Chương 19 - Chúc anh hạnh phúc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lật sang tờ thứ ba: “Đây là ảnh trích xuất camera tại trường mầm non của Noãn Noãn vào tháng trước và văn bản tường trình của cô giáo. Cô tự nhận là mẹ kế của đứa trẻ, cố ý dẫn đứa trẻ đi.”

Thư ký Hà gấp tài liệu lại. Xung quanh hoàn toàn im lặng. Hàng chục đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào Chu Uyển Thanh.

Mặt cô ta từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng, rồi lại từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch. Miệng cô ta há ra lắp bắp mấy lần nhưng không thốt nên lời nào.

Thẩm Mặc Ngôn bước tới. Anh ta liếc nhìn tài liệu trong tay Thư ký Hà, rồi nhìn Chu Uyển Thanh.

“Uyển Thanh.” Giọng anh ta trầm xuống, “Những chuyện này là thật sao?”

Chu Uyển Thanh quay lại nhìn anh ta, nước mắt trào ra: “Anh Mặc Ngôn, anh nghe em giải thích…”

“Em đã đến trường của Noãn Noãn?”

“Em chỉ muốn xem con bé…”

“Em bỏ tiền thuê tài khoản rác bịa chuyện?”

“Những chuyện đó đều bị người ta thổi phồng lên, em không hề…”

“Chữ ký trên hợp đồng kia có phải là của em không?”

Cô ta câm nín.

Thẩm Mặc Ngôn nhắm mắt lại. Rồi mở ra. Anh ta quay sang tôi: “Nhược Vãn… xin lỗi em.”

Tôi không nhìn anh ta. Tôi nhìn Chu Uyển Thanh.

“Cô Chu, những chuyện cô đã làm, toàn bộ bằng chứng đều đang nằm trong tay luật sư của tôi. Tôi đã đệ đơn kiện dân sự rồi.”

Toàn thân cô ta run lên bần bật: “Kiện… chị kiện tôi sao?”

“Tội xâm phạm danh dự, phỉ báng trên không gian mạng và hành vi quấy rối trẻ vị thành niên. Cô sẽ sớm nhận được trát hầu tòa thôi.”

“Chị, chị không thể làm thế… Anh Mặc Ngôn!” Cô ta xoay người, túm chặt lấy tay Thẩm Mặc Ngôn, “Anh giúp em với! Anh không thể để cô ta đối xử với em như vậy!”

Thẩm Mặc Ngôn rút mạnh tay ra. Động tác tuy không lớn, nhưng tất cả những người có mặt đều nhìn rõ mồn một.

“Uyển Thanh, những chuyện này là do em làm, em tự mà chịu trách nhiệm.”

Chu Uyển Thanh sững sờ: “Anh nói cái gì?”

“Anh nói, những gì em làm, em phải tự chịu trách nhiệm.”

Nước mắt cô ta tèm lem khắp mặt: “Thẩm Mặc Ngôn! Năm đó anh đã hứa với tôi cái gì? Anh nói anh sẽ bảo vệ tôi! Anh nói dù có chuyện gì xảy ra anh cũng sẽ đứng về phía tôi cơ mà!”

Thẩm Mặc Ngôn không nói một lời.

Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Có người lôi điện thoại ra quay phim chụp ảnh.

Chu Uyển Thanh thấy có người chụp ảnh, liền hoàn toàn mất kiểm soát.

“Không được chụp! Các người lấy quyền gì mà chụp!”

Cô ta đưa tay ra cản. Trong lúc luống cuống, cô ta va phải ly rượu vang trên chiếc bàn bên cạnh. Ly rượu đổ ụp xuống, hắt cả vào váy cô ta, bắn tung tóe xuống sàn nhà.

Giẫm phải vũng rượu trơn trượt, cô ta loạng choạng suýt ngã nhào.

Không một ai đỡ lấy cô ta. Thẩm Mặc Ngôn vẫn đứng yên tại chỗ, chẳng hề nhúc nhích.

Xung quanh, những ánh mắt ném về phía cô ta mỗi người một vẻ. Có đồng tình, có lạnh nhạt, có cả sự hả hê chờ xem kịch vui.

Cô ta vịn lấy góc bàn để đứng vững. Rượu vang loang lổ trên chiếc váy đỏ tía, đến mức chẳng phân biệt được đâu là rượu đâu là váy. Cô ta ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn tôi.

“Lâm Nhược Vãn… chị hài lòng chưa?”

Tôi nhìn cô ta: “Cô Chu à, từ đầu đến cuối, tôi chỉ làm đúng một chuyện thôi.”

“Chuyện gì?”

“Là đem những việc cô đã làm, phơi bày ra cho tất cả mọi người cùng xem.”

Tôi quay lưng bước đi. Đi được ba bước, tôi khựng lại, nhưng không ngoái đầu.

“Thư ký Hà, về thành phố A.”

“Vâng, thưa Sếp Lâm.”

Tôi bước ra khỏi cổng trung tâm triển lãm. Trời đã tối mịt. Gió tháng Mười Hai ở thành phố B lạnh thấu xương. Tôi đứng trên bậc thềm, hít một hơi thật sâu.

Điện thoại rung lên. Là tin nhắn thoại của Phương Mẫn. Tôi bấm mở.

“Trời đất ơi, cậu về thành phố B mà sao không bảo tớ!!! Tình hình ở hiện trường thế nào kể tớ nghe mau!!!”

Tôi bật cười thành tiếng.

Lên xe, đóng cửa lại.

“Đi thôi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)