Chương 14 - Chuyến Đi Bí Mật Đến Myanmar

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi không trả lời.

Cô ta lại gửi thêm một câu: “Không sao đâu, em biết chị Đính Nhiên nhát gan, không dám đến nơi nguy hiểm. Vậy bọn em chơi vui nhé, chụp thật nhiều ảnh cho chị xem nha~”

Giọng điệu mỉa mai, trà khí lan tỏa.

Tôi vẫn không trả lời.

Một lúc sau, Lục Vân Trì nhắn riêng cho tôi:

“Chứng minh nhân dân là mẹ anh chủ động trả lại cho anh. Đính Nhiên, anh biết là em bảo bà cầm đi, cũng là em bảo bà trả lại. Cảm ơn em đã chịu nghĩ thông suốt. Nhưng tình cảm giữa chúng ta, đến đây là hết. Sau này ở công ty, hãy xem nhau như người xa lạ.”

Tôi nhìn tin nhắn ấy rất lâu.

Rồi chỉ trả lời một chữ:

“Được.”

Sáng thứ Tư, tôi xin nghỉ nửa ngày.

Không đến công ty mà đến thẳng sân bay.

Lúc tôi đến, họ đã tập trung ở khu xuất cảnh quốc tế.

Mười lăm người, túi lớn túi nhỏ, tinh thần phấn chấn.

Giang Dục Tuyết mặc một chiếc váy trắng, đội mũ cói, trông như đang chuẩn bị đi nghỉ dưỡng bên bờ biển. Cô ta khoác tay Lục Vân Trì, cười tươi như hoa.

Thấy tôi, cô ta sững lại một chút, rồi lại cười ngọt ngào hơn.

“Chị Đính Nhiên! Sao chị lại đến đây? Đổi ý muốn đi cùng tụi em rồi sao?”

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

Có tò mò, có khinh thường, có kẻ chờ xem trò hay.

Lục Vân Trì nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt rất lạnh.

“Không.” Tôi bước đến trước mặt anh ta, “Lục Vân Trì, tôi có lời muốn nói với anh.”

“Giữa chúng ta không còn gì để nói.” Lục Vân Trì quay mặt đi.

“Chỉ vài câu thôi.” Tôi kiên trì.

Lục Vân Trì liếc nhìn tôi một cái, lại nhìn Giang Dục Tuyết, cuối cùng buông tay cô ta ra.

“Anh đi một lát rồi về.”

Anh ta đi theo tôi sang một bên.

“Chuyện gì?”

“Lục Vân Trì, đây là lần cuối cùng tôi khuyên anh.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Đừng đi Myanmar.”

Lục Vân Trì bật cười, nụ cười đầy mỉa mai.

“Hồ Đính Nhiên, em còn chưa xong à? Cảnh sát đã nói Dục Tuyết không có vấn đề gì, em còn muốn sao nữa?”

“Cảnh sát nói cô ta không có vấn đề, nhưng không có nghĩa Myanmar an toàn.” Tôi nói. “Anh thử nghĩ xem, tại sao cô ta cứ khăng khăng tổ chức chuyến đi Myanmar? Tại sao liên tục ‘lỡ tay’ đổi điểm đến? Tại sao một thực tập sinh như cô ta lại hăng hái bỏ tiền mời mọi người đi du lịch? Những điểm đáng ngờ như vậy, anh thật sự chưa từng nghi ngờ sao?”

Lục Vân Trì im lặng một lúc, rồi nói: “Dục Tuyết đã giải thích rồi, cô ấy có lòng tốt, chỉ là hơi lơ ngơ.”

“Vậy tiền của cô ta từ đâu ra?” Tôi hỏi, “Bố mẹ cô ta là công nhân thất nghiệp, mở tiệm tạp hóa, lấy đâu ra tiền mời cả đám người đi chơi?”

Sắc mặt Lục Vân Trì thay đổi.

“Em điều tra cô ấy?”

“Không phải em, là dì Lâm điều tra.” Tôi nói. “Lục Vân Trì, tỉnh lại đi, cô ta căn bản không phải tiểu thư nhà giàu gì cả, túi xách quần áo đều là hàng giả, thân phận phú nhị đại chỉ là bịa đặt!”

