Chương 8 - Chồng Kiệm Lời Và Cô Gái Khác
Cô mua thức ăn tốt nhất cho chúng, tiêm phòng định kỳ. Mỗi ngày sau khi tan làm về nhà, việc đầu tiên là ôm từng con hôn một lượt.
Những thú cưng cô trân trọng như vậy, sao có thể tặng cho người khác?
Chẳng lẽ vì mang thai nên không thể nuôi mèo?
Bùi Từ Yến tự an ủi mình như vậy, khẽ thở dài.
Nhất định là thế. Vì đứa trẻ nên cô mới nhịn đau cho mèo đi.
Anh ngồi xuống sofa, lại gọi cho Ôn Nhã, nhưng vẫn không có ai nghe.
Anh ném điện thoại lên bàn trà, tựa vào sofa, nhắm mắt xoa giữa mày.
Ánh mắt vô tình quét qua góc bàn trà. Ở đó đặt một chiếc túi tài liệu bằng giấy da bò, phồng lên như đang đựng thứ gì đó.
Trước đó anh không chú ý, có lẽ là do Ôn Nhã đặt lại trước khi rời đi.
Bùi Từ Yến đưa tay lấy túi tài liệu, rút đồ bên trong ra.
Tài liệu đầu tiên rơi xuống bàn trà. Giấy trắng mực đen, tiêu đề nổi bật ghi rõ: “Thỏa thuận ly hôn”.
Tim anh thắt lại. Anh lật đến trang cuối, chữ ký của cả hai hiện rõ trước mắt.
Anh không nhớ mình đã ký thứ này.
Ký lúc nào?
Tại sao anh hoàn toàn không có ấn tượng?
Anh cau mày đặt thỏa thuận xuống, lại rút tờ giấy thứ hai.
Đó là giấy thông báo phẫu thuật do bệnh viện cấp, bên trên ghi rõ ràng:
Phẫu thuật phá thai.
Tên bệnh nhân: Ôn Nhã.
Thời gian phẫu thuật chính là chiều hôm qua.
Ngón tay Bùi Từ Yến đột ngột run lên, tờ giấy trượt khỏi tay.
Cả người anh giống như bị thứ gì đó đánh mạnh. Trong nháy mắt, mọi huyết sắc trên mặt đều biến mất.
Ôn Nhã đã phá bỏ đứa trẻ.
Cô không cần anh nữa, ngay cả con của anh cũng không cần.
Ôn Nhã thật sự đã đi rồi!
10
Bùi Từ Yến đột nhiên đứng bật dậy, điên cuồng lao đến cửa ra vào, kéo cửa định chạy ra ngoài.
Anh phải đi tìm cô, phải xin lỗi cô, phải nói với cô rằng anh đã sai, phải cầu xin cô quay về.
Nhưng vừa chạy đến cửa thang máy, anh lại đột ngột dừng lại.
Anh không biết cô đã đi đâu.
Anh dựa vào tường chậm rãi trượt xuống, ngồi xổm trước cửa thang máy, hai tay ôm đầu.
Trong hành lang trống rỗng chỉ còn tiếng nức nở của anh.
Bùi Từ Yến ngồi ở hành lang rất lâu, cho đến khi hai chân tê dại mới chống tường chậm rãi đứng lên.
Anh giơ tay lau mặt, quay trở lại căn hộ, cầm thỏa thuận ly hôn trên bàn trà, ngồi xuống sofa, lật xem từng trang.
Nét chữ là của anh. Ba chữ “Bùi Từ Yến” trong ô chữ ký quả thật do chính tay anh viết.
Nhưng cho dù vắt óc suy nghĩ, anh cũng không nhớ mình đã ký thứ này lúc nào.
Anh nhớ rõ mình chưa từng chạm vào bất cứ thỏa thuận ly hôn nào. Ôn Nhã cũng chưa bao giờ đưa tận tay để anh ký.
Vậy chữ ký này xuất hiện bằng cách nào?
Anh nhắm mắt, bóp giữa mày, bắt đầu hồi tưởng.
Mấy ngày trước, Kỳ Mạt từng tìm anh, nói rằng cô ta đã chọn được một căn hộ mới, muốn chuyển tới đó. Mọi thủ tục đều đã xong, chỉ còn ký hợp đồng.
Nhưng chứng minh nhân dân của cô ta bị mất, tạm thời chưa thể làm lại, nên hỏi anh có thể ký thay không.
Khi đó anh đang bận xử lý công việc, đến nội dung cũng không xem kỹ, tiện tay ký tên mình vào.
Kỳ Mạt lúc ấy cười rất ngọt, nói cảm ơn đàn anh, hôm khác sẽ mời anh ăn cơm.
Câu nói Kỳ Mạt hét phía sau khi anh rời khỏi nhà cô ta lại vang lên:
“Ôn Nhã sẽ không cần anh nữa!”
Bùi Từ Yến đột ngột mở mắt. Tất cả mảnh ghép lập tức nối lại với nhau.
Cái gọi là hợp đồng thuê nhà chính là bản thỏa thuận ly hôn này.
Kỳ Mạt đã lừa anh ký tên.
Bùi Từ Yến siết chặt thỏa thuận ly hôn. Cơn giận từ lồng ngực cuộn lên, thiêu đốt đến mức toàn thân anh nóng bừng.
Anh bật dậy, sải bước lao ra khỏi cửa.
Vượt liên tiếp ba đèn đỏ, Bùi Từ Yến lại xông đến trước cửa nhà Kỳ Mạt.
Anh dùng sức đập cửa, nắm đấm nện vào cánh cửa khiến cả tầng lầu vang động.
Cửa mở ra. Kỳ Mạt vẫn mặc chiếc váy ngủ ren đen, dựa vào khung cửa. Trên mặt cô ta không có chút kinh ngạc nào, trái lại còn mang theo vẻ đắc ý vì âm mưu thành công.
“Ồ, nhanh như vậy đã quay lại rồi sao? Bùi Từ Yến, tôi nói không sai chứ? Ôn Nhã không cần anh nữa.”
Bùi Từ Yến bóp chặt cổ cô ta, ép cô ta vào tường.
Những ngón tay anh siết lại, nghiến răng:
“Thỏa thuận ly hôn đó là cô lừa tôi ký?”
Kỳ Mạt bị bóp đến không thở nổi, mặt đỏ bừng, nhưng khóe môi vẫn mang theo nụ cười.
Cô ta khó khăn rặn ra từng chữ:
“Ai bảo chính anh không xem kỹ… Tôi bảo anh ký gì, anh liền ký cái đó… Bùi Từ Yến, thừa nhận đi… Trong lòng anh có tôi… Tôi quan trọng hơn Ôn Nhã trong lòng anh…”
Bùi Từ Yến nhìn đôi mắt đang cười của cô ta, sức lực trên tay đột nhiên thả lỏng.
Anh chậm rãi buông cổ cô ta, lùi về sau một bước.
Cả người giống như bị rút mất xương sống, loạng choạng ngã ngồi xuống đất.
Đúng vậy, chính anh đã đẩy mình đến hoàn cảnh hiện tại.
Là anh không biết giữ khoảng cách, dây dưa mập mờ với Kỳ Mạt, khiến cô ta hiểu lầm.
Là anh hết lần này đến lần khác bỏ rơi Ôn Nhã để đi chăm sóc người phụ nữ khác, mặc cho trái tim cô tan vỡ.
Là anh ngu ngốc đến mức ký tài liệu mà không xem nội dung, tự tay chôn vùi cuộc hôn nhân của mình.
Anh đã làm sai quá nhiều, nhiều đến mức ngay cả tư cách trách cứ người khác cũng không có.
Kỳ Mạt xoa vết ngón tay đỏ trên cổ, nhưng không lùi lại.