Chương 4 - Chuyện Tình Sau Hôn Lễ Của Tạ Hàn
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Nói ra, lại như ta đang than khổ với Lục thế tử.”
Ta giả vờ ưu sầu.
“Sao lại thế? Bùi cô nương là ân nhân của ta. Chỉ là tâm sự với cô, chút việc nhỏ này ta cũng không làm được thì chẳng phải tỏ ra ta hẹp hòi sao.” Lục Thâm vội nói.
“Là thế này, hôm đó ta tham ăn ra ngoài ăn đậu hoa, bị mưa giữ chân.”
“Ta và nha hoàn chỉ mang một chiếc ô, nghĩ mưa lớn như vậy dù có ô cũng ướt người, nên dứt khoát đợi xe ngựa trong phủ tới đón.”
“Vừa khéo ân nhân của muội muội ta là Tạ Hàn cũng đang trú mưa, ta liền tặng ô cho hắn. Dù sao ngày lên núi cứu thế tử, chính hắn chạy tới Bùi phủ bảo ta lên núi tìm muội muội.”
“Nhưng hình như muội muội hiểu lầm ta, cho rằng ta có ý với Tạ công tử.”
“Không biết nàng có từng nhắc chuyện này với thế tử không?”
Lục Thâm nghe ta nói, thần sắc phức tạp.
Một lúc lâu, hắn mới gật đầu: “Bùi nhị cô nương quả thật có nói với ta chuyện này.”
15
Sau khi tiễn Lục Thâm đi, Tạ Hàn mới bước ra từ sau bình phong bên cạnh.
Sắc mặt chàng còn khó coi hơn Lục Thâm.
“Ta…”
Ta không nhìn chàng, dẫn Vũ Hồng rời đi.
Vở hay còn lại, cứ để bọn họ diễn.
Ngày rời kinh đến Thái Thương, Bùi Tri cùng mẫu thân tiễn ta.
“Tỷ tỷ, tỷ nhớ thường viết thư về.”
Nàng ôm ta, dáng vẻ không nỡ.
“Trong lúc chăm sóc ngoại tổ mẫu, cũng đừng quên chuyện hôn nhân đại sự của mình.”
Mẫu thân thì đứng bên cạnh dặn dò ta: “Nếu gặp người thích hợp, có thể để ngoại tổ mẫu hoặc cữu cữu làm chủ cho con.”
Ta gật đầu.
Ý lời này chẳng qua là bảo ta gả ở Thái Thương, như vậy sẽ không cản trở hôn sự của Bùi Tri.
Rõ ràng đều là con gái ruột, mẫu thân lại đề phòng ta đến mức này.
…
Một đường bôn ba, cuối cùng về tới Thái Thương.
Ngoại tổ mẫu già đi rất nhiều. Vì đang bệnh, sắc mặt cũng kém xa trước kia.
Thấy ta, ngoại tổ mẫu rất vui.
Nhưng rất nhanh lại phiền muộn: “Thân thể ta đã thành thế này rồi, hà tất con phải chạy xa như vậy một chuyến?”
“Lần này con về, phụ mẫu con có trách mắng con không?”
Ngoại tổ mẫu lo lắng hỏi ta.
Ta vội lắc đầu: “Ngoại tổ mẫu yên tâm, mẫu thân ước gì con về ấy chứ.”
“Mấy ngày trước con cùng muội muội cứu một vị thế tử trên núi, muội muội vừa gặp đã chung tình với hắn.”
“Mẫu thân sợ con tranh với muội muội, con về thăm người, bà ấy ngược lại yên tâm.”
16
“Thật là thiên vị.” Ngoại tổ mẫu hơi tức giận.
“Thôi vậy, những ngày này con cứ theo biểu tỷ ra ngoài đi lại nhiều hơn, nói không chừng sẽ gặp được lương duyên.”
Ta ôm ngoại tổ mẫu: “Con mới không muốn gả sớm như vậy, con muốn chăm sóc ngoại tổ mẫu.”
“Đứa nhỏ này, ngoại tổ mẫu đâu thể ở bên con cả đời…”
…
Một ngày nọ, ta ra ngoài bốc thuốc cho ngoại tổ mẫu.
Để nhanh chóng về phủ, ta đi đường tắt.
Ngõ nhỏ không người hết sức yên tĩnh, cũng khiến ta nghe được tiếng bước chân không thuộc về mình.
Nhưng quay đầu lại, căn bản chẳng có ai.
Trong lòng âm thầm bất an.
Ta chỉ có thể bước nhanh hơn. Khi rẽ góc, lại va vào một lồng ngực rắn chắc.
Người đó dường như biết có người đang theo dõi ta, vội làm động tác im lặng, kéo ta đi sang lối khác.
Đến khi thoát khỏi kẻ theo dõi, ta đã thở hổn hển.
“Đa tạ công tử ra tay cứu giúp.”
Ta vội nói lời cảm tạ với người ấy.
Kỳ lạ là, nhìn người này đã biết xuất thân phú quý, sao lại xuất hiện ở đó?
“Hẳn cô chính là biểu muội của Bồi An.” Người kia nhìn ta, ánh mắt nhàn nhạt.
Bồi An là tên biểu ca ta.
“Xem ra công tử có chuẩn bị mà đến.” Ta lập tức cảnh giác.
Chỉ thấy người kia lại cười: “Ta cũng vừa mới biết, hóa ra cô chính là người được thế tử An Quốc Công để ý.”
“Có thể khiến hắn điều động người của châu phủ tới theo dõi cô, Bùi cô nương cũng không đơn giản.”
17
Lục Thâm phái người theo dõi ta?
Vì sao tay hắn có thể vươn tới tận Thái Thương?
Ta chỉ cảm thấy máu trong người chảy ngược, tay chân lạnh buốt.
“Xem ra Bùi cô nương không cùng một phe với Lục Thâm.”
Người kia thu ánh mắt lại, trong mắt lại không hề bất ngờ.
Vẻ kinh hoảng ban nãy của ta đủ để chứng minh ta hoàn toàn không hay biết về người theo dõi mình.
“Xem ra công tử rất hiểu Lục thế tử.”
Không biết người trước mắt là địch hay bạn, ta không dám buông lỏng cảnh giác.
“Ta dùng hai năm thu thập chứng cứ tham ô của phủ Tô Châu, nhưng trên đường đưa về kinh thành lại bị hắn chặn lấy.”
“Bùi cô nương nói xem, có phải ta nên hiểu hắn đôi chút không?”
Hắn nhìn sang, khóe môi cong lên ý cười nhàn nhạt, nhưng lại khiến người ta không nhìn thấu cảm xúc.
Lời này vừa ra, ta càng không dám nói.
Ta không biết kiếp trước Lục Thâm bị thương là vì nguyên nhân này.
Kiếp trước hắn nói là ra ngoại ô du ngoạn thì gặp sơn tặc.
Mà người trước mắt thân phận không rõ, ta cũng không thể khẳng định lời hắn là thật hay giả.
“Vậy công tử đến lấy mạng ta?” Một lúc lâu sau, ta mới mở miệng.
Hắn nhìn ta mà cười, ý cười nghiêng ra từ đôi mắt.
Có lẽ thật sự thấy lời ta buồn cười, thân thể hắn thậm chí khẽ rung.
Hắn cúi người xuống, bóng dáng che khuất ánh sáng trước mắt ta:
“Nếu ta muốn lấy mạng cô, cần gì phải cứu cô?”
18
Hắn đưa ta bình an về nhà ngoại tổ mẫu.