Chương 18 - Chuyến Dã Ngoại Bất Ngờ
Bố Hứa lập tức nhìn sang bà ta.
“Có phải bà làm không?”
Mẹ Hứa vội vàng lắc đầu.
“Không phải tôi.”
Nhưng biểu cảm đã bán đứng bà ta.
Chủ nhiệm Tống cầm điện thoại xem thử một cái, sắc mặt sầm lại.
Trong bài đăng hot, tên, lớp, thời gian chuyển trường của tôi đều bị viết rõ mồn một.
Bên dưới đã có người bắt đầu chửi rủa.
“Thảo nào lãnh đạo bênh vực cậu ta như thế.”
“Hóa ra là con ông cháu cha đấu đá lật xe.”
“Bạo lực học đường là sai, nhưng đặc quyền cũng kinh tởm không kém.”
Mẹ tôi tức đến phát run.
“Họ còn muốn hắt nước bẩn lên người con.”
Tôi nhìn chằm chằm bài đăng đó, trong lòng lại bình tĩnh lạ thường.
Bởi vì những lời này, tôi đã nghe quá nhiều lần rồi.
Dựa vào quan hệ mới được vào.
Thành tích tốt cũng là nhờ lấy được đề trước.
Tính cách cô độc không hòa đồng.
Mỗi một câu, đều là cái mác mà họ từng dán lên người tôi.
Hiệu trưởng như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, khẽ nói: “Thủ tục chuyển trường có thể giải thích được.”
“Lúc đó quả thực là do phụ huynh làm đơn xin.”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta.
“Hiệu trưởng Trần.”
“Ông chắc chắn muốn nhắc đến hồ sơ chuyển trường của tôi vào lúc này sao?”
Ông ta sững người.
Tôi nhìn sang Chủ nhiệm Tống.
“Phiền cô trích xuất giấy tiếp nhận chuyển trường vào tháng 9 năm ngoái giúp em.”
“Em nhớ, trên tờ giấy đó viết rất rõ ràng.”
Chủ nhiệm Tống lập tức gọi điện thoại.
Mười phút sau, nền tảng dịch vụ giáo dục thành phố đã truyền hồ sơ điện tử qua.
Tổ trưởng Thiệu mở tệp, chỉ nhìn một lướt, biểu cảm đã thay đổi.
Hiệu trưởng ghé mắt sang xem, sắc mặt tức thì tái nhợt.
Mẹ ngơ ngác nhìn tôi.
“Nam Kiều?”
Tôi nhẹ giọng nói: “Mẹ, người mẹ nhờ vả, sau đó không cần dùng đến.”
“Không phải trường Phụ Trung mở cửa sau cho chúng ta.”
“Mà là trường Phụ Trung tự xin thành phố, đích danh tiếp nhận con.”
Hành lang chìm vào tĩnh lặng.
Tổ trưởng Thiệu chiếu tờ giấy tiếp nhận lên màn hình.
Con dấu đỏ chói rõ nét.
Câu chữ cũng rõ nét.
“Học sinh Thẩm Nam Kiều có thành tích thi chuyển cấp lọt vào top 10 toàn thành phố, đạt giải Nhất kỳ thi học sinh giỏi Toán – Lý cấp tỉnh, đủ điều kiện tham gia kế hoạch thu hút nhân tài xuất chúng của trường Phụ Trung.”
Dưới cùng, còn có chữ ký đích thân của hiệu trưởng.
Tôi nhìn Hiệu trưởng Trần.
“Cho nên, tin đồn con ông cháu cha này.”
“Ban đầu rốt cuộc là từ miệng ai truyền ra?”
16
Khi giấy tiếp nhận trên màn hình vừa hiện lên, hành lang tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng gió từ điều hòa.
Chữ ký viết tay của Hiệu trưởng Trần nằm ngay ngắn ở phía dưới cùng.
Vết mực đen rõ ràng rành rành.
Câu “do phụ huynh làm đơn xin” ban nãy của ông ta, chẳng khác nào tự lấy đá đập chân mình.
Tôi nhìn ông ta.
“Hiệu trưởng Trần, ông còn nhớ văn bản này không?”
Môi ông ta trắng bệch.
“Thời gian qua lâu quá rồi, tôi cần xác minh lại.”
Tổ trưởng Thiệu lạnh lùng lên tiếng.
“Không cần xác minh, hồ sơ gốc từ nền tảng dịch vụ giáo dục đã được trích xuất rồi.”
“Trường Phụ Trung chủ động xin tiếp nhận học sinh Thẩm Nam Kiều, lý do là bồi dưỡng nhân tài xuất chúng.”
“Hiệu trưởng Trần, vừa rồi ông ám chỉ phụ huynh dùng quan hệ, là muốn đánh lạc hướng điều tra sao?”
Mồ hôi trên trán hiệu trưởng túa ra đầm đìa.
“Tôi không có ý đó.”
Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào giấy tiếp nhận kia, ánh mắt từ bàng hoàng dần chuyển sang xót xa.
Bà luôn nghĩ rằng mình đã nhờ vả quan hệ mới xin cho tôi vào được trường Phụ Trung.
Cho nên mỗi lần tôi kêu đi học hơi mệt, bà luôn khuyên tôi nên nhẫn nhịn một chút.
Vì bà sợ tôi bị người ta lời ra tiếng vào.
Nhưng hóa ra, tôi không phải là kẻ bị nhét vào đây.
Tôi là người được họ mời vào.
Rồi lại bị họ chê bai là không đủ xinh xắn, không đủ náo nhiệt, không đủ tư cách để đưa ra trưng bày.
Giọng mẹ tôi run rẩy.
“Nam Kiều, sao con không kể với mẹ?”
Tôi thì thầm: “Con nghĩ không cần thiết.”
Nước mắt bà trào ra.
“Cái gì con cũng nghĩ là không cần thiết.”
“Bị ức hiếp cũng không cần thiết phải kể.”
“Bị cướp suất cũng không cần thiết phải giành lại.”
“Đến cả chuyện con không phải là kẻ đi cửa sau cũng không cần thiết phải giải thích.”
Giọng bà nghẹn ngào đi vì khóc.
“Rốt cuộc con đã phải gánh chịu một mình bao nhiêu chuyện rồi?”
Tôi không trả lời.
Bởi vì bây giờ không phải lúc để khóc.
Tôi nhìn sang mẹ Hứa.
“Bài viết đó là do bà đăng phải không?”
Mẹ Hứa lập tức lắc đầu.
“Không phải tôi.”
“Mày đừng có cái gì cũng đổ lên đầu tôi.”
Bố Hứa lại thẳng tay giật lấy điện thoại của bà ta.
Mẹ Hứa thét lên.
“Ông làm gì vậy?”
Bố Hứa phớt lờ bà ta.
Ông ta mở ứng dụng nhắn tin lên, càng xem mặt càng đen lại.
Giây tiếp theo, ông ta đưa điện thoại cho Tổ trưởng Thiệu.
“Lãnh đạo, các vị xem đi.”
Mẹ Hứa lao tới định cướp lại, nhưng bị bố Trình Hạo cản ngay lập tức.
Trên màn hình là một nhóm chat của phụ huynh.
Nửa tiếng trước, mẹ Hứa đã gửi một đoạn tin nhắn.
“Thẩm Nam Kiều vốn dĩ dựa vào quan hệ mới vào được trường Phụ Trung.”
“Nhà nó có quan hệ sâu rộng với quỹ từ thiện, bây giờ mượn cớ làm ầm lên, muốn hủy hoại Giai Nghiên.”