Chương 8 - Chủ Sở Hữu Từ Đâu Đến Đây
Ngày mười tám, tôi về nhà một chuyến.
Nhà của tôi.
Mở cửa vào.
Không có ai.
Mẹ chồng không có. Em chồng không có. Chu Kiến Quốc cũng không.
Trên bàn vẫn là bữa ăn rằm.
Không ai dọn.
Ba ngày rồi.
Đã thiu.
Tôi không để ý.
Tôi vào phòng ngủ lấy quần áo và giấy tờ.
Trước khi đi, tôi nhìn vào kho.
Thùng giấy vẫn ở đó. Hợp đồng mua nhà và lá thư của ba tôi tôi đã mang đi.
Trong thùng chỉ còn quần áo cũ của mẹ chồng và giáo trình đại học của Chu Kiến Quốc.
Tôi đóng cửa kho.
Đóng cửa chính.
Tôi đến thợ khóa.
Đổi khóa.
Sau đó gửi Chu Kiến Quốc một tin nhắn WeChat —
“Đã thay khóa. Chìa cũ vô hiệu. Đồ của mẹ anh, anh hẹn thời gian đến dọn.”
Anh trả lời một tin.
“Mẫn Mẫn. Chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi trả lời bốn chữ.
“Hẹn luật sư nói.”
Thủ tục ly hôn diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Ban đầu Chu Kiến Quốc không đồng ý.
Anh nói “thời gian suy nghĩ”. Anh nói “dù sao cũng là người một nhà”. Anh nói “mẹ anh lớn tuổi rồi”. Anh nói “em có thể đừng làm vậy không”.
Anh nói rất nhiều.
Không có một câu “xin lỗi”.
Cho đến khi luật sư đặt toàn bộ ảnh chụp màn hình, hợp đồng mua nhà, chứng từ chuyển khoản lên bàn.
Luật sư Hồ nói:
“Anh Chu, anh đã phối hợp với mẹ mình che giấu tài sản trước hôn nhân của vợ suốt tám năm, đồng thời tham gia lên kế hoạch chuyển quyền sở hữu. Thân chủ của tôi hoàn toàn có thể truy cứu. Ly hôn chỉ là kết quả nhẹ nhất.”
Chu Kiến Quốc ký.
Ra đi tay trắng.
Phần tài sản chung sau hôn nhân của anh — hai chiếc xe và một ít tiền tiết kiệm — tôi không lấy.
Tôi chỉ lấy căn nhà của mình.
Và tự do của mình.
Ngày cầm giấy ly hôn là mùng 8 tháng 3.
Mùa xuân rồi.
Một mình tôi trở lại khu Phỉ Thúy Loan, tòa 7.
Quẹt thẻ vào cửa.
Vẫn là chiếc thang máy đó.
Trên màn hình không còn lời chúc Tết nữa.
Nhưng ở thanh dưới của hệ thống vẫn ghi: 1801 — Chủ sở hữu Phương Mẫn.
Tôi bấm tầng 18.
Cửa mở.
Nhà sạch sẽ.
Công ty chuyển nhà đã dọn hết đồ của mẹ chồng và Chu Kiến Quốc đi rồi.
Tôi bước vào.
Phòng khách trống đi một chút. Bộ sofa vẫn ở — tôi mua.
Tủ bếp là tôi thay.
Bình nước nóng là tôi thay.
Điều hòa là tôi thay.
Tất cả đều là của tôi.
Vốn dĩ vẫn luôn là của tôi.
Tôi mở cửa sổ.
Gió tháng ba thổi vào.
Mang theo mùi tơ liễu.
Tôi đặt túi xuống.
Đứng bên cửa sổ.
Nhìn thành phố bên ngoài một lúc.
Rồi tôi đi vào kho.
Bê thùng quần áo cũ mẹ chồng để lại ra ngoài.
Dọn trống một góc.
Đặt vào đó một hộp lưu trữ mới.
Bên trong tôi để sách cũ của mình — mua lại.
Để lá thư của ba.
Để sổ nhà.
Tôi ngồi xổm ở đó.
Sờ nhẹ chiếc phong bì giấy kraft.
“Mẫn Mẫn.”
Chữ của ba tôi.
Cuối cùng tôi đã khóc.
Không phải vì tủi thân.
Tủi thân đã dùng hết vào ngày rằm rồi.
Mà vì —
Ba tôi đã để lại cho tôi một lối lui.
Còn tôi đi lòng vòng tám năm mới tìm được nó.
Sau này tôi nghe vài chuyện.
Đứt quãng thôi.
Có cái do em họ Chu Tiểu Nhụy kể. Có cái do cô quản lý tòa nhà nói.
Mẹ chồng dọn sang ở với em chồng.
Nhà em chồng sáu mươi mét vuông, hai phòng một khách, ba người ở, thêm bà là bốn.
Tuần đầu, bà nói: “Nhà này nhỏ quá, xoay người cũng khó.”
Kiến Dân nói: “Mẹ ở tạm vậy đi.”
Triệu Lệ không nói gì.
Tuần thứ hai, mẹ chồng nấu một bữa. Mặn quá. Triệu Lệ nói một câu. Bà ném cái vá xuống.
Tuần thứ ba, Triệu Lệ nói với Kiến Dân: “Bao giờ mẹ anh dọn đi?”
Kiến Dân nói: “Bà đi đâu được?”
Triệu Lệ nói: “Chẳng phải bà có căn nhà một triệu tám bảy à? — À quên, không phải. Là của người ta, của Phương Mẫn.”
Mẹ chồng ở phòng bên nghe thấy.
Không nói gì.
Lần này, người không nói là bà.
Nghe nói sau đó bà gọi cho Chu Kiến Quốc.
“Kiến Quốc, con có thể đi xin Phương Mẫn cho mẹ về ở được không. Mẹ xin lỗi nó.”
Chu Kiến Quốc nói:
“Mẹ, bọn con ly hôn rồi. Nhà là của cô ấy. Con không quyết được.”
“Vậy con đi xin nó! Con quỳ xuống xin!”
“Mẹ, mẹ vẫn chưa hiểu sao?”
Anh cúp máy.
Tôi không biết sau đó anh thế nào.
Cũng không muốn biết.
Chỉ biết ngày anh rời Phỉ Thúy Loan, anh đứng rất lâu dưới lầu.
Cô lễ tân nói với tôi:
“Chị Phương Mẫn, hôm đó chồng cũ chị đứng trước thang máy nhìn cái màn hình rất lâu. Cái màn hình ghi ‘Chủ sở hữu Phương Mẫn’ ấy.”
“Bao lâu?”
“Chắc mười mấy phút. Rồi đi.”
Đi rồi là tốt.
Ngôi nhà này.
Cái màn hình này.
Cái tên này.
Từ đầu đến cuối, đều là của tôi.
Ba tôi đã nói rồi.
Dù xảy ra chuyện gì, con cũng có một mái nhà của riêng mình.
Tôi có rồi.
HẾT