Chương 7 - Chủ Nhiệm Khó Tính Và Đám Tang Của Bà Nội
“Cậu dám lén ghi âm rồi đi tố cáo với hiệu trưởng, đúng là hèn hạ.”
Lão đại nhìn tôi đầy tán thưởng.
“Không ngờ đấy, lão Tam còn để lại một chiêu.”
Tôi mở cửa, Khương Tiểu Tiểu đang phát điên ngoài hành lang.
Mỗi phòng ký túc xá đều ló đầu ra xem náo nhiệt.
“Tống Văn Viễn, cậu hủy hoại danh dự của tôi thì cậu cũng đừng hòng yên thân!”
“Cho dù hiệu trưởng biết thì sao? Tôi cùng lắm chỉ viết bản kiểm điểm. Nhưng cậu mất đi là một công việc lương cao, thể diện. Nghĩ kỹ đi, chỉ vì muốn trừng phạt tôi không ký đơn nghỉ cho cậu mà đáng không?”
Đến nước này rồi mà cô ta vẫn chưa từng tự nhìn lại bản thân.
Vẫn chỉ muốn dùng đe dọa, giao dịch để đạt mục đích riêng.
Người như vậy không đáng được thương hại.
“Chủ nhiệm Khương.”
Tôi gỡ từng ngón tay cô ta đang bám chặt vào cửa.
“Chuyện nhà cô không liên quan đến tôi.”
Cô ta hoàn toàn hoảng loạn.
“Đừng đóng cửa! Nếu cậu không đi với tôi thì tang lễ không làm được.”
“Tối nay chỉ cần cậu về với tôi, chúng ta xóa bỏ mọi chuyện. Một vạn lúc trước tôi nói, tôi trả gấp đôi!”
Nhớ lại vài lời bố tôi từng nói, tôi bỗng tò mò.
“Nói cho cùng cũng chỉ là cô của cô. Bao nhiêu năm nay cô chưa từng về làng thăm bà. Sao đến tang lễ thì cô lại sốt sắng như vậy?”
“Đương nhiên là vì hiếu thảo!”
Cô ta ngẩng cổ, tỏ ra rất cứng rắn.
“Bà ấy là người thân cuối cùng của tôi. Dù thế nào tôi cũng phải giữ cho bà ấy chút thể diện.”
“Văn Viễn, cậu giúp tôi được không?”
Chỉ trong vài phút, cảm xúc của cô ta đã đảo ngược hai lần.
Tôi càng cảm thấy chuyện này có gì đó không bình thường.
Tôi lập tức đóng sầm cửa, để mặc cô ta đứng ngoài chửi bới.
Không lâu sau, trong nhóm lớp có người than phiền.
“Con điên này ồn chết đi được, tìm ai vậy? Mau đuổi đi.”
“Nghe nói người ta bỏ tiền thuê Tống Văn Viễn đội tang, cậu ta nhận tiền rồi lại chê xui xẻo. Người ta đến tận cửa đòi nói rõ.”
“Đến năm 2026 rồi mà vẫn có người làm chuyện thất đức vậy sao?”
Bạn cùng phòng thấy vậy bênh tôi, trong nhóm lớp bắt đầu cãi nhau om sòm.
Tôi mở máy tính, đem toàn bộ sự việc và đoạn ghi âm cô ta đe dọa mình làm thành một bản PPT.
Sau đó tải lên mục tài liệu của nhóm lớp.
Chỉ trong mười phút đã có hơn trăm lượt tải.
“Trời ơi! Lật kèo nhanh vậy sao?”
“Hóa ra là cố vấn lớp cố tình làm khó sinh viên không được nên quay sang trả đũa. Biết đâu suất thực tập của Tống Văn Viễn cũng bị cô ta cố ý gạt đi.”
“Cậu ta chỉ có thể tự nhận xui thôi. Công ty hôm nay là hạn chót rồi. Người dự bị là bạn cùng ký túc xá với tôi, vừa ký hợp đồng xong.”
Nhìn màn hình đầy lời tiếc nuối, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng thoát khỏi sự dây dưa của kẻ tồi tệ.
8
Sau đó, những ngày tiếp theo tôi vẫn đi học, viết luận văn như bình thường.
Nhân dịp nghỉ hè, tôi về nhà một chuyến.
Tôi đến thăm mộ bà Tần.
Bày lễ xong, thắp nhang lên, tôi quỳ xuống dập đầu thật mạnh ba cái.
Mẹ tôi đứng bên cạnh thở dài.
“Lúc đưa tang không có ai đập bát, ai cũng nói là không may mắn.”
“Đứa cháu gái của bà ấy đến lúc trời gần sáng mới tới, lại còn làm lỡ giờ khiêng quan tài. Đến nơi chỉ biết khóc, chẳng làm gì cả, cuối cùng đến cả di ảnh cũng không chịu cầm.”
“Gần xong thì nó còn cãi nhau với người khác. Người kia ăn mặc rất chỉnh tề, nói mình là luật sư, còn bảo cô ta không hoàn thành những việc trong danh sách, nên chuyện thừa kế tài sản phải giao cho nhà nước.”
Tôi chợt hiểu ra.
Thảo nào trước đây Khương Tiểu Tiểu luôn thờ ơ với bà Tần, ngay cả bố mẹ tôi cũng không biết có người cháu như cô ta.
Vậy mà đến lúc tang sự lại quan tâm đến vậy.
Hóa ra là vì muốn thừa kế tài sản.
Khi quay lại trường, mọi người đều bận rộn tìm nơi thực tập.
Hôm tôi đến phòng giáo vụ đóng dấu giấy tờ, vừa hay gặp Khương Tiểu Tiểu.
Cô ta cúi gằm đầu, trông như quả cà bị sương đánh.
Nghe nói cô ta đã bị điều sang bộ phận hậu cần. Không chỉ lương giảm một nửa, mà đồng nghiệp xung quanh vì những tin đồn trên mạng cũng không muốn qua lại với cô ta.
Thấy tôi, cô ta không nhịn được mà mỉa mai.