Chương 9 - Chú Rể Giả Hay Tình Yêu Đích Thực

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Kết quả, cái gọi là ông cậu đó, chỉ là một tên lưu manh vô học mở công ty cho vay nhỏ lẻ.

Gã nhìn Giang Mục Dã đang sa sút, đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, phả ra một vòng khói thuốc, chậm rãi nói:

“Đầu tư? Được thôi. Nhưng mà tiền lãi chỗ tôi đây, hơi bị cao đấy nhé.”

Cách tính lãi mẹ đẻ lãi con đó, còn đen tối hơn cả cho vay nặng lãi.

Giang Mục Dã đương trường chết sững, lúc này hắn mới nhận ra, từ đầu đến cuối, hắn đã bị Lương Giai Nghiên lừa một vố đau điếng.

Hắn tức giận chất vấn Lương Giai Nghiên, hai người cãi nhau ầm ĩ ngay hành lang khách sạn.

Lương Giai Nghiên cũng xé toạc lớp mặt nạ ngụy trang, chống nạnh, cười khẩy nói: “Giang Mục Dã, bây giờ anh có tư cách gì mà chất vấn tôi?”

“Nếu không có tôi, hôm nay đám cưới của anh làm sao mà thu dọn tàn cuộc được! Anh còn trông mong con tiện nhân Du Hạ đó sẽ giúp anh sao? Đừng có mơ!”

“Còn nữa, tôi mang thai là giả đấy! Tôi chính là lừa anh đó, anh làm gì được tôi?”

“Anh bây giờ ngoài tôi ra, còn ai thèm chứa chấp cái thứ chó nhà có tang như anh?”

Giang Mục Dã bị những lời vô liêm sỉ của cô ta chọc giận đến run bẩy bẩy, hắn giơ tay lên định tát, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt có chỗ dựa không sợ ai của Lương Giai Nghiên, tay hắn lại buông thõng xuống một cách vô lực.

Đúng vậy, hắn bây giờ, còn lại cái gì chứ?

Nhà họ Giang không còn ai tin rằng Giang thị còn khả năng khởi tử hồi sinh nữa, những đối tác vốn đang nghe ngóng tình hình cũng lần lượt rút lui.

Việc thanh lý phá sản của Tập đoàn Giang thị chính thức được đưa vào lịch trình.

Bố Giang không chịu nổi cú sốc, đột phát xuất huyết não, phải nằm trong phòng ICU.

Giang Mục Dã sứt đầu mẻ trán, chạy khắp nơi quỳ lạy van xin vay tiền, nhưng đi đâu cũng vấp phải tường.

Bởi vì, có ai lại chịu ném tiền vào một công ty sắp phá sản?

Và ngay vào thời khắc quan trọng này, Lương Giai Nghiên nhân lúc loạn lạc đã ôm tiền bỏ trốn.

Cô ta cuỗm sạch chút đồ cổ và trang sức có giá trị cuối cùng trong biệt thự nhà họ Giang, cùng với toàn bộ tiền mừng thu được trong đám cưới, bốc hơi khỏi thế gian.

Giang Mục Dã hoàn toàn sụp đổ.

Hắn như một kẻ điên, tìm kiếm Lương Giai Nghiên khắp thế giới, nhưng ngay cả một sợi tóc của cô ta cũng không tìm thấy.

Hắn ngày ngày sống dở chết dở, mượn rượu giải sầu, ngủ dưới gầm cầu vượt.

Đạn mạc cũng kinh ngạc:

【666, đây là nữ chính tiểu bạch hoa của mấy người đấy hả? Hình tượng sụp đổ tơi bời rồi.】

【Nam chính bây giờ cũng không thể gọi là nam chính được nữa rồi, nữ phụ của chúng ta bây giờ mới là nữ chính, nữ chính chọn ai thì người đó mới là nam chính!】

Một đêm khuya, ngoài trời mưa như trút nước.

Giang Mục Dã uống say bét nhè, không hiểu sao lại mò đến căn biệt thự mà tôi và Phó Chi Diễn đang ở.

Hắn điên cuồng đập cửa:

“Du Hạ! Em mở cửa ra! Em ra đây cho anh!”

“Con đàn bà độc ác này! Sao em có thể nhẫn tâm như vậy! Tình cảm thanh mai trúc mã hai mươi năm của chúng ta, em quên hết rồi sao?”

“Bố anh sắp không xong rồi! Công ty cũng mất rồi! Em muốn thấy anh chết đến thế sao? Em ra đây!”

Tôi đứng trước cửa kính sát đất trên tầng hai, lạnh lùng nhìn hắn lăn lộn làm càn dưới nhà.

Phó Chi Diễn bước tới, ôm nhẹ tôi từ phía sau, gác cằm lên hõm cổ tôi: “Đừng để ý hắn, anh bảo bảo vệ xử lý hắn, hoặc là báo cảnh sát luôn.”

Tôi lắc đầu: “Không cần, cứ để hắn gào.”

Tôi bước ra ban công, nhìn gã đàn ông từng ngông cuồng không ai bì nổi, nay lại thảm hại như một con chó.

“Giang Mục Dã,” tôi lạnh lùng lên tiếng, giọng nói xuyên qua màn mưa, “Anh bây giờ biết sai rồi sao?”

Nghe thấy giọng tôi, hắn giật thót ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu hằn tia máu.

“Tiểu Hạ… anh sai rồi, anh thực sự sai rồi…”

**Chương 10**

Giang Mục Dã quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết sám hối với tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)