Chương 3 - Chuyện của những người bị lãng quên
Lớp mười một, thành tích của tôi luôn duy trì ở top năm toàn khối.
Không ai biết mỗi ngày tôi chỉ ăn hai bữa.
Không ăn sáng, nhịn để lấy tiền mua sách tham khảo.
Sách bài tập nhà trường phát không đủ, tôi cần giải nhiều đề hơn.
Sinh hoạt phí sáu trăm tệ, trừ đi tiền ăn trưa và tối, mỗi tháng tôi dư chưa tới tám mươi tệ.
Tám mươi tệ.
Tôi dùng để mua sách.
Bạn cùng bàn hỏi tôi: “Sao cậu không bao giờ ăn sáng thế?”
“Tớ không đói.”
Cậu ấy bẻ một nửa chiếc bánh mì của mình đưa cho tôi.
Tôi bảo không cần.
Cậu ấy vẫn nhét vào tay tôi.
“Cậu gầy trơ xương ra thế kia mà bảo không đói.”
Đó là lần duy nhất tôi khóc trong suốt ba năm cấp ba.
Không phải vì tủi thân.
Mà vì nửa cái bánh mì một người bạn học tiện tay bẻ cho tôi, còn nhiều hơn những gì mẹ cho tôi.
Về phần anh trai, ba năm cấp ba mời tới ba gia sư dạy kèm một kèm một.
Toán, tiếng Anh, vật lý.
Hai trăm tệ một giờ.
Một tuần học sáu tiếng, một tháng hết bốn ngàn tám trăm tệ.
Ròng rã ba năm, chỉ riêng tiền gia sư đã tốn một trăm bảy mươi ngàn tệ.
Một trăm bảy mươi ngàn tệ.
Đủ cho tôi ăn ba ngàn bốn trăm tháng khoai tây thái sợi.
Tôi đều ghi chú hết vào sổ.
Đến cuối năm lớp mười một, những con số trong sổ nợ được cập nhật:
Anh trai: Bốn trăm mười ngàn tệ.
Tôi: Năm mươi ba ngàn tệ.
Khoảng cách vẫn đang tiếp tục nới rộng.
Nhưng tôi không còn tức giận nữa.
Tôi chỉ ghi chép.
Ghi lại từng khoản một.
Ghi lại từng ngày một.
Cuốn sổ này, tôi sẽ ghi cho đến ngày tôi rời khỏi cái nhà này.
Rồi tôi sẽ đưa tận mặt cho bà ấy xem.
Học kỳ một lớp mười hai, tôi bắt đầu chuẩn bị hồ sơ xin học bổng.
Điểm số, giải thưởng thi đấu, thư giới thiệu.
Cô giáo chủ nhiệm – chính là cô giáo từng mua giày bông cho tôi hồi cấp hai, sau này cô cũng chuyển công tác lên trường cấp ba của tôi – cô biết rõ hoàn cảnh của tôi.
Cô đã viết thư giới thiệu cho tôi.
Rất dài.
Trong đó có một câu tôi đã đọc được: “Đứa trẻ này xứng đáng được mọi người nhìn nhận.”
Tôi photo lá thư giới thiệu ra một bản, kẹp vào trong cuốn sổ.
Không hé răng nửa lời với bất kỳ ai trong nhà.
Đây là bí mật của tôi.
Cũng là con đường lui của tôi.
Kỳ nghỉ đông năm lớp mười hai, một việc đã xảy ra.
Mẹ bảo tôi tìm sổ hộ khẩu trong tủ để anh trai làm thủ tục gì đó.
Tôi lục lọi dưới cùng ngăn tủ và tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm màu đỏ.
Mở ra.
Tên chủ tài khoản: Thẩm Kiến Quân.
Tên anh trai tôi.
Mỗi tháng đều đặn gửi vào 500 tệ.
Bắt đầu từ tháng 8 năm 2006.
Tháng 8 năm 2006.
Tôi nhẩm tính.
Đó là tháng anh trai chào đời.
Mỗi tháng 500 tệ, gửi ròng rã 18 năm.
Cộng thêm cả tiền lãi, số dư là: Một trăm mười hai ngàn tệ.
Quỹ giáo dục trị giá một trăm mười hai ngàn tệ.
Được gửi từ ngay ngày đầu tiên anh ra đời.
Tôi đặt cuốn sổ tiết kiệm xuống.
Lục tung cái tủ lên.
Mọi ngóc ngách đều bới tìm.
Không có cuốn sổ thứ hai.
Không có tên “Thẩm Tinh Thần”.
Một cuốn cũng không.
Tôi ngồi xổm trước tủ, nhìn chằm chằm vào cuốn sổ đó rất lâu.
Mỗi tháng 500 tệ.
18 năm trời.
Họ không phải là không có tiền.
Họ chỉ là không tiết kiệm tiền cho tôi mà thôi.
Họ cũng không phải “hoàn cảnh gia đình eo hẹp”.
Ngay từ lúc tôi lọt lòng, họ đã quyết định – tiền là của anh trai, không phải của tôi.
“Hoàn cảnh gia đình là vậy, tóm lại phải có người chịu nhường.”
Giọng nói của mẹ văng vẳng trong đầu tôi.
Được.
Nhường suốt mười tám năm rồi.
Quá đủ rồi.
Tôi đặt cuốn sổ lại chỗ cũ.
Đi ra bếp rót một cốc nước.
Tay tôi rất vững.
Tối hôm đó tôi cập nhật vào sổ nợ.
Dòng cuối cùng:
“Anh trai có quỹ giáo dục, gửi từ lúc mới sinh đến năm 18 tuổi, tổng cộng 112 ngàn tệ.”
“Mình không có.”
Hai dòng chữ ngắn gọn.
Tôi nhìn thật lâu.
Sau đó gập lại.
Hai tháng trước kỳ thi đại học, việc điền nguyện vọng được đưa ra bàn bạc.