Chương 1 - Chuyện Tết Của Thư Thư

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Thư Thư, bây giờ một tháng cháu được bao nhiêu tiền?”

Bác cả gắp một miếng cá, cười tít mắt hỏi.

Trên bàn cơm đêm giao thừa, hơn chục đôi mắt đồng loạt nhìn sang.

Tôi đặt đũa xuống: “Tám nghìn.”

Chị họ Lâm Vũ Vi bật cười thành tiếng.

“Vẫn còn ở Thâm Quyến à? Tám nghìn mà sống nổi hả?”

Bác ba tiếp lời: “Con bé Vũ Vi nhà tôi thu nhập hằng năm sáu trăm nghìn mà còn kêu áp lực đấy.”

Bác cả lắc đầu, giọng điệu nặng nề:

“Thư Thư à, cháu cứ thế này, bác cũng thấy mất mặt thay cháu đấy.”

Tôi cúi đầu ăn cơm.

Điện thoại rung lên dưới gầm bàn.

Là tin nhắn từ công ty: 【Cô Lâm Thư, cổ tức cuối năm của cô đã được chuyển khoản, mời kiểm tra.】

Tôi tắt màn hình.

1

Cơm còn chưa ăn xong, chủ đề đã chuyển sang em trai tôi.

“Tiểu Trạch thi đậu công chức rồi, ổn định lắm!”

“Chỉ là lương không cao, một tháng có năm nghìn thôi.”

Mẹ tôi cười gượng: “Đủ dùng là được rồi.”

Chị họ nhấp một ngụm rượu vang: “Em họ tôi có thể qua công ty tôi làm, tôi giới thiệu, lương khởi điểm hai vạn.”

Bác cả đập bàn: “Vẫn là Vũ Vi có bản lĩnh!”

Tôi tiếp tục cúi đầu ăn rau.

Em trai Lâm Trạch lén đá nhẹ vào chân tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn nó.

Nó nháy mắt với tôi, không nói gì.

Mười giờ tối, tiệc tất niên cuối cùng cũng tan.

Tôi về phòng, nằm trên giường lướt điện thoại.

Mẹ đẩy cửa bước vào, ngồi xuống mép giường.

“Thư Thư, đừng để trong lòng.”

Tôi không lên tiếng.

“Tính Bác cả cháu là vậy, chỉ nói miệng thôi, không có ác ý.”

Tôi tắt màn hình điện thoại: “Vâng.”

“Tết chỉ có mấy ngày, nhịn chút là qua thôi.”

Nhịn chút.

Lại là nhịn chút.

Mẹ thở dài: “Năm xưa ba con về quê, cũng bị ông ngoại con xem thường.”

Tôi sững người.

“Ông ngoại nói ba con là đồ nhà quê, không xứng với mẹ.”

Mẹ đứng dậy: “Sau này ông ngoại cũng không nói gì nữa.”

Bà bước ra cửa, quay đầu nhìn tôi:

“Thư Thư, con là đứa trẻ ngoan.”

Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng.

Tôi bật điện thoại.

Tin nhắn ngân hàng nằm yên trong thanh thông báo: 【Tài khoản của bạn đã nhận được 8.247.650,00 đồng】

Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số đó rất lâu.

Rồi tắt màn hình.

2

Sáng mùng Một, tôi bị đánh thức bởi tiếng cãi vã.

“Cái khăn phủ ghế này đỏ tươi đẹp biết bao!”

Giọng bác ba vang vọng khắp nhà.

Tôi bước ra khỏi phòng.

Trên bộ sofa vải màu be ở phòng khách, trải một tấm khăn đỏ chót có hình rồng vàng.

Mẹ tôi đứng bên cạnh, vẻ mặt khó xử nhìn tôi.

“Sofa nhạt quá, tết nhất phải đỏ đỏ tươi tươi chứ.”

Bác ba vỗ vỗ khăn phủ ghế, gật đầu hài lòng.

Tôi bước tới, kéo tấm khăn phủ ra.

“Mẹ tôi không thích cái này.”

Sắc mặt bác ba lập tức thay đổi: “Chà, lớn rồi có tính khí ha?”

Bác cả từ bếp bước ra:

“Chỉ là khăn phủ ghế thôi, trải lên có sao đâu?”

“Thư Thư, bác ba cháu cũng là có lòng tốt.”

Tôi gấp khăn lại, đưa cho bác ba:

“Vậy bác mang về trải nhà bác.”

Không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Chị họ Lâm Vũ Vi từ trên lầu bước xuống, giày cao gót lộc cộc đi tới phòng khách.

Cô ta liếc khăn phủ ghế, rồi nhìn tôi:

“Chị Thư, tết nhất mà, hòa khí sinh tài.”

“Bác ba cũng là vì cái nhà này thôi.”

Tôi không đáp lời.

Lâm Vũ Vi quay sang nói với bác ba:

“Bác ba, hôm qua cháu thấy ở trung tâm thương mại có cái đẹp hơn, để cháu mua tặng bác nha.”

Bác ba lập tức cười tươi: “Vẫn là Vũ Vi hiểu chuyện.”

Bác cả xua tay với tôi:

“Được rồi được rồi, đừng nói nữa.”

“Thư Thư, vào bếp giúp mẹ cháu gói bánh chẻo đi.”

Tôi quay lưng bước vào bếp.

Mẹ tôi đang nhào bột, thấy tôi vào thì như muốn nói gì rồi thôi.

Tôi cầm cây cán bột, bắt đầu cán vỏ bánh.

Cả hai đều không nói gì.

Ngoài phòng khách, giọng bác ba vẫn vang lên:

“Con bé này, ở ngoài bị thả lỏng thành quen rồi.”

“Lương tám nghìn mà tưởng mình là dân văn phòng cao cấp chắc.”

Tay tôi vẫn không dừng lại.

Một cái, hai cái, ba cái.

Vỏ bánh cán xong xếp ngay ngắn lên dĩa.

“Thư Thư.”

Mẹ tôi khẽ gọi.

Tôi ngẩng đầu.

“Bỏ qua đi.”

Lại là bỏ qua.

3

Mùng Hai, họ hàng tụ họp chơi mạt chược.

Tôi ngồi trong góc đọc sách.

Điện thoại rung liên tục.

Toàn là tin nhắn công việc từ công ty, tôi trả lời chung một câu: “Xử lý sau kỳ nghỉ.”

“Thư Thư, em dùng điện thoại gì thế?”

Lâm Vũ Vi bỗng nhiên hỏi tôi.

Tôi ngẩng đầu: “iPhone.”

“15 Pro Max à?” Ánh mắt cô ta có phần ngạc nhiên.

“Ừ.”

Cô ta cười: “Chị Thư cũng chịu chi ghê.”

“Cái điện thoại này hơn mười ngàn nhỉ?”

Tôi tiếp tục cúi đầu đọc sách: “Đại khái vậy.”

“Chà.”

Bác ba liền chen vào:

“Lương tám nghìn mà mua điện thoại mười mấy nghìn.”

“Giới trẻ đúng là không biết tiết kiệm.”

Bác cả liếc tôi một cái:

“Thư Thư, cháu phải học chị họ cháu kìa.”

“Người ta thu nhập sáu trăm nghìn một năm, mà còn đi xe nội địa.”

“Cháu tám nghìn mà biết hưởng thụ quá ha.”

Lâm Vũ Vi xua tay:

“Bác à, chị Thư cũng không dễ dàng gì.”

“Thuê nhà ở Thâm Quyến, chi tiêu nhiều.”

Cô ta quay sang nhìn tôi:

“Chị Thư, thưởng Tết năm nay được bao nhiêu?”

Tôi gập sách lại.

“Tám nghìn.”

Cả phòng im lặng hai giây.

Rồi bùng lên một trận cười ồ.

“Tám nghìn?”

Bác ba không dám tin:

“Thưởng Tết có tám nghìn thôi á?”

Lâm Vũ Vi nhìn tôi với ánh mắt thương hại:

“Chị Thư, công ty các chị cũng thật là…”

Cô ta ngập ngừng, không nói hết câu.

“Vũ Vi được năm mươi vạn tiền thưởng Tết đấy.”

Bác cả tự hào nói:

“Công ty nước ngoài đúng là khác biệt.”

Tôi đứng dậy, đi thẳng lên lầu.

Sau lưng vang lên giọng bác ba:

“Con bé này, nói gì cũng không ưa.”

Về đến phòng, tôi nằm xuống giường.

Mở điện thoại xem số dư tài khoản.

Ngoài khoản cổ tức đã nhận được 8 triệu 247 nghìn, thẻ lương của tôi còn hơn 300 nghìn.

Đó là tiền lương và thưởng tôi tích góp suốt năm năm qua.

Lương cơ bản tám nghìn, thưởng Tết tám nghìn.

Cổ tức chưa bao giờ được chuyển vào thẻ lương.

Tôi cũng chưa từng kể với người nhà về chuyện cổ phần.

Ban đầu là vì công ty còn khởi nghiệp, cổ phần chỉ là tài sản trên giấy.

Về sau thì lười giải thích.

Sau nữa, là không muốn nói nữa.

4

Sáng mùng Ba, Bác cả tổ chức tụ họp gia đình.

Gọi là tụ họp, thật ra chỉ là nghi thức phát lì xì.

Theo lệ, người lớn phát cho người nhỏ tuổi, chưa kết hôn thì nhận, kết hôn thì phải phát.

Tôi hai mươi tám, chưa kết hôn, thuộc diện được nhận.

Bác cả ngồi ở ghế chính, trước mặt là một chồng bao lì xì.

“Năm nay Vũ Vi làm việc tốt, tăng cho nó hai nghìn.”

Lâm Vũ Vi cười nhận lấy: “Cảm ơn Bác cả .”

“Tiểu Trạch mới đi làm, cũng cho hai nghìn, cổ vũ cổ vũ.”

Em trai nhận bao, nói một tiếng cảm ơn.

Đến lượt tôi.

Bác cả cầm một bao lì xì lên xem, rồi đổi sang một cái mỏng hơn.

“Thư Thư, năm trăm.”

Tôi đưa tay nhận lấy.

Bác ba bên cạnh chen vào:

“Anh hai, Thư Thư gần ba mươi rồi, còn nhận lì xì nữa sao?”

Bác cả thở dài:

“Thì tại nó chưa lấy chồng.”

“Nếu lấy rồi thì phải phát cho người khác rồi.”

Tôi nhét bao lì xì vào túi.

“À đúng rồi, Thư Thư.”

Bác cả nhìn tôi:

“Cháu cũng nên lì xì cho mấy đứa nhỏ đi chứ?”

“Vũ Vi năm nào cũng lì xì, cháu đừng có keo kiệt.”

Tôi sững lại.

Trong phòng khách có hai đứa con của bác ba, một đứa cháu nội của Bác cả , với mấy đứa nhỏ của họ hàng xa, tổng cộng bảy đứa.

“Tôi nên lì xì bao nhiêu?”

“Vũ Vi lì xì mỗi đứa một ngàn.”

Bác cả nhắc:

“Cháu làm tượng trưng thôi, năm trăm cũng được.”

Bảy đứa nhỏ.

Mỗi đứa năm trăm, tổng cộng ba nghìn năm trăm.

Tôi vừa mới nhận được năm trăm lì xì.

Lâm Vũ Vi cười nói:

“Chị Thư, em phát trước nhé.”

Cô ta lấy ra những bao lì xì đã chuẩn bị sẵn, mỗi đứa một cái.

Lũ trẻ vây quanh cô ta, ríu rít gọi “Chị Vũ Vi ơi”.

Tất cả mọi người đều nhìn tôi.

Tôi lấy điện thoại ra, mở WeChat.

Từng đứa một chuyển khoản, năm trăm, năm trăm, năm trăm.

Bảy bao lì xì phát xong.

Bác ba liếc vào điện thoại:

“Chà, cũng hào phóng đấy chứ.”

“Chỉ là vẫn kém Vũ Vi một chút.”

5

Buổi chiều, tôi đi cửa hàng tiện lợi mua nước.

Giữa đường thì nhận được cuộc gọi của mẹ.

“Thư Thư, con đang ở đâu?”

“ Bác cả đang hỏi chuyện của con kìa.”

Tôi dừng bước: “Chuyện gì vậy?”

“Chỉ là…”

Mẹ ngập ngừng một chút:

“Năm nay con lì xì bao nhiêu, Bác cả muốn thống kê lại.”

Tôi không lên tiếng.

“ Bác cả nói, con là cô gái chưa chồng lớn tuổi nhất nhà.”

“Theo lý thì nên gánh vác nhiều hơn một chút.”

Tôi hỏi: “Bao nhiêu gọi là nhiều hơn một chút?”

“Vũ Vi năm ngoái lì xì hơn hai vạn.”

Mẹ hạ giọng:

“Ý Bác cả là, ít nhất con cũng phải một vạn.”

“Con lì xì ba nghìn năm.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Thư Thư, hay là con bù thêm một ít?”

“ Bác cả con mất mặt lắm.”

Tôi cúp máy.

Về đến nhà, Bác cả đang ngồi ở phòng khách.

Thấy tôi, ông ta thở dài:

“Thư Thư à, con bé này…”

Tôi đứng yên ở cửa không nhúc nhích.

“Lương Vũ Vi cao, lì xì nhiều, ai cũng hiểu.”

“Lương con không cao, nhưng cũng nên có thành ý chứ?”

“Ba nghìn năm, cái này…”

Ông ta lắc đầu, không nói nữa.

Bác ba tiếp lời:

“Tôi thấy con bé Thư thật chẳng muốn bỏ ra.”

“Mua điện thoại hơn chục nghìn, mà lì xì có ba nghìn năm.”

“Điện thoại còn dùng được mấy năm.”

Bác cả răn dạy tôi:

“Lì xì là tình cảm, không thể tiết kiệm.”

Tôi gật đầu: “Vâng.”

“Cái thái độ này…”

Bác cả cau mày:

“Thôi được rồi, về phòng mà ở đi.”

Tôi quay người lên lầu.

Đi ngang qua phòng Lâm Vũ Vi, cô ta đang trang điểm.

Thấy tôi, cô ta cười với vẻ thân thiện:

“Chị Thư, đừng để bụng.”

“ Bác cả vốn thế, trọng nam khinh nữ, mà cũng…”

Cô ta khựng lại.

“Trọng người có tiền.”

Tôi nói nốt thay cô ta.

Lâm Vũ Vi cười gượng: “Em không có ý đó.”

Tôi không đáp, trở về phòng mình.

Điện thoại lại rung mấy cái.

Giám đốc kỹ thuật công ty nhắn: 【Chị Lâm hội đồng quản trị muốn xác nhận chị có tiếp tục đầu tư vòng A năm sau không.】

Tôi trả lời: 【Đợi tôi về rồi nói.】

Ngoài cửa sổ, tiếng pháo nổ vang dội.

Mùng Ba Tết, lúc vui vẻ nhất.

Tôi đóng cửa sổ lại.

Thế giới trở nên yên tĩnh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)