Mặt Lục Vân Trì lúc đỏ lúc trắng.

Rất lâu sau, anh ta mới lạnh lùng lên tiếng:

“Thì sao?”

Tôi sững sờ.

“Cho dù cô ấy không phải phú nhị đại, cho dù cô ấy hư vinh, cho dù cô ấy lừa gạt anh, thì đã sao?” Lục Vân Trì nhìn tôi, ánh mắt xa lạ, “Cô ấy tốt với anh là thật. Cô ấy dịu dàng chu đáo là thật. Cô ấy sẵn sàng tiêu tiền vì anh, sẵn sàng dỗ dành anh vui vẻ, cũng là thật. Những điều đó, chẳng phải còn hơn em sao?”

Tôi há miệng định nói, nhưng không phát ra tiếng.

Ngực như bị đâm mạnh một nhát, đau đến mức gần như đứng không vững.

“Hồ Đính Nhiên, anh biết em đang nghĩ gì.” Lục Vân Trì tiếp tục nói, từng chữ như lưỡi dao, “Em cảm thấy anh yêu cô ấy, bỏ rơi thanh mai trúc mã là em, nên em ghen tị, không cam lòng, tìm mọi cách chia rẽ bọn anh. Đúng không?”

Tôi nhìn khuôn mặt anh ta vì tức giận mà vặn vẹo, bỗng cảm thấy buồn cười.

Thì ra trong lòng anh ta, tôi lại là loại người như vậy.

Thì ra tất cả lo lắng, tất cả ngăn cản của tôi, trong mắt anh ta đều chỉ là vì ghen tị và không cam lòng.

“Lục Vân Trì.” Tôi nghe thấy giọng mình, bình tĩnh đến đáng sợ. “Anh nghĩ, tôi thích anh?”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Lục Vân Trì phản bác. “Từ nhỏ đến lớn, bên em chỉ có mỗi anh là con trai. Anh có bạn gái, em liền bắt bẻ đủ điều. Lần này càng quá, báo cảnh sát, lấy trộm chứng minh thư của anh, tìm đủ cách ngăn cản tụi anh. Ngoài thích anh ra, anh không nghĩ ra lý do nào khác.”

Tôi cười.

Cười đến mức nước mắt rơi xuống.

“Lục Vân Trì, anh đúng là… ngu hết thuốc chữa.”

Mặt Lục Vân Trì xanh mét.

“Tôi nói cho anh biết, tôi – Hồ Đính Nhiên – cả đời này, dù có thích một con heo, cũng không bao giờ thích anh.” Tôi lau nước mắt, nói từng chữ rõ ràng. “Tôi ngăn anh là vì chúng ta đã quen biết hai mươi hai năm. Dù có nuôi một con chó hai mươi hai năm cũng có tình cảm. Tôi không muốn nhìn thấy anh đi tìm cái chết, chỉ vậy thôi.”

Mắt Lục Vân Trì đỏ lên.

Không biết là vì tức giận hay vì điều gì khác.

“Được, được lắm, Hồ Đính Nhiên, nhớ kỹ những lời em nói hôm nay.” Anh ta gật đầu, lùi lại một bước, “Từ nay về sau, tôi – Lục Vân Trì – sống hay chết, không liên quan gì đến em nữa.”

Nói xong, anh ta quay người rời đi.

“Lục Vân Trì!” Tôi gọi anh ta lại.

Anh ta dừng bước, nhưng không quay đầu.

“Đây là lần cuối cùng tôi quản chuyện của anh.” Tôi nói, “Nếu anh nhất quyết muốn đi thì cứ đi. Nhưng tôi nhắc anh, đến nơi rồi thì phải cảnh giác, đừng ăn đồ người khác đưa, đừng uống nước người khác cho, điện thoại luôn phải có pin, số điện thoại đại sứ quán ghi ra giấy. Nếu… nếu thật sự xảy ra chuyện, tìm cách liên lạc với tôi, hoặc báo cảnh sát.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)