Chương 3 - Chồng Em Là Ai
Tôi lần lượt trả lời chào buổi sáng, rồi xuống giường rửa mặt. Quay lại thì thấy tài khoản riêng của Trần Hoài gửi cho tôi một tin nhắn thoại:
“Sáng nay không có tiết đúng không? Gửi thời khóa biểu cho anh đi.”
Tôi nghi hoặc, gọi điện thẳng qua:
“Em gửi thời khóa biểu cho anh rồi mà, mới tuần trước thôi, anh quên à?”
07
Trần Hoài khựng lại, giải thích:
“Không quên. Nhưng điện thoại dọn bộ nhớ, lúc xóa ảnh lỡ xóa mất rồi.”
“Được rồi.”
Tôi lại gửi cho anh một lần nữa, dặn dò:
“Hay anh đặt luôn làm hình nền cuộc trò chuyện đi.”
Trần Hoài hình như cười khẽ:
“Được, bé yêu.”
Giọng anh trầm thấp dễ nghe, tôi nghe mà rất thích.
Nghĩ đến lời anh nói tối qua tôi không nhịn được lại an ủi thêm một câu:
“Anh thật sự rất đẹp trai, ảnh đẹp, ngoài đời cũng đẹp, em đều thích. Anh đừng tự ti nữa.”
Trần Hoài sững ra:
“Tự ti?”
“Đúng đó.” Tôi hơi muốn cười. “Còn nói mình ăn ảnh nữa chứ. Gương mặt anh ngoài đời khác ảnh chỗ nào đâu, đẹp trai đến mức khiến tim em run lên.”
Chỉ cần anh đừng tự chỉnh ảnh nữa là được, tôi sợ lại gọi thứ gì đó không sạch sẽ tới.
Trần Hoài nghe vậy thì im lặng một lát, nhẹ nhàng thở dài:
“Em thích mặt anh đến vậy à?”
Tôi chớp mắt, chột dạ bổ cứu:
“Cũng rất thích con người anh.”
Không biết Trần Hoài có tin hay không, anh chỉ cười khẽ. Giọng tuy nhẹ nhưng lại mang theo sự cứng rắn:
“Nhớ lời em nói.”
“Mạnh Đào, em thích mặt anh thì chỉ được thích mặt anh thôi.”
Lần đầu tiên tôi nghe anh dùng giọng điệu như vậy.
Trong đó có vài phần ngang ngược không nói lý, nhưng cũng có thể nghe ra một chút thấp thỏm bất an.
Trái tim tôi mềm nhũn, tôi cam đoan với anh:
“Đương nhiên rồi, em chỉ thích anh thôi.”
Mấy ngày sau đó, tôi và Trần Hoài nói chuyện càng nhiều. Anh đa phần dùng tài khoản riêng nhắn tin cho tôi, còn tài khoản công việc cơ bản chỉ gửi chào buổi sáng và chúc ngủ ngon.
Tôi nhắc anh một câu, nói một tài khoản để nói chuyện là được rồi, không cần cả hai tài khoản đều gửi.
Trần Hoài sững ra. Khi mở miệng lần nữa, giọng anh hơi lạnh:
“Không sao, chắc cũng không gửi được bao lâu nữa đâu.”
Tôi không hiểu, đang định hỏi tiếp thì nghe thấy tiếng bạn cùng phòng của anh ở đầu bên kia, hình như đang bàn nhau đi tổ chức sinh nhật.
Tôi chớp mắt, hỏi Trần Hoài:
“Anh sắp sinh nhật à? Thứ mấy vậy?”
Trần Hoài “ừ” một tiếng:
“Thứ Sáu. Vốn định đến tìm em cùng đón sinh nhật, nhưng thứ Sáu phải kết thúc dự án, có lẽ không kịp qua Nên anh đặt vé thứ Bảy rồi.”
Nghe vậy, trong lòng tôi đã có tính toán.
Anh không kịp tới, nhưng tôi có thể qua mà!
Trần Hoài như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, “chậc” một tiếng:
“Không được qua Tối hôm đó em đi một mình anh không yên tâm.”
Miệng tôi thì “ừ ừ” đáp lời, nhưng tay đã bắt đầu đặt vé.
Tối anh không yên tâm, vậy tôi đến ban ngày là được chứ gì?
Thế là sáng thứ Sáu, tôi trực tiếp xin nghỉ, ngồi xe tới ga tàu. Đến thành phố bên cạnh mới hơn mười giờ. Tôi ăn tạm một chút rồi đeo quà tới trường của Trần Hoài.
Trước kia tôi từng đặt đồ ăn ngoài cho Trần Hoài, nên rất nhanh đã tìm được ký túc xá của anh. Lúc này chưa đến giờ tan học, dưới lầu không có mấy người.
Tôi ngồi bên bồn hoa, lấy điện thoại ra định soạn tin nhắn. Nhưng còn chưa kịp gõ chữ, trước mặt đã phủ xuống một bóng người:
“Tiểu Đào?”
08
Tôi sững ra, ngẩng đầu rồi cười:
“Sao anh lại về đây?”
Người đứng trước mặt rõ ràng là Trần Hoài.
Nhìn thấy tôi, đầu tiên anh kinh ngạc, sau đó cũng cười theo. Anh giơ tay nhéo nhẹ mặt tôi:
“Không ngoan nhé, chẳng phải đã nói đợi anh đến tìm em sao?”
Tôi cọ cọ trong lòng bàn tay anh, nheo mắt cười:
“Sinh nhật thì phải đón đúng ngày mới tốt. Sinh nhật vui vẻ nhé, anh trai.”
Ý cười trong mắt Trần Hoài càng sâu. Anh cúi đầu hôn nhẹ lên khóe trán tôi: