Chương 18 - Chồng Tôi Là Tướng Quân Nhưng Rất Thẳng Thắn
Trong hòm là “lễ xin lỗi” chàng sai người đưa tới trong ba ngày ta không nói với Bùi Nghiễn Chu.
Một đống thuốc diệt côn trùng.
Khi ấy ta tức đến mức không thèm mở.
Bây giờ đáy hòm có mấy vết xước cực mảnh.
Là dấu để lại khi năm đó có người bỏ đồ vào.
Ta lấy gói thuốc ở dưới cùng ra.
Bên trong không phải bột thuốc.
Mà là một khuôn dập tư ấn.
Của Bùi Nghiễn Chu.
Xuân Đường hít mạnh một hơi.
Sắc mặt Hoắc Lâm Xuyên trầm xuống.
“Năm đó Tần Tranh đưa tới?”
Ta gật đầu.
“Bùi Nghiễn Chu không biết xin lỗi, chỉ sai thân vệ bên cạnh xử lý. Người có thể vào chính viện, chạm hòm cũ, ghi nhớ vị trí hộp trang sức, chỉ có Tần Tranh.”
Lời vừa dứt, trên xà nhà bỗng rơi xuống một bóng đen.
Hàn quang lao thẳng vào cổ họng ta.
Hoắc Lâm Xuyên rút đao.
Ta lại lùi trước một bước.
Bởi ta đã nhìn thấy trên mặt đất không có bụi.
Có người nấp trên xà chờ ta.
Bóng đen một đòn hụt, xoay người định lao qua cửa sổ.
Xuân Đường hét lên.
Hắc Vũ vệ chặn cửa.
Người kia tháo khăn che mặt.
Chính là Tần Tranh.
Hắn không hề rời kinh.
Hắn vẫn luôn ở trong phủ tướng quân.
Tần Tranh nhìn chằm chằm ta, ánh mắt hung ác.
“Thẩm phu nhân quả nhiên khó đối phó.”
Ta nhìn đoản đao trong tay hắn.
“Chủ tử của ngươi là ai?”
Hắn cười.
“Chủ tử của ta là Bùi tướng quân.”
Hoắc Lâm Xuyên lạnh giọng.
“Bắt lại!”
Hắc Vũ vệ xông lên.
Thân thủ Tần Tranh cực tốt, liên tiếp làm bị thương hai người, lao thẳng về phía Xuân Đường.
Ta kéo Xuân Đường tránh sang một bên.
Nhưng đoản đao trong tay hắn bỗng đổi hướng, đâm vào tay áo ta.
Quả nhiên.
Hắn cài tai mắt ở cửa phủ Tể tướng.
Hắn tưởng con dấu nhỏ vẫn ở trong tay áo ta.
Ta đã đổi đi từ sớm.
Nhát đao này hụt, chỉ rạch rách một lớp vải.
Ta trở tay nắm cổ tay hắn.
“Đang tìm thứ này?”
Tay kia của ta lấy con dấu nhỏ từ túi ngầm bên hông ra, giơ trước mặt hắn.
Sắc mặt Tần Tranh đại biến.
“Ngươi sao có thể…”
Hoắc Lâm Xuyên bổ một đao xuống, chém trúng vai hắn.
Tần Tranh quỳ sụp xuống, vẫn nhìn chằm chằm ta.
“Giao ra!”
Ta giơ cao con dấu.
“Nằm mơ.”
Hoắc Lâm Xuyên ghì hắn lại.
Từ trong ngực hắn lục ra một phong mật thư, một cung bài và nửa miếng ấn chìa khóa kho binh khí.
Trên cung bài khắc hai chữ.
Thừa An.
Hoàng đệ của Hoàng thượng, Thừa An Vương.
Lòng ta lạnh đi.
Không phải Hiền phi.
Hiền phi chỉ là cánh tay chắn phía trước.
Sắc mặt Hoắc Lâm Xuyên cũng thay đổi.
Tần Tranh bỗng cười lớn.
“Muộn rồi! Binh khí đã được vận ra khỏi kinh, ba ngày sau Bắc Cảnh chắc chắn đại loạn. Bùi Nghiễn Chu sẽ chết, phủ Tể tướng cũng sẽ chết, không ai trong các ngươi chạy thoát!”
Ta lấy con dấu nhỏ trong tay ra, lau sạch.
“Ngươi biết đây là gì không?”
Tiếng cười Tần Tranh khựng lại.
Ta ấn con dấu vào đáy hòm gỗ cũ.
“Tách.”
Một tầng ngầm bật ra.
Bên trong nằm một phong thư ố vàng.
Trên phong bì là nét chữ của Lục Hoài Thanh.
Gửi Bùi Nghiễn Chu.
Sắc mặt Tần Tranh hoàn toàn thay đổi.
Ta vừa định mở thư, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Hắc Vũ vệ lao vào.
“Phu nhân! Trong cung có cấp báo!”
Ta ngẩng đầu.
“Nói.”
“Thừa An Vương bức cung, Hiền phi đã mở Tây Hoa môn!”
Hoắc Lâm Xuyên đột ngột đứng dậy.
Hắc Vũ vệ kia run giọng.
“Bùi tướng quân bị vây ở Càn Thanh điện, bệ hạ lệnh phu nhân mang di thư của Lục Hoài Thanh, lập tức nhập cung!”
13
Ta nắm chặt phong thư cũ, đầu ngón tay dính bụi.
Trong cung đã loạn.
Thừa An Vương bức cung, Hiền phi mở Tây Hoa môn.
Bùi Nghiễn Chu bị vây trong Càn Thanh điện.
Phụ thân ta cũng ở bên trong.
Phủ Tể tướng và phủ tướng quân như hai sợi dây, một đầu buộc vào ta, một đầu buộc vào lưỡi đao.
Hoắc Lâm Xuyên nhìn ta.
“Thẩm phu nhân, nhập cung.”
Ta cúi đầu mở thư.
Hoắc Lâm Xuyên nhíu mày.
“Bây giờ không phải lúc xem thư.”
“Bây giờ chính là lúc.”
Giấy thư đã ố vàng, mép giấy sờn rách.
Nét chữ Lục Hoài Thanh rất cứng.
Dòng đầu tiên chỉ có tám chữ.
Nghiễn Chu, nếu cung biến, đừng tin Tần Tranh.
Ta ngẩng mắt nhìn Tần Tranh dưới đất.
Vai hắn chảy máu, nhưng sắc mặt vẫn gắng gượng.
Thấy ta mở thư, trong mắt hắn lần đầu xuất hiện hoảng loạn.
Ta tiếp tục đọc xuống.
Ba năm trước, thứ Ôn Thủ Thành tra ra không phải gạo mốc, mà là Thừa An Vương bí mật đúc binh giáp.
Hiền phi mượn cung lệnh phong cửa phủ Tể tướng, cắt đứt đường cầu cứu của Ôn gia.
Ôn phu nhân chết trong đêm tuyết, Ôn Tình mất tích.
Lục Hoài Thanh truy tra vụ này, bị Tần Tranh bán đứng cho Thừa An Vương.
Trận tuyến lương thảo là để diệt khẩu.
Nửa sau lá thư viết:
Nếu ta chết, một nửa ấn chìa khóa ở phủ Tể tướng, một nửa ở phủ tướng quân.
Nửa bên phủ Tể tướng, ta nhờ người tự tay giao cho Thẩm tướng, đồng thời để lại ám ngữ. Nếu Trấn Bắc có biến, tiểu ấn chính là tín vật.
Nửa bên phủ tướng quân, ta nhờ người đúc thành một miếng đồng cực mỏng, khảm vào tầng giữa của ngọc bội gia truyền của tướng quân.
Với tính tướng quân trọng tình, chắc chắn sẽ tặng ngọc bội gia truyền cho phu nhân.
Nếu ta chết, phu nhân sẽ trở thành người giữ nửa ấn này, không ai nghi ngờ một phụ nhân sống sâu trong hậu trạch.
Hai ấn hợp lại có thể mở ám khố của cựu bộ Trấn Bắc.