Chương 10 - Chồng Của Chị Gái

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đợi Tú Chi khỏi bệnh, tôi sẽ nói rõ với cô ấy. Vốn dĩ giữa tôi và cô ấy là giả, đợi cô ấy hồi phục trí nhớ sẽ hiểu.”

Chính ủy không nói thêm, chỉ lắc đầu.

Lục Tranh đi ra khỏi văn phòng, Tiểu Triệu đang chờ ngoài cửa, trong tay xách hành lý đã thu dọn sẵn.

“Tiểu đoàn trưởng, tôi đi cùng anh.”

“Không cần.” Lục Tranh nhận hành lý, vỗ vai Tiểu Triệu, “Cậu ở lại đây, giúp tôi chăm sóc Tú Chi. Nếu cô ấy hỏi, cứ nói tôi lên tỉnh họp.”

Tiểu Triệu đáp một tiếng, nhìn Lục Tranh sải bước về phía xe jeep, há miệng rồi cuối cùng vẫn không nói ra lời giữ trong lòng.

Tiểu đoàn trưởng ơi tiểu đoàn trưởng, anh tưởng chị Tú Chi dễ lừa thế sao?

Anh đi chuyến này, e rằng hai đầu đều nổ tung mất.

Chương 12

Quân khu tỉnh nằm ở ngoại ô phía bắc tỉnh lỵ, từ nơi Lục Tranh đóng quân đến tỉnh lỵ, đi xe jeep mất hai ngày một đêm.

Lục Tranh tự mình lái xe, trời chưa sáng đã lên đường.

Đi được nửa đường, trời âm u rồi lại bắt đầu có tuyết rơi.

Đường núi phủ một lớp tuyết dày, xe jeep xóc dữ dội.

Lục Tranh siết vô lăng, trong đầu toàn là bóng dáng Lâm Tố Cầm.

Đêm cô đi cũng là trận tuyết như thế này.

Cô mặc áo bông mỏng, chờ trước cửa nhà khách để anh mang áo khoác quân đội tới, chờ đến nửa đêm vẫn không thấy. Một mình giẫm tuyết đi bộ về ký túc xá quân khu, giày bông đầy nước tuyết, ngón chân lạnh đến mất cảm giác.

Lục Tranh nghiến răng, tăng tốc xe.

Hai ngày sau, Lục Tranh đến quân khu tỉnh.

Anh tìm tới Ban Chính trị, trình rõ thân phận, hỏi tình hình phân công nhân viên văn chức mới của Trung đoàn Biên phòng số Một.

Người của Ban Chính trị lật hồ sơ hồi lâu rồi nói với anh.

“Gần đây Trung đoàn Biên phòng số Một đúng là tiếp nhận một đợt nhân viên văn chức, được phân tán đến mấy đồn gác. Đồng chí Lâm Tố Cầm được phân đến đồn Bạch Lang Câu.”

Bạch Lang Câu là một trong những đồn xa xôi nhất của trung đoàn biên phòng, độ cao lớn, điều kiện khắc nghiệt, quanh năm thường bị tuyết lớn phong núi.

Những người bị phân tới đó đều là những người không có quan hệ, thật thà nhất.

Bọn họ vậy mà lại phân Lâm Tố Cầm đến nơi như thế.

Lục Tranh siết vô lăng, các khớp ngón tay phát ra tiếng rắc.

Anh đạp ga, xe jeep lao về phía Bạch Lang Câu.

Càng đi sâu vào núi đường càng khó, tuyết dày gần như chôn nửa bánh xe.

Lục Tranh chỉ có thể hạ tốc độ xuống thấp nhất, từ từ nhích về phía trước.

Đợi anh cuối cùng lái tới đồn Bạch Lang Câu thì đã là chạng vạng hôm sau.

Nói là đồn gác, thật ra chỉ có mấy căn nhà đất nện nằm trong hõm núi.

Mái nhà chất tuyết dày, ống khói nhả ra làn khói bếp mỏng, xung quanh toàn là núi tuyết trắng xóa, đến một con đường ra hồn cũng không có.

Lục Tranh đỗ xe ở cửa núi, bước chân sâu chân nông giẫm tuyết đi vào.

Chính trị viên của đồn là một người đàn ông ngoài bốn mươi, họ Phương, nhìn thấy quân hàm trên vai Lục Tranh thì giật mình, vội chào theo nghi thức quân đội.

“Báo cáo thủ trưởng, chính trị viên đồn Bạch Lang Câu Phương Chính Quốc, xin chỉ thị!”

Lục Tranh đáp lễ, ánh mắt vượt qua ông nhìn về mấy căn nhà đất nện.

“Chính trị viên Phương, chỗ các anh có nhân viên văn chức mới tới không? Tên Lâm Tố Cầm, nữ đồng chí.”

Phương Chính Quốc sững lại rồi gật đầu: “Có có có, mới tới tuần trước, đang sắp xếp tài liệu trong văn phòng. Thủ trưởng tìm cô ấy à?”

Tảng đá trong lòng Lục Tranh cuối cùng rơi xuống, anh vừa định nói thì cửa căn nhà đất nện trong cùng đột nhiên mở ra.

Lâm Tố Cầm ôm một chồng tài liệu đi ra, mặc áo khoác quân đội, tóc tùy ý buộc sau đầu.

Cô gầy đi một vòng so với trước, sắc mặt cũng không đẹp lắm, nhưng tinh thần còn khá ổn.

Cô ngẩng đầu nhìn thấy Lục Tranh thì bước chân khựng lại.

“Tố Cầm.” Lục Tranh bước nhanh tới.

Lâm Tố Cầm chỉ nhìn anh một cái, sau đó bình tĩnh nói với Phương Chính Quốc.

“Chính trị viên Phương, những tài liệu này tôi đã sắp xếp xong, phân loại theo ngày rồi.”

Phương Chính Quốc nhận tài liệu, nhìn Lục Tranh rồi lại nhìn Lâm Tố Cầm, hiểu ý nói.

“À, tôi sang ban bếp xem cơm tối xong chưa.”

Chính trị viên vừa đi, trong sân chỉ còn hai người họ.

Gió thổi vù vù, cuốn những hạt tuyết vụn trên mặt đất.

Lục Tranh nhìn người trước mặt, chỉ cảm thấy cổ họng như bị thứ gì chặn lại, hồi lâu mới nặn ra được một câu.

“Tố Cầm, anh đến đón em về.”

Lâm Tố Cầm ngước mắt nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh đến khó tin: “Chúng ta đã ly hôn rồi.”

“Đó không phải ly hôn thật!” Lục Tranh bước lên một bước, giọng gấp gáp.

“Anh vốn không định ly hôn với em, đơn đó chỉ để cho chị em xem! Chúng ta về đi, bây giờ anh sẽ tới cơ quan dân chính——”

“Tiểu đoàn trưởng Lục.” Lâm Tố Cầm ngắt lời anh, giọng nhàn nhạt.

“Giấy ly hôn là thật, con dấu của Ban Tổ chức là thật, việc hủy đăng ký hôn nhân cũng là thật. Về mặt pháp luật, anh và tôi đã không còn quan hệ.”

Chương 13

Lục Tranh đứng sững tại chỗ, như bị người ta dội thẳng một chậu nước lạnh lên đầu.

“Anh biết em đang giận.” Giọng anh mềm xuống, mang theo sự hạ mình chưa từng có.

“Tố Cầm, chuyện trước đây đều là anh sai. Em cứ về với anh trước, về rồi em muốn trách anh thế nào cũng được.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)