếp chưa bao giờ nói dối.”

Ta kiêu ngạo ưỡn ngực nói.

Kết quả sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, Đỗ Thái phi đã phái ma ma tới gọi ta sang thỉnh an.

Ta buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.

Đứng trong viện bà nửa canh giờ, chén trà dâng lên vẫn bị chê là nguội.

Ngày thứ ba cũng vậy.

Ta bừng tỉnh đại ngộ.

Mẹ chồng tuổi cao, ban đêm không ngủ được, bên cạnh lại chẳng có ai trò chuyện, nên trời chưa sáng đã mong con dâu tới bầu bạn.

Thật sự cô quạnh quá rồi.

2

Ta trước nay không chịu nổi cảnh trưởng bối chịu khổ.

Ngay hôm đó, ta sai người mời gánh hát Trường Xuân nổi tiếng nhất kinh thành tới.

Trong gánh hát có danh giác giọng nói dịu dàng, cũng có võ sinh thân hình cao lớn mạnh mẽ, còn biết nhào lộn.

Đặc biệt là chủ gánh có một gương mặt vô cùng lấy lòng người.

Chỉ đứng dưới hành lang nói vài câu cát tường đã khiến mấy ma ma cũng thủ tiết trong viện Thái phi cười tươi như hoa.

Thái phi không giữ được mặt mũi, gọi ta tới mắng hơn nửa canh giờ:

“Đường đường Vương phủ lại đưa nhiều nam nhân trẻ tuổi như vậy vào, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì!”

“Mẫu phi hiểu lầm rồi. Những người này đều đã ký khế ước, mỗi ngày giờ nào vào phủ, giờ nào rời phủ, làm việc ở đâu đều ghi rõ ràng. Trong viện lại có ma ma cùng thị vệ trông coi, ai dám nói bậy chứ?”

Ta chỉ vào võ sinh đang dựng sân khấu:

“Mẫu phi nhìn xem, người này nhào cao biết bao.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)