Chương 6 - Chuyện Tình Của Thái Tử Phi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta còn chưa kịp nói, tiểu tư phía dưới đã đến báo người của Đông cung tới truyền lời.

Nói Dư Diên Nhi bị bệnh, bảo Sở Liêm mau trở về xem.

“Bệnh thì đi tìm thái y, gọi cô về có tác dụng gì? Cô nhìn một cái là khỏi được sao?!”

Kiếp trước, Dư Diên Nhi chỉ cần có một chút không khỏe, Sở Liêm đã căng thẳng vô cùng.

Lần đầu ta mang thai, lúc vừa bắt đầu nghén thì đúng lúc Dư Diên Nhi bị phong hàn.

Sở Liêm gọi ba bốn vị thái y thay phiên xem bệnh cho nàng.

Nhân sâm linh chi do ngoại quốc tiến cống cũng nỡ nấu canh cho nàng uống.

Nhưng lại không có thời gian đến nhìn ta một cái.

Hốc mắt ta nóng lên từng đợt.

Chỉ là cảm khái mà thôi.

Nam tử trên đời bạc tình vốn là chuyện thường.

Nhưng bạc tình đến mức này, ngay cả một người ngoài cuộc như ta cũng cảm thấy lạnh lòng.

Sở Liêm không chịu đi.

Người đến thúc hắn trở về hết người này đến người khác.

Hắn phiền không chịu nổi, cuối cùng cũng phải rời đi.

“Ngưng Nhi.”

Hắn dừng lại, hết lần này đến lần khác dặn ta.

“Nàng nhất định phải suy nghĩ cho kỹ.”

“Chỉ cần nàng đổi ý, dù phải kháng thánh chỉ, cô cũng nhất định sẽ vì nàng mà từ chối cuộc hôn sự này.”

15

Muốn đợi ta đổi ý.

Trừ khi ta điên.

Một ngày trước đại hôn, Tiêu Kỳ cuối cùng cũng trở về.

Theo quy củ triều ta, tân lang tân nương trước hôn lễ không nên gặp mặt.

Tiêu Kỳ không đến, nhưng quà thì gửi tới không ít.

Tiểu tư đến tặng lễ nói:

“Dọc đường tướng quân đi đến đâu cũng nhớ đến nương tử. Chỉ cần là đồ vật chưa từng thấy, món ăn chưa từng ăn, tất cả đều mua về.”

Vốn dĩ tâm trạng ta rất tốt.

Nhưng tối đó chẳng hiểu sao lại nằm mơ cả đêm.

Trong mộng toàn là chuyện kiếp trước.

Dư Diên Nhi băng huyết khó sinh mà chết, Tiêu Kỳ tự vẫn trước mộ ta, Sở Liêm đứng bên bờ sông nơi ta từng nhảy xuống, nói kiếp sau hắn cũng sẽ không buông tha cho ta…

Sáng sớm tỉnh dậy, mồ hôi lạnh thấm ướt áo trong, khiến thị nữ thân cận của ta giật mình.

“Cô nương làm sao vậy?!”

Ta xua tay.

“Không sao.”

Có lẽ gần đây suy nghĩ quá nhiều nên mới gặp ác mộng.

Người ta thường nói cưới được người mình yêu chẳng khác nào đánh thắng một trận lớn.

Hôm nay ta cuối cùng đã được chứng kiến.

Đội ngũ đón dâu kéo dài trùng điệp, đứng kín cả một con phố.

Tiêu Kỳ cưỡi tuấn mã đi đầu, mặc hỉ phục, mặt mày đầy ý xuân.

Ta rất ít khi thấy chàng vui đến thế.

Mỗi lần nhắm mắt, ta luôn nhớ đến dáng vẻ chàng ôm ta khóc lớn trước khi ta chết ở kiếp trước.

Ta không ăn nổi, gầy đến chỉ còn da bọc xương.

Nằm trên đầu gối chàng, giơ tay lau nước mắt cho chàng.

Nhưng lau thế nào cũng không hết.

“Đừng khóc, đáng lẽ ta đã chết vào ngày nhảy sông rồi. Hai năm tháng ngày vui vẻ này coi như ta lời được.”

“Ta chỉ tiếc, A Kỳ, nếu đời này người ta gả là chàng thì tốt biết bao…”

Vốn là lời an ủi.

Nhưng Tiêu Kỳ lại khóc dữ dội hơn.

Trước lúc ta lâm chung, chàng ôm chặt ta, hết lần này đến lần khác dặn dò.

“Ngưng Nhi, kiếp sau đừng chịu nhiều khổ như vậy nữa, sớm đến tìm ta, được không…”

Ta cười, nói ra câu cuối cùng:

“Được, ta hứa với chàng…”

Hôm nay, cuối cùng ta cũng thực hiện lời hứa.

Hôn lễ diễn ra vô cùng thuận lợi.

Cho đến trước lúc bái đường.

Ngoài sảnh đột nhiên vang lên một tiếng:

“Khoan đã!!”

Ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về phía cửa.

Chỉ thấy Sở Liêm cầm kiếm, sát khí đằng đằng xông vào.

Nhìn chẳng giống đến cướp dâu.

Ngược lại giống đến giết người hơn.

Mọi người sợ đến trắng bệch mặt, không dám lên tiếng, càng không dám bước tới.

Chỉ có Tiêu Kỳ không sợ.

Chàng đi thẳng đến, đứng trước mặt Sở Liêm.

Giọng nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng từng chữ đều lộ ra căm phẫn ngập trời.

“Thái tử điện hạ có ý gì?”

“Muốn cướp thê tử của thần sao?”

Sở Liêm vung thanh kiếm trong tay.

“Phải, thì sao?”

16

Sở Liêm hung hăng trừng Tiêu Kỳ.

“Tố Ngưng kiếp trước chính là thê tử của cô. Kiếp này cô cũng tuyệt đối không thể để nàng gả cho người khác!”

Cả người ta lập tức lạnh buốt.

Sở Liêm vậy mà đã khôi phục ký ức kiếp trước!

“Tiêu Kỳ, cô coi đệ như huynh đệ. Nể tình đệ không biết chuyện này, cô không trách đệ.”

“Hôn sự này dừng tại đây. Bây giờ cô phải đưa Thái tử phi về Đông cung.”

Sở Liêm định đưa tay kéo ta.

Tiêu Kỳ chắn trước mặt ta, hàm răng nghiến ken két.

“Đừng tưởng ngươi là Thái tử thì có thể muốn làm gì thì làm.”

“Muốn đưa nàng đi, trừ khi ta chết.”

Sở Liêm cho rằng Tiêu Kỳ không tin lời hắn.

“Chẳng lẽ cô còn lừa đệ?”

“Phía dưới bụng bên phải của nàng có một nốt ruồi đỏ. Nếu không tin thì tối nay lúc động phòng đệ cứ nhìn thử…”

“Ăn nói hồ đồ!” Tiêu Kỳ tức giận đến mức chẳng còn quan tâm lễ nghi luân thường, rút đao kề lên cổ Sở Liêm. “Ngươi có biết câu này vừa nói ra sẽ hủy thanh danh của A Ngưng không!”

Sở Liêm lại cười càng thêm điên cuồng.

Tiểu Hổ — tài liệu chống in lậu, tìm sách dùng người máy Tiểu Hổ, ổn định đáng tin, không dính bẫy!

“Nàng có cô là đủ rồi, còn cần thanh danh làm gì?”

Lòng ta lập tức lạnh thấu.

Ta quên mất, Sở Liêm từ trước đến nay luôn là một kẻ điên.

Kiếp trước sau khi ta giả chết, hắn dám nhảy xuống chính con sông đó, tuẫn tình vì ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)