Chương 4 - Chồng À Đừng Đánh Nhau Nhé
Quý Dã nói tôi làm tổn thương anh quá sâu, anh không thể tự điều chỉnh được.
Liên tiếp ba ngày, anh không đến quấy rầy tôi.
Nhưng ngày nào cũng lạnh mặt tới dắt Đại Tráng.
Anh nói đó là quyền của một người bố, tôi không thể tước đoạt.
Tôi cũng chẳng dám nói, chẳng dám hỏi.
Chỉ sợ không cho anh gặp Đại Tráng, anh lại trốn trong nhà khóc như beagle.
Đến ngày thứ tư, tôi có kinh.
Ngày đầu tiên của kỳ kinh luôn đau nhất, tôi xin nghỉ ở nhà.
Giang Tự nói hay là nó cũng xin nghỉ để chăm sóc tôi.
“Rẻ lắm, bảo mẫu nam toàn thời gian, một ngày tám trăm tệ.”
Tôi biết ngay thằng nhóc này chẳng có ý tốt, lập tức bảo nó mau cút đi làm.
Hơn nữa Giang Tự vẫn đang thực tập, vì chuyện này mà xin nghỉ cũng không hay.
Nó rụt cổ, pha cho tôi một cốc trà gừng đường đỏ rồi mới đi làm.
Tôi uể oải nằm bẹp trên sofa, trên tivi đang chiếu bộ “Võ Lâm Ngoại Truyện”.
Bụng đau đến mức tôi chẳng còn tâm trạng để cười.
Chuông cửa bỗng vang lên.
Tôi thở dài.
Chắc chắn Giang Tự lại quên mang theo thứ gì đó.
Cái đầu heo này sao từ nhỏ đến lớn vẫn chẳng khá hơn chút nào vậy?
Tôi khó khăn đứng dậy, lê dép ra mở cửa.
Nhưng người đứng ngoài cửa lại là Quý Dã.
09
Tôi còn chưa kịp mở miệng hỏi anh đến làm gì, Quý Dã đã dìu tôi trở lại sofa nằm xuống.
Sau đó không biết anh lấy từ đâu ra một tấm chăn lớn, phủ lên người tôi.
Lúc này tôi mới phát hiện trên vai anh đeo một chiếc túi khổng lồ.
Anh lại lấy từ trong túi ra hai túi ngải cứu, một cái nhét sau thắt lưng tôi, cái còn lại bảo tôi ôm trước bụng để làm ấm bụng dưới.
“Uống ibuprofen chưa?”
Anh thấp giọng hỏi.
Tôi ngơ ngác gật đầu.
Ánh mắt anh lướt qua cốc trà gừng đường đỏ trên bàn, khẽ cười khẩy:
“Vợ mình không thích mùi gừng mà cậu ta cũng không biết sao?”
Sau đó anh lấy từ trong túi ra một cốc nước đậu đỏ ý dĩ còn nóng.
“Uống cái này đi. Anh tự nấu. Bình giữ nhiệt là bình mới.”
Tiếp đó, anh đứng dậy giảm âm lượng tivi, tăng nhiệt độ điều hòa và chỉnh lại hướng gió.
Anh lại lấy từ chiếc túi như túi thần kỳ ra đủ loại nguyên liệu, tự nhiên đi thẳng vào bếp.
Tôi kinh ngạc.
“Anh định làm gì?”
Tôi gọi với theo bóng lưng anh.
Quý Dã quay đầu liếc tôi, bình thản đáp:
“Nấu cơm.”
“Tôi có thể gọi đồ ăn ngoài.”
“Đồ ăn ngoài có dinh dưỡng không?”
Anh giơ miếng thịt trong tay lên.
“Bây giờ em nên ăn những món bổ khí huyết, chẳng hạn như thịt bò.”
Tôi nhất thời nghẹn lời.
Ngẩn ra vài giây, tôi mới hỏi tiếp:
“Anh… sao anh biết hôm nay tôi có kinh?”
Quý Dã thuần thục buộc tạp dề.
“Trước đây chẳng phải kỳ kinh của em luôn do anh ghi nhớ sao?”
Anh ngước mắt nhìn tôi, đáy mắt thoáng qua vẻ tự giễu, sau đó chậm rãi cụp mi xuống.
“Mấy hôm trước anh thấy cậu ta mua băng vệ sinh cho em, anh đoán chu kỳ của em chắc vẫn chưa thay đổi.”
“Hôm nay đã qua giờ em đi làm mà anh vẫn không nghe thấy em ra khỏi nhà, nên anh biết em không khỏe.”
10
Quý Dã đang bận rộn trước mắt dần chồng lên bóng dáng anh trong ký ức.
Trước đây tôi đau bụng kinh còn nghiêm trọng hơn.
Nhưng dường như con gái ai cũng vậy, mọi người đã quen cố chịu một lúc rồi sẽ qua.
Dường như chuyện này vốn không đáng để nhắc đến.
Chỉ có Quý Dã không chịu để tôi nhẫn nhịn.
Anh kéo tôi đi khám không biết bao nhiêu bác sĩ Đông y và Tây y, từng chút tìm hiểu thể trạng của tôi, cuối cùng rút ra kinh nghiệm:
Ngay khi kỳ kinh vừa bắt đầu phải uống ibuprofen.
Như vậy sẽ hiệu quả hơn nhiều so với đợi đến lúc đau không chịu nổi mới uống.
Còn phải chú ý uống sau khi ăn, nếu không sẽ hại dạ dày.
Cũng vì chuyện này mà Quý Dã luyện được tài nấu ăn rất giỏi.
Vào mùa đông, anh còn chuẩn bị túi chườm nóng cho tôi, sau đó dùng nước ấm ngâm chân.
Rồi ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng xoa bụng dưới theo chiều kim đồng hồ.
Quý Dã là một người bạn trai gần như hoàn hảo.
Đẹp trai.
Dáng người cực phẩm.
Tiêu tiền hào phóng.
Lại còn là một anh chàng đẹp trai hơi ngốc.
Tôi chẳng tốn bao nhiêu công sức đã biến anh thành một kẻ yêu đương mù quáng.
Nếu không có gì bất ngờ, thì chuyện bất ngờ sắp xảy ra.
Khoảng thời gian đó, người đàn ông vốn cả ngày cười đùa chọc tôi vui bỗng trở nên lo lắng, nặng nề.
Ngay cả khi nói chuyện với tôi, anh cũng thường xuyên mất tập trung.
Tôi còn tưởng anh thay lòng.
Không ngờ nhà anh sắp phá sản.
Tôi lén nhìn thấy tin nhắn bố anh gửi, bảo anh mau cút về kết hôn thương mại để cứu công ty gia đình.
Quý Dã liên tục chửi mắng dữ dội.
Cho đến khi bố anh nhắn:
【Được thôi. Vậy cứ chờ cả nhà chúng ta gánh khoản nợ khổng lồ, để người phụ nữ con yêu phải theo con chịu khổ đi.】