Chương 2 - Chuyện Của Đôi Giày Tìm Chủ
Anh ta vừa cúi người định nhặt cái túi thì tôi đã lao đến giành lấy trước.
“Đừng động vào đồ của tôi!”
Hứa Mộc Vân cụp mắt xuống: “Xin lỗi, tôi chỉ định giúp cậu nhặt lên thôi.”
Ý thức được mình phản ứng hơi quá, tôi cố gắng nặn ra một nụ cười: “Tôi chỉ là không thích người khác đụng vào đồ của mình thôi, không có ý trách cậu đâu.”
“Tôi còn tưởng cậu không muốn làm bạn với tôi nữa chứ.”
“Sao lại thế được, ai mà chẳng muốn có một người bạn học bá bên cạnh chứ?”
“Cậu thích là được rồi.”
Hứa Mộc Vân cười, đôi mắt cong cong, bên má trái còn có một nốt ruồi nhỏ. Nhìn kỹ thì anh ấy vẫn khác với em trai.
Nếu em trai anh ta là một con nhím xù lông, thì anh chính là chú chó Golden dịu dàng, dễ thương.
Đã dễ gần thế này, hay là tôi cứ nhận lỗi đại đi? Nhưng ý nghĩ đó vừa lóe lên liền bị tôi dập tắt ngay.
Từ xưa đến nay, nợ của em thì anh phải trả, đó là chân lý.
Em trai anh ta còn đạp tôi xuống mương thối kia mà!
Một chút áy náy trong lòng cũng tan biến sạch sẽ.
Cùng lắm là mất một chiếc giày, nhưng sĩ diện đàn ông không thể mất được!
Đang định đứng dậy ra ngoài thì Lão Vương xông vào với vẻ hào hứng:
“Ngày mai là thứ bảy, tối tụi mình đi ăn mừng tân binh đi? Coi như chào đón bạn cùng phòng mới, được không?”
Mọi người đều đồng ý, tôi cũng không tiện từ chối.
Liếc nhìn đôi giày yêu quý trên giường, tôi âm thầm tính toán tìm thời gian đem nó về nhà cất kỹ.
Tại quán lẩu.
Quán này nổi như cồn trên mạng, tụi tôi phải xếp hàng mãi mới được vào.
Đang ăn thì chẳng biết ai khơi chuyện, bắt đầu tám về vụ Hứa Mộc Vân bị đánh.
“Này anh Hứa, người đó với anh có thù oán gì mà chơi đánh lén từ sau lưng thế?” – Tiểu Lâm chậc lưỡi.
Hứa Mộc Vân lắc đầu: “Không biết nữa, có lẽ tôi vô tình đắc tội chỗ nào mà không biết.”
Không biết có phải ảo giác không, nhưng khi anh ta nói vậy, ánh mắt lại lướt qua người tôi một chút.
3
Lão Vương ra vẻ trầm ngâm: “Tôi thấy khả năng cao nhất là do người ta ghen tị với sắc đẹp và tài năng của cậu đấy.”
Tôi suýt nghẹn vì miếng đậu phụ, theo phản xạ thốt lên: “Có khi nào… người ta nhận nhầm người không?”
Ba cặp mắt lập tức dán chặt vào tôi.
Tôi nuốt nước bọt: “Nhìn gì vậy? Không thể loại trừ khả năng đó mà.”
“Không ổn rồi, rất không ổn.” – Lão Vương bước quanh tôi một vòng, nheo mắt đánh giá.
“Bình thường cậu là thám tử Conan, có vụ gì là phân tích tới cùng, sao lần này im lặng thế? Cậu có vấn đề đấy!”
“Làm gì có!” – Tôi túm lấy ly nước bên cạnh, uống lấy uống để để đánh trống lảng.
Chết tiệt!
Mặt tôi lập tức nóng ran: “Ai gọi rượu vậy hả?!”
Tiểu Lâm tự hào giơ tay: “Tối nay làm vài ly nhẹ mà!”
Tôi thuộc dạng uống được tí là đỏ mặt, mới làm một ngụm đã thấy nóng bừng rồi.
“Ăn chậm chút.”
Mặt tôi bị nâng lên, Hứa Mộc Vân nhẹ nhàng lau vết dầu bên mép giúp tôi.
Hành động bất ngờ khiến tôi cứng đờ cả người.
Anh ta chu đáo vậy luôn hả?!
May mà tôi chỉ uống một ngụm, cộng thêm bị anh ta làm cho hoảng sợ, thành ra cũng tỉnh luôn.
Nghĩ bụng: Gặp nhau suốt, tránh cũng chẳng được… thôi thì tránh được lúc nào hay lúc đó vậy.
Cứ thế, chuyện về đôi giày dần bị tôi gạt ra khỏi đầu.
Vài tuần sau, lịch học dày đặc, ai cũng bận bịu.
Tôi cứ nghĩ mọi chuyện đã rơi vào quên lãng.
Cho đến một đêm, lúc về ký túc xá…
Tôi lại thấy đôi giày kia – bị Hứa Mộc Vân mang về.
Tiểu Lâm nhìn trái nhìn phải, tay xoa cằm suy nghĩ: “Đôi giày này… tôi thật sự từng thấy ở đâu rồi…”
Hứa Mộc Vân nhìn cậu ta đầy hy vọng: “Cậu nghĩ kỹ lại xem.”
Sợ cậu ta nhớ ra thật, tôi lập tức nhét bịch snack vào miệng cậu ta.
Cậu ta vỗ vai Hứa Mộc Vân: “Khi nào tôi nhớ ra nhất định sẽ nói cho cậu biết.”
Vẻ thất vọng trong mắt Hứa Mộc Vân bị tôi thu hết vào trong mắt.
Chuyện đã qua lâu như vậy rồi mà anh ta vẫn chưa từ bỏ, xem ra thật sự rất để tâm.
Vậy thì tôi càng phải giấu kỹ chiếc giày còn lại hơn nữa!
Nghĩ thế, tôi lập tức kiểm tra lại góc giường — khi thấy mọi thứ vẫn ổn, tôi mới yên tâm phần nào.
Liên tục dậy sớm mấy tuần liền khiến tôi như xác sống, vừa vớ được cái quần liền mặc luôn lên người.
Lúc mang giày, đầu óc vẫn mơ màng, tôi tiện tay xỏ đại một chiếc — mà tìm hoài không thấy chiếc còn lại đâu cả.
Ngước mắt lên thì đúng lúc bắt gặp ánh nhìn săm soi của Hứa Mộc Vân.
“Hạ Hằng, cậu đang mang chiếc giày đó đấy.”
???!!!
Tôi giật mình tỉnh táo hoàn toàn, bỗng cảm thấy lòng bàn chân nóng ran như bị lửa đốt.
Để tránh ăn đòn, tôi đành cứng đầu biện hộ:
“Cỡ 41 trong trường đâu phải mỗi tôi mang, sao cậu cứ khăng khăng là tôi?
Với lại tôi với cậu trước đây không quen biết, tôi đánh cậu làm gì chứ?”
Hứa Mộc Vân không nói gì.
Một lúc lâu sau, anh ấy mới từ từ bước xuống giường.
“Cho tôi ôm cậu một cái được không?”
Tôi khoanh tay trước ngực, sửng sốt nhìn anh ta:
“Giữa ban ngày ban mặt, hai thằng đàn ông ôm nhau, coi sao được?!”
“Không phải vậy, tôi chỉ muốn xác nhận thôi.”
“Cảm giác giống vậy thì thiếu gì người. Nói chung không phải tôi là không phải tôi…”
Nói tới đây, giọng tôi bắt đầu nhỏ dần.
Tôi mượn cớ phải đi học sớm để chạy trốn khỏi hiện trường.
Trong lớp buồn chán, tôi lỡ tay mở lại diễn đàn trường.
Bài đăng cũ vẫn còn đang rất hot.
Tôi kéo xuống xem vài bình luận mới nhất.
“Tìm được Lọ Lem của cậu chưa?”
Hứa Mộc Vân: “Có người nghi ngờ, nhưng vẫn chưa chắc chắn.”
“Nếu tìm được, cậu định xử lý thế nào?”
Hứa Mộc Vân: “Trừng phạt cậu ta.”
Trừng! Phạt! Cậu! Ta!