Chương 4 - Chuyện Lạ Của Những Kẻ Bắt Chước
“Ngay cả chết còn bắt chước được, thứ này chắc đơn giản lắm nhỉ?”
Tôi dùng hết sức muốn bỏ chạy.
Nhưng đầu bị vệ sĩ giữ chặt.
Ép tôi nhìn màn hình lớn.
Tim tôi đập điên cuồng không thể kiểm soát.
Mộ Doãn Kiều giơ máy quay lên:
“Chị nói xem, nếu hai ông bà già kia tận mắt nhìn thấy chị làm mất mặt nhà họ Mộ.
“Họ còn bảo vệ chị như thế nữa không?”
Tôi thở gấp:
“Mộ Doãn Kiều, cô đang phạm pháp!”
“Không sao, bố mẹ và anh trai sẽ có cách.”
Nhà họ Mộ quả thật đã đặt cho Mộ Doãn Kiều một cái tên rất hợp.
Doãn Kiều.
Chẳng khác nào nói rằng cho phép cô ta tùy ý kiêu căng.
Cho dù đã đến lúc này.
Mộ Doãn Kiều vẫn cong môi.
Ra hiệu cho thuộc hạ.
Một người đàn ông tiến lên vác tôi lên.
Trong lòng tôi muốn giãy giụa.
Nhưng cơ thể lại không chịu khống chế, muốn bắt chước.
Ngay khi tôi sắp làm theo những hành động trên màn hình.
Cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ:
“Kiều Kiều, mọi người đang chờ em ra ước đấy.”
Tay Mộ Doãn Kiều run lên, máy quay rơi “cạch” xuống đất.
“Kiều Kiều?”
Giọng anh trai có chút nghi ngờ:
“Em ở trong đó đúng không? Anh nghe thấy tiếng động.”
“À! Anh chờ chút! Em đang thay quần áo!”
Tôi vội há miệng định phát ra âm thanh.
Lập tức bị một người đàn ông bịt miệng.
“Thay quần áo lâu thế? Hôm nay em chẳng phải đang mặc bộ em thích nhất sao? Sao đột nhiên lại thay?”
“Ờ… em, em đột nhiên muốn đổi bộ khác.”
“Em không sao chứ? Anh nghe thấy bên trong có giọng đàn ông.”
“Không sao!”
“Cạch!”
Tay nắm cửa bị xoay một cái.
Mộ Doãn Kiều vội lao đến định chặn lại.
Nhưng cửa đã mở.
7
Mộ Trì nhìn căn phòng có phần lộn xộn.
Rồi nhìn Mộ Doãn Kiều vẫn chưa thay quần áo.
Anh ta ngẩn người:
“Không phải em thay quần áo sao?”
“Ha ha, không thay nữa!”
Mộ Doãn Kiều tiến lên đẩy anh trai ra ngoài:
“Cứ thế này đi ước thôi.”
“Kỳ lạ, vừa rồi rõ ràng anh nghe thấy giọng đàn ông.”
“Anh!”
Mộ Doãn Kiều chống hai tay lên hông:
“Anh nghi ngờ em gái mình à!”
Anh trai bật cười:
“Được rồi, anh cũng chỉ sợ em bị mấy tên đàn ông xấu xa lừa thôi.”
“Hừ! Có anh trai bảo vệ, tên đàn ông xấu xa nào lừa được em?”
Mộ Doãn Kiều bĩu môi, khoanh tay:
“Muốn lừa em thì ít nhất cũng phải vượt qua anh trước, như thế mới có thể khiến em rung động chứ?”
Mộ Trì vui đến lâng lâng.
Không còn để ý đến âm thanh vừa rồi.
Đang định đưa Mộ Doãn Kiều rời đi.
Trong phòng phía trong đột nhiên vang lên tiếng “choang” của cốc thủy tinh rơi vỡ.
Bước chân anh ta lập tức dừng lại.
Nhìn cánh cửa phòng đang đóng kín:
“Bên trong có gì?”
“Không có gì!”
Mộ Doãn Kiều vội ôm cánh tay anh ta:
“Mau đi thôi! Không thì không kịp đâu!”
“Em chắc chắn bên trong không có ai?”
“Đương nhiên!”
Ngay lúc này.
Hai tay tôi đang bị đám đàn ông giữ chặt.
Miệng bị nhét khăn.
Chiếc cốc vừa rồi.
Là do lúc hoảng loạn tôi vô tình làm rơi xuống.
“Đi thôi, đi thôi!”
Mộ Doãn Kiều cười, kéo Mộ Trì ra cửa.
“Không được, anh phải tận mắt kiểm tra.
“Sau này em còn ở đây, anh phải bảo đảm nơi này tuyệt đối an toàn.”
Mộ Trì quay đầu đi về phía căn phòng phía trong.
Đặt tay lên tay nắm cửa.
Người đàn ông đang bịt miệng tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.
“Anh!!”
Mộ Doãn Kiều giậm chân.
Nghe có vẻ vô cùng tức giận:
“Rốt cuộc anh có ý gì! Chính anh bảo em ra ước, bây giờ lại lề mề!
“Nếu anh không muốn tổ chức sinh nhật cho em thì cứ nói thẳng! Về nhà với chị đi!”
Nói xong cô ta quay đầu bỏ đi.
Tay Mộ Trì lập tức rời khỏi tay nắm cửa.
“Kiều Kiều!”
Giọng Mộ Trì xa dần.
Người đàn ông kia lúc này mới thở phào:
“Nguy hiểm thật, suýt nữa để cô làm lộ tất cả chúng tôi!”
Hắn bóp cổ tôi:
“Cô có biết vừa rồi suýt gây ra họa lớn thế nào không!”
“Đúng vậy! Nếu cậu Mộ biết nhị tiểu thư giao du với chúng ta, sau này chúng ta đừng mong tiếp tục làm nghề này!”
“Kệ đi. Yêu cầu của nhị tiểu thư là chụp ảnh cô. Cậu Mộ đã đi rồi thì cô cũng đừng mong chạy thoát.”
Máy chiếu được bật lên.
Đoạn phim vừa rồi lại tiếp tục phát.
Nỗi tuyệt vọng khổng lồ nhấn chìm tôi.
“Tôi không muốn!”
Thế nhưng hành động lại đi trước ý thức.
Tôi không kiểm soát được mà đưa tay tháo chiếc khuy trên cổ áo.
Phía bên kia.
Tên cầm đầu đã nhặt lại máy quay của Mộ Doãn Kiều.
Nhấn nút quay.
“Không đúng!”
Cửa đột nhiên bị mở ra.
Mộ Trì cau mày mở cánh cửa phòng phía trong:
“Anh chắc chắn mình không nghe nhầm!”
“Anh!!”
8
Hình ảnh tôi ngồi bệt dưới đất, quần áo xộc xệch bất ngờ lọt vào mắt Mộ Trì.
Tuy anh ta không xem tôi là em gái.
Nhưng cảnh hơn mười người đàn ông ở trong phòng cùng một cô gái có tinh thần rõ ràng đã trở nên bất thường.
Vẫn khiến Mộ Trì sững sờ.
Đặc biệt là.
Những người đàn ông này.
Chính là những kẻ trước đó anh ta đã đích thân cảnh cáo không được phép tiếp cận em gái mình!
“Sao Kiều Kiều còn chưa ra! Đến giờ nó ước rồi!”
Giọng mẹ từ xa truyền tới.
Ngay sau đó là giọng bố:
“Đúng đấy, mau bảo nó ra đi. Bố mẹ cũng đến rồi, họ nói không tìm thấy Mộ Thanh Thanh ở nhà, lát nữa chúng ta còn phải ra ngoài tìm…”
Chữ cuối cùng mắc lại trong cổ họng bố.
Bố mẹ nhìn hình ảnh khó coi trên màn hình lớn.
Rồi nhìn bàn tay tôi đang kéo khuy áo.