Chương 4 - Chồng Cũ Và Cô Em Gái
Anh nghĩ, đợi xử lý xong mớ hỗn loạn này, nhất định phải “dạy dỗ” cô một trận, để cô biết thế nào là biết điểm dừng.
Thậm chí anh còn tranh thủ bảo trợ lý đặt một bộ trang sức mà trước đây cô từng thuận miệng nhắc tới, nghĩ rằng có lẽ sẽ làm cô nguôi giận.
Nhưng khi cuối cùng anh miễn cưỡng kiểm soát được tình hình, kéo thân thể mệt mỏi không chịu nổi về căn biệt thự lạnh lẽo lúc đêm khuya, anh mới phát hiện có gì đó không đúng.
Quá yên tĩnh.
Trước đây, dù muộn đến đâu, phòng khách cũng luôn để lại một ngọn đèn.
Có lúc cô sẽ ngủ quên trên sofa đợi anh về, lẩm bẩm than phiền vài câu, rồi lại quấn lấy anh nói mấy chuyện vụn vặt thường ngày.
Nhưng bây giờ, cả căn biệt thự chìm trong bóng tối.
Trong không khí tràn ngập hơi thở bụi bặm của nơi lâu không có người ở.
Anh gọi điện cho Tô Nhiễm.
Máy báo đã tắt.
Một nỗi hoảng loạn khó hiểu siết chặt lấy anh.
Anh bước nhanh lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ.
Bên trong gọn gàng quá mức. Quần áo của cô, mỹ phẩm của cô, những món đồ nhỏ cô luôn nâng niu như báu vật, tất cả đều biến mất.
Trên bàn trang điểm trống rỗng, chỉ còn lại một chiếc nhẫn cưới cô thường đeo, chiếc nhẫn anh tặng.
Tim Cố Trầm Chu đột ngột chìm xuống.
Đúng lúc này, điện thoại của Cố Tư Tư gọi tới, giọng cô ta nghẹn ngào:
“Anh! Tô Nhiễm… Tô Nhiễm sai người bắt cóc em! Em sợ quá… Cô ta nói sẽ không tha cho em…”
Cố Trầm Chu cau chặt mày, kiên nhẫn trấn an:
“Em ở đâu? Có an toàn không? Anh qua ngay!”
“Em ở nhà cũ… Anh, anh mau tới đi!”
Chương 6
Cố Trầm Chu lập tức lái xe đến nhà cũ họ Cố.
Vừa vào cửa, anh đã thấy Cố Tư Tư nhào vào lòng mình, cả người run rẩy:
“Anh, cô ta điên rồi! Chắc chắn cô ta muốn trả thù em!”
Ông nội Cố ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, sắc mặt trầm xuống. Nhìn hai người ôm nhau, ông nặng nề thở dài.
“Ông nội, Tư Tư nói Tiểu Nhiễm cô ấy…”
“Đủ rồi!”
Ông nội Cố nghiêm giọng cắt ngang, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm anh.
“Trầm Chu, cháu còn muốn hồ đồ đến bao giờ? Tư Tư nói gì cháu cũng tin à? Đứa nhỏ Tiểu Nhiễm đó đã không còn liên quan gì đến cháu từ lâu rồi!”
Cố Trầm Chu ngẩn ra:
“Ông nội, ý ông là gì? Cô ấy chỉ đang giận dỗi…”
“Giận dỗi?”
Ông nội Cố cười lạnh, lấy từ ngăn kéo bàn trà ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ sẫm, ném đến trước mặt anh.
“Cháu tự xem đi!”
Cố Trầm Chu cúi đầu.
Ba chữ mạ vàng trên cuốn sổ đâm vào mắt anh đau nhói: Giấy chứng nhận ly hôn.
Anh giật lấy, bàn tay run rẩy mở ra.
Bên trong rõ ràng là ảnh của anh và Tô Nhiễm, cùng ngày đăng ký và con dấu rõ ràng.
Ngày tháng, chính là sau buổi tiệc hóa trang đó, sau khi anh vội vàng ký tên vào bản “thỏa thuận” kia.
“Không… Không thể nào!”
Cố Trầm Chu không dám tin.
“Lúc đó cháu ký chỉ là… sao cô ấy có thể tự mình làm xong thủ tục?!”
“Nó cầm thỏa thuận có chữ ký của chính tay cháu, có gì mà không làm được?”
Giọng ông nội Cố đầy thất vọng.
“Trầm Chu, năm xưa vì muốn đón Tư Tư về, cháu đồng ý cưới Tiểu Nhiễm. Ta tưởng ở bên nhau lâu rồi, cháu sẽ nhìn thấy điểm tốt của Tiểu Nhiễm. Nhưng cháu thì sao? Trong mắt cháu chỉ có cô em gái không hiểu chuyện này! Đứa nhỏ Tiểu Nhiễm đó đã hoàn toàn chết lòng với cháu rồi!”
“Không phải… cô ấy chỉ là…”
Cố Trầm Chu muốn nói cô chỉ đang giận dỗi.
Cô yêu anh như vậy, sao có thể thật sự rời đi?
Nhưng nhìn cuốn giấy chứng nhận ly hôn thật sự trong tay, những lời tự an ủi ấy nghẹn lại nơi cổ họng, một chữ cũng không nói ra được.
Anh nhớ tới sự im lặng khác thường gần đây của cô.
Nhớ tới sự dứt khoát khi cô xé tấm séc.
Nhớ tới ánh mắt lạnh lùng, bình tĩnh của cô trong buổi livestream.
Một nỗi sợ hãi khổng lồ như nước đá dội từ đỉnh đầu xuống, lập tức đóng băng tứ chi xương cốt anh.
Anh đột ngột quay người, lao ra khỏi nhà cũ, quay lại biệt thự lần nữa.
Lần này, anh như phát điên lục tung từng góc, cố tìm ra một chút dấu vết cho thấy cô vẫn còn ở đây.
Không có.
Không có gì cả.
Dụng cụ vẽ của cô, chậu cây xanh cô chăm, đồ ăn vặt cô cất trong tủ lạnh… tất cả đều biến mất.
Cứ như cô chưa từng sống ở nơi này.
Anh lập tức vận dụng mọi thế lực để tìm Tô Nhiễm.
Nhưng cô giống như bốc hơi khỏi nhân gian.
Không tra được thông tin chuyến bay, không có ghi chép xuất nhập cảnh, thẻ ngân hàng cô thường dùng cũng không có giao dịch mới. Tất cả bạn bè người thân đều nói không biết.
Cô đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh.
Chương 7
Nửa năm sau, Paris, Pháp.
Một phòng tranh nổi tiếng đang tổ chức triển lãm được chú ý. Chủ nhân triển lãm là một nữ họa sĩ gốc Hoa nhanh chóng nổi lên trong nửa năm gần đây: “RAN”.
Phong cách tranh của cô táo bạo, rực rỡ, màu sắc mãnh liệt, tràn đầy sức sống mạnh mẽ và tình cảm sâu kín chưa bộc lộ.
Tác phẩm của cô có sự cộng hưởng tinh thần nào đó với cố họa sĩ “Như Đình”, nhưng vẫn mang phong cách cá nhân rõ rệt, được các nhà phê bình nghệ thuật khen ngợi.
Tuy nhiên, người nổi tiếng thì thị phi cũng nhiều.
Trong thời gian triển lãm, xuất hiện một số lời nghi ngờ cho rằng phong cách tranh của RAN, đặc biệt là một vài bài tập thời kỳ đầu, quá giống “Như Đình”, ám chỉ cô bắt chước, thậm chí đạo nhái.