Chương 2 - Chồng Tôi Là Cửu Hoàng Tử
【Hôm nay Thẩm Khiêm đến, một là để đòi lời giải thích, hai là để đổi nữ phụ về.】
【Hả? Nữ phụ đã ngủ với Tiêu Khuyết đến mức khiến hắn ngoan ngoãn phục rồi. Hai người bây giờ dính nhau muốn chết. Đổi nữ phụ về, tên bệnh kiều Tiêu Khuyết kia chẳng phát điên à?】
Tiêu Khuyết nhận ra ánh mắt khác thường của Thẩm Khiêm nhìn ta, cánh tay siết chặt eo ta. Gương mặt xinh đẹp kia lúc này lạnh như băng.
【Mùi Tu La tràng nồng quá.】
【Bọn họ sẽ không đánh nhau trước cổng phủ chứ?】
Bình luận vừa dứt.
Nam nhân thanh nhã ôn nhuận đã bước xuống bậc thềm, từng bước đi về phía ta.
05
Thì ra hắn chính là Thẩm Khiêm.
Ta chưa từng gặp hắn.
Trước đây hắn đến cầu hôn, ta còn ở thôn trang, không biết hắn trông như thế nào.
Còn Tiêu Khuyết thì ta biết. Có lần cung yến, ta từng nhìn thấy chàng từ xa.
Khi ấy nha hoàn đi nghe ngóng về vị hôn phu của ta, nói Thẩm Khiêm người cũng như tên, dáng vẻ khiêm khiêm quân tử.
Hôm nay gặp, quả thật không giả.
Thiếu niên búi cao tóc đen, mày mắt trầm tĩnh như ngọc.
Một thân cẩm bào xanh nhạt thắt eo, cao thẳng thanh tú như tùng trúc.
Hoàn toàn khác với vẻ đẹp tuấn mỹ gần như yêu dị của Tiêu Khuyết.
Thẩm Khiêm dừng trước mặt ta, ánh mắt nặng nề rơi trên mặt ta.
Bàn tay Tiêu Khuyết đang ôm eo ta chuyển xuống tay ta, mười ngón đan chặt.
Chàng nắm rất mạnh.
Ánh mắt Thẩm Khiêm từ mặt ta rơi xuống đôi tay đang đan vào nhau của ta và Tiêu Khuyết.
Đốt ngón tay buông bên người lặng lẽ siết chặt.
Bình luận: 【Vành mắt Thẩm Khiêm chợt đỏ lên một vòng, nhìn tan nát quá.】
【Nhìn người trong lòng thân mật với nam nhân khác, đúng là giết người tru tâm.】
【Càng giết người tru tâm hơn là nữ phụ vốn là vị hôn thê của hắn, lẽ ra phải gả cho hắn.】
【Đứng ở góc nhìn của Thẩm Khiêm, vì xứng với người trong lòng mà liều mạng cố gắng, còn dùng công lao đổi bằng tính mạng để cầu cưới nữ phụ. Hắn tâm tâm niệm niệm vén khăn voan lên, kết quả lại là mặt nữ chính. Đúng là phim kinh dị.】
【Nữ chính thật ích kỷ.】
【Nàng ta quá tự tin, cho rằng chỉ cần là nam nhân thì đều sẽ thích tài nữ nổi danh như nàng, chứ không phải nữ phụ lớn lên từ thôn trang.】
【Đáng đời tối qua khóc sưng cả mắt.】
【Lầu trên nói vậy ta không thích nghe đâu. Trong truyện nữ tần, nữ chính chọn ai thì người đó là nam chính. Nàng gả cho hắn là nể mặt hắn rồi, hắn còn không vui?】
Giữa lúc bình luận tranh cãi.
Thẩm Khiêm hơi cúi người với ta, cử chỉ văn nhã lễ độ.
“Thẩm Khiêm bái kiến Tô nhị tiểu thư.”
Giọng hắn rất dễ nghe.
Trong trẻo ôn nhuận.
Nhưng Tiêu Khuyết lại không thấy vậy.
Lực tay nắm tay ta càng mạnh thêm vài phần.
Ta nghiêng mắt nhìn Tiêu Khuyết.
Đường hàm chàng căng chặt, đôi mắt hồ ly dài hẹp ánh lên một vệt đỏ.
Không phải ấm ức, mà là hung bạo.
Là lệ khí khi bảo bối của mình bị người khác dòm ngó.
“Thẩm thiếu khanh không nhìn thấy bổn điện hạ sao?”
“Nhìn thấy hoàng phi của bổn điện hạ, vì sao lại gọi nàng là Tô nhị cô nương?”
Tiêu Khuyết từng câu ép hỏi, Thẩm Khiêm vẫn không kiêu ngạo không siểm nịnh.
“Cửu hoàng tử cưới ai, trong lòng ngài không rõ sao?”
Một câu của Thẩm Khiêm chọc thủng lớp giấy cửa sổ.
Ánh mắt hai người giao nhau.
Mùi thuốc súng nồng nặc.
Một người ôn nhuận ẩn nhẫn, một người âm lệ sắc bén.
Thẩm Khiêm không hề có ý nhượng bộ.
“Hôn sự hôm qua có sai sót. Người thần cưới là Tô nhị tiểu thư, không biết vì sao người vào phủ thần lại là Tô đại tiểu thư. Hôm nay thần đặc biệt đến đón Tô nhị tiểu thư hồi phủ.”
Sắc mặt Tiêu Khuyết âm trầm đến đáng sợ.
Thẩm Khiêm lại nói:
“Hôn sự đã sai, nên đổi lại thì vẫn phải đổi lại.”
06
Mắt thấy giống như bình luận nói, hai người thật sự sắp đánh nhau, cửa lớn Tô phủ đột nhiên mở ra.
Phụ thân hời của ta và Liễu phu nhân vội vàng ra đón.
Liễu phu nhân hung dữ trừng ta một cái.
Ban đầu Liễu phu nhân là thiếp thất. Sau khi mẫu thân ta qua đời, phụ thân liền nâng bà ta lên làm chính thất.
Tuy Liễu phu nhân đối xử với ta không tốt, nhưng để duy trì hình tượng rộng lượng, bà ta cũng sẽ không bày sắc mặt trước mặt mọi người.
Ta thấy hôm nay bà ta kỳ quái, bình luận liền bay qua:
【Nữ chính cố ý lên nhầm kiệu hoa là cùng Liễu phu nhân mưu tính. Không hổ là thân mẫu của nữ chính, đúng là yêu con. Dù là lỗi của con mình, người bị trách vẫn là nữ phụ.】
【Nếu mẫu thân nữ phụ còn sống, nàng đâu đến mức từ nhỏ bị đưa đến thôn trang chịu khổ, chịu ấm ức cũng không ai chống lưng.】
【Nữ chính sáng sớm quay về, Liễu phu nhân thấy nữ chính khóc đỏ cả mắt thì đau lòng muốn chết. Dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi âm độc kia, hận không thể lột da nữ phụ.】
Không phải chứ…
Lột da ta làm gì?
Cũng đâu phải ta muốn đổi gả!
Liễu phu nhân sợ Tiêu Khuyết và Thẩm Khiêm làm loạn trước cổng phủ, ảnh hưởng danh tiếng Tô Vân Đường, liền cùng phụ thân hời của ta cười làm lành, mời hai người vào phủ.
Đến chính đường.
Tô Vân Đường ngồi trên ghế khóc như lê hoa đái vũ.
Ta khinh bỉ nhìn nàng một cái.
Một nam nhân cũng không thuần phục nổi, chỉ biết khóc. Không biết cưỡng ép yêu đương à?