Chương 1 - Chọn Một Trong Bảy
Đêm đại hôn, ta vén khăn voan đỏ, liền trông thấy bảy vị Thái tử đang ngồi trong hỷ phòng.
Bọn họ mặc hỷ phục huyền sắc giống hệt nhau, đội bạch ngọc phát quan giống hệt nhau, ngay cả vẻ lạnh lẽo giữa đôi mày cũng giống hệt.
Người ngồi đầu bưng chén hợp cẩn, cười dịu dàng.
“Thái tử phi, chọn đi.”
“Chọn trúng người thật, đêm nay động phòng…”
“Chọn sai, ngày mai Đông cung sẽ phát tang cho nàng!”
Ta siết chặt cây trâm độc trong tay áo, trong lòng vui như mở hội.
Cả kinh thành đều cho rằng ta là nữ nhi thay gả bị tướng phủ đẩy ra chịu chết.
Nhưng bọn họ không biết, trời sinh ta có thể phân biệt cốt tướng.
Da thịt có thể giả, giọng nói có thể học, dáng đi có thể luyện.
Chỉ riêng xương cốt là không lừa được người.
Bảy Thái tử?
Hay lắm.
Đêm nay ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc ai mới là hàng thật.
Ta gả vào Đông cung, cả kinh thành đều đang chờ ta chết.
Kiệu hoa đi qua Chu Tước nhai, dân chúng hai bên đường chen chúc đến nước chảy không lọt.
Có người ném lá rau thối vào rèm kiệu.
“Thứ thứ nữ thay gả cũng xứng làm Thái tử phi sao?”
“Nghe nói Đông cung khắc thê, ba vị chuẩn Thái tử phi trước đó đều không sống nổi qua đêm đại hôn!”
“Đích nữ nhà họ Nguyễn giả bệnh trốn tránh, lại đẩy thứ nữ ra chịu chết, chậc chậc, độc thật!”
Ta ngồi trong kiệu hoa, ngón tay chậm rãi vuốt qua mép tay áo cưới.
Trong đó giấu ba cây độc châm, một lưỡi dao mỏng, còn có một gói Đoạn Trường tán có thể khiến người ta thất khiếu chảy máu.
Trước khi chết, mẫu thân từng dạy ta.
Nữ tử nếu không có chỗ dựa, vậy hãy tự rèn mình thành một thanh đao.
Ta nhẫn nhịn ở Nguyễn gia mười bảy năm, cuối cùng cũng đợi được hỷ sự này.
Đông cung khắc thê?
Vừa hay.
Ta cũng muốn xem thử, là nó khắc ta, hay là ta lật tung nó lên tận đáy.
Khi kiệu hoa dừng lại, giọng lễ quan bên ngoài run rẩy.
“Mời Thái tử phi xuống kiệu.”
Ta vịn tay hỷ nương bước ra.
Đập vào mắt là cánh cổng son đỏ của Đông cung, trên cổng treo đèn lồng trắng.
Đại hôn lại treo đèn lồng trắng.
Khắp kinh thành này, cũng chỉ có Đông cung dám làm vậy.
Ta vừa bước qua chậu than, dưới chân bỗng lạnh toát.
Than trong chậu lửa vậy mà đều là than nguội.
Hỷ nương sợ đến trắng bệch mặt, thấp giọng nói: “Thái tử phi, đừng lên tiếng.”
Ta cười cười.
“Sợ cái gì? Chỉ có nhà người chết mới không cần than nóng.”
Tay hỷ nương run lên, suýt nữa đỡ ta ngã.
Khi bái đường, Thái tử không xuất hiện.
Phía trên cao đường chỉ đặt một chiếc ghế trống.
Lễ quan lau mồ hôi, hô: “Nhất bái thiên địa.”
Ta một mình quỳ xuống.
“Nhị bái cao đường.”
Ta lại bái chiếc ghế trống.
“Phu thê giao bái.”
Lễ quan nghẹn lại.
Tân khách cả sảnh đều nhìn ta, trong mắt toàn là vẻ hưng phấn chờ xem trò hay.
Nguyễn tướng ngồi ở vị trí đầu tiên trong hàng khách, sắc mặt xanh mét.
Đích tỷ của ta, Nguyễn Ngọc Thanh, trốn sau lưng ông ta, mặc một thân váy áo màu nhạt, vẻ đắc ý trong mắt không giấu nổi.
Vốn dĩ nàng ta mới là Thái tử phi.
Nàng ta giả bệnh ba ngày, khóc lóc nói mình mệnh bạc, sợ không qua nổi đêm đại hôn.
Nguyễn tướng liền kéo ta từ viện hẻo lánh ra, ấn đầu bắt ta thay gả.
Ông ta nói: “Thanh Thanh là đích tỷ của ngươi, nàng không thể chết. Ngươi gả qua đó, nếu sống được là phúc khí của Nguyễn gia. Nếu chết, Nguyễn gia sẽ hậu táng cho ngươi.”
Khi ấy ta quỳ trên đất, dập đầu với ông ta.
“Phụ thân yên tâm, nữ nhi nhất định sẽ sống mà trở về tạ ơn người.”
Nguyễn tướng cho rằng ta bị dọa đến phát điên.
Chỉ có ta tự biết, ta đã mong ngày này từ lâu lắm rồi.
Lễ đường yên tĩnh như chết.
Ngay khi lễ quan chuẩn bị tuyên bố lễ thành, ngoài cửa bỗng truyền đến một giọng nói lười biếng.
“Cô còn chưa bái, ai dám nói lễ thành?”
Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu.
Một nam nhân mặc hỷ phục huyền sắc bước vào trong đường.
Hắn mặt như quan ngọc, mày mắt lạnh lùng, bên môi mang theo một ý cười mỏng.
Thái tử Lăng Yến.
Nghe đồn từ nhỏ hắn đã ốm yếu, nhưng ba năm trước bỗng nhiên tính tình đại biến, từ đó Đông cung máu chảy thành sông.
Hắn từng bước đi đến trước mặt ta.
Ta cách khăn voan, nhìn thấy mũi giày hắn dừng trước gối mình.
“Thái tử phi, ngẩng đầu.”
Ta không động.
Hắn khẽ cười một tiếng.
“Gan nhỏ như vậy mà cũng dám thay gả?”
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
Khăn voan đỏ che mất tầm mắt, ta chỉ có thể thấy cằm và yết hầu của hắn.
Da mặt giống.
Giọng nói cũng giống.
Nhưng vai trái hắn hơi trầm, khi đứng, chân phải dùng lực nhiều hơn nửa phần.
Người này từng luyện đao, đầu gối phải có vết thương cũ.
Trong lời đồn, Thái tử thời niên thiếu ngã ngựa, bị thương ở chân trái.
Người thứ nhất, giả.
Ta cụp mắt xuống, dịu giọng nói: “Điện hạ, thần thiếp nhát gan, mong điện hạ thương tiếc.”
Hắn cúi người áp sát ta, đầu ngón tay nhấc một góc khăn voan của ta lên.
“Thương tiếc?”
Giọng hắn hạ thấp.
“Vào Đông cung rồi, thứ vô dụng nhất chính là thương tiếc.”
Khoảnh khắc sau, khăn voan rơi xuống.
Cả sảnh xôn xao.
Ta nhìn thấy mặt hắn.
Cũng nhìn thấy vị Thái tử thứ hai đứng trong bóng tối ngoài cửa.
Gương mặt giống hệt, hỷ phục giống hệt.
Tim ta đột nhiên nhảy mạnh.
Vị Thái tử thứ hai nhấc chân bước vào trong đường, nhìn người thứ nhất, ý cười lạnh lẽo.
“Lão tam, ngươi lại cướp hôn sự của Cô.”
Nụ cười trên mặt vị Thái tử thứ nhất nhạt đi.
Giọng nói thứ ba truyền xuống từ xà nhà.
“Cướp qua cướp lại có gì thú vị? Đêm nay Thái tử phi chọn ai, người đó mới là thật.”
Ta ngẩng đầu.
Trên xà nhà ngồi vị Thái tử thứ ba, trong tay đang xoay một con dao găm.
Ngay sau đó, sau bình phong, bên cửa hông, trong ám cách của hỷ đường, lần lượt bước ra bốn nam nhân giống hệt nhau.
Bảy Thái tử.
Tân khách sợ đến mềm nhũn ngã đầy đất.
Nguyễn Ngọc Thanh hét lên một tiếng: “Ma!”
Ta nhìn bọn họ, bỗng bật cười.
Nguyễn tướng giận dữ quát: “Ngươi cười cái gì?”
Ta giơ tay chỉnh lại phượng quan.
“Nữ nhi chỉ cảm thấy, bệnh của đích tỷ phát tác thật đúng lúc.”
Nếu hôm nay người gả vào đây là nàng ta, lúc này chắc đã khóc đến ngất đi rồi.
Bảy Thái tử đồng thời nhìn về phía ta.
Người ngồi trên chủ vị nâng chén hợp cẩn lên.
“Thái tử phi, vào động phòng thôi.”
“Cô cho nàng một đêm.”
“Trước khi trời sáng, nhận ra Thái tử thật.”
“Nếu không nhận ra, Đông cung sẽ có thêm một cỗ quan tài.”
Ta giẫm lên giấy đỏ vụn đầy đất, theo bọn họ vào hỷ phòng.
Khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, bảy ánh mắt đồng thời rơi trên người ta.
Người đứng đầu đặt chén rượu xuống bàn.
“Chọn đi.”
Ta chậm rãi rút cây trâm độc trong tay áo ra, cười dịu ngoan.
“Vội gì chứ?”
“Đêm động phòng hoa chúc, dù sao cũng phải từng người từng người một.”
Sắc mặt bảy Thái tử đồng thời thay đổi.
Còn ta thì nhìn chằm chằm tiểu thái giám đang cúi đầu châm thêm đèn ở góc phòