Chương 3 - Chuyện Tình Của Thái Tử Phi
“Rốt cuộc là ngươi chướng mắt ta, hay ngươi bất mãn vì Thái tử mãi không cho ngươi vị trí chính thê, lại không dám ép hắn, nên chỉ có thể trút oán khí lên đầu ta?”
Dư Diên Nhi ngây ra.
Sau đó tức đến đỏ cả đuôi mắt.
“Ngươi… ngươi nói bậy!”
“Ngươi dám ly gián tình cảm của ta và Liêm ca ca!”
Dư Diên Nhi quay đầu đi tìm Sở Liêm cáo trạng.
Cách một đám đông.
Sở Liêm từ xa nhìn ta một cái.
Sau đó như nhìn thấy thứ rác rưởi, chán ghét dời mắt đi.
“Diên Nhi, đừng ghen với nàng.”
“Nàng còn chưa xứng.”
Gần đến giờ khai tiệc, Tiêu Kỳ mới vội vàng chạy tới.
Chàng cố ý vòng qua chỗ ngồi của ta, nhét cho ta một nắm kẹo lớn.
“Lấy từ cung của bệ hạ.”
“Ta nghĩ nàng hẳn sẽ thích.”
Ta cười, cố ý trêu chàng.
“Thích.”
“Chàng cho gì ta cũng thích.”
Tiêu Kỳ gãi đầu.
Mặt đỏ hoàn toàn.
Từ nhỏ ta đã thích ăn kẹo.
Kiếp trước sau khi giả chết, ta bệnh tật quấn thân, còn giận dỗi không chịu uống thuốc.
Tiêu Kỳ đi khắp nơi tìm đủ loại kẹo và mứt quả, chỉ để miệng ta bớt đắng.
Sống qua hai kiếp.
Chàng vẫn không sửa được thói quen thích nhét kẹo cho ta.
Ta ngẩng đầu.
Vừa hay thấy hoàng hậu đang nhìn sang bên này, che miệng cười trộm.
Ta lập tức cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Bên kia, Sở Liêm cũng nhìn sang, mày hơi nhíu, sắc mặt trầm xuống vài phần.
“Liêm ca ca, huynh sao vậy?”
Sở Liêm ngửa đầu uống cạn một chén rượu mạnh.
“Không có gì.”
“Chỉ thấy người khác lung tung lấy lòng, buồn cười mà thôi.”
Sở Liêm cười lạnh.
Không đi lấy lòng vị hôn thê của mình, lại chạy đến thân cận với nữ tử khác.
Tiêu Kỳ này quả thật chẳng biết phân biệt nặng nhẹ.
So với hắn thì kém xa.
Rượu qua ba tuần.
Cuối cùng cũng nhắc tới chuyện tứ hôn.
Khoảnh khắc trước, Sở Liêm vẫn còn cùng Dư Diên Nhi đánh cược, đoán vị hôn thê của Tiêu Kỳ rốt cuộc là quý nữ nhà nào.
Ngay khoảnh khắc sau, hắn đã nghe thái giám tuyên đọc thánh chỉ gọi tên ta.
Sở Liêm đột ngột ngẩng đầu.
Trong nháy mắt, mặt mất sạch huyết sắc.
“Tiêu tướng quân, Trương nương tử, chúc mừng hai vị, mau tiếp chỉ đi.”
Không đợi ta và Tiêu Kỳ tiếp chỉ.
Sở Liêm đã đứng bật dậy, giật lấy thánh chỉ, trợn to mắt nhìn thật kỹ chữ viết bên trên.
Hắn thật sự không nghe nhầm…
Sao có thể như vậy?
Vị hôn thê của Tiêu Kỳ đáng lẽ phải là của hắn mới đúng…
08
Yến tiệc tan.
Tiêu Kỳ muốn đưa ta về phủ.
Không hiểu vì sao Sở Liêm đột nhiên đuổi theo, chặn trước mặt hai người chúng ta.
Mặt hắn hơi đỏ, dường như đã say.
Hắn kéo tay áo Tiêu Kỳ, thân hình có chút loạng choạng.
“Cô từ nhỏ lớn lên cùng đệ, cũng xem như nửa huynh trưởng của đệ.”
“Vậy mà người trong lòng là ai đệ cũng không chịu nói cho cô biết, thật chẳng nghĩa khí gì cả.”
Tiêu Kỳ cười, đỡ hắn đứng vững.
“Huynh trưởng nói đùa rồi.”
Sở Liêm vượt qua chàng.
Ánh mắt dừng trên người ta.
“Lần trước ở hội mã cầu, cô không cẩn thận làm rách ngoại sam của đệ muội tương lai, trong lòng vẫn luôn áy náy, muốn tìm cơ hội bù đắp.”
Ngoài mặt như đang xin lỗi.
Thật ra hắn cố ý nói chuyện này cho Tiêu Kỳ nghe.
Muốn chàng để bụng.
Nhưng Tiêu Kỳ hoàn toàn không bận tâm.
“Huynh trưởng nói gì vậy?”
“Đều là vì cứu người, ta và A Ngưng đều ghi nhớ ân tình của người.”
“Ân tình?” Thái tử tiến lại gần ta một bước, ánh mắt nóng rực. “Nếu là ân tình, vậy Trương cô nương đã nghĩ kỹ phải báo đáp thế nào chưa?”
Ta khẽ thở dài.
Kiếp trước vừa mới thành hôn, dù Sở Liêm đối xử tệ bạc với ta, ta vẫn nhớ ân cứu mạng, muốn làm một hiền thê của hắn.
Hoàng gia coi trọng huyết mạch.
Yêu cầu trưởng tử nhất định phải là con đích.
Ta bèn châm cứu, hơ ngải, uống những bát thuốc trợ thai đắng ngắt, chỉ mong sớm sinh thế tử cho hắn.
Nhưng sau khi ta có thai, Sở Liêm lại chẳng hề vui mừng.
Trước khi bỏ đi, Dư Diên Nhi từng nói rằng nếu Sở Liêm có con với nữ tử khác, nàng sẽ vĩnh viễn không trở lại.
Trưa ngày hôm sau, thái y vừa bắt mạch cho ta, nói thai nhi mọi thứ đều bình an.
Đến chiều, ta uống một bát canh ngọt rồi sảy thai.
Sở Liêm chỉ tượng trưng tra hỏi một phen.
Cuối cùng nói thuốc do thị nữ trước kia của Dư cô nương bỏ vào.
Tùy tiện đánh nàng ta một trận trượng rồi bán đi, coi như đã đền mạng cho đứa con chưa chào đời của ta.
09
Sau đó, hoàng hậu nương nương thường hỏi:
“Trông thân thể ngươi cũng dưỡng gần khỏi rồi, bao giờ mới mang thai thêm đứa nữa?”
Nhưng chuyện mang thai đâu phải một người là làm được.
Sở Liêm không chịu chạm vào ta.
Cho dù ta uống bao nhiêu thuốc trợ thai cũng vô dụng.
Nhưng ta không dám nói thật.
Nếu không Sở Liêm lại mắng ta là kẻ thích cáo trạng, dùng những lời khó nghe làm nhục ta.
Một năm sau, vào ngày sinh thần của ta.
Sở Liêm uống say, đi nhầm đường, đến phòng ta nghỉ lại một đêm.
Ta mang thai lần thứ hai.
Đến khi tin Dư Diên Nhi chết truyền về, đứa trẻ đã được tám tháng.
Sở Liêm bóp cổ ta quá mạnh, khiến ta sinh non.
Tháng chưa đủ, thai vị lại không thuận, đứa trẻ mắc lại không sinh ra được.
Ta đau suốt một ngày một đêm, máu gần như chảy cạn.
Cuối cùng sinh ra một thai chết.
Phụ thân khi ấy vẫn đang trấn thủ biên quan.
Biết chuyện qua thư nhà, người đau lòng vô cùng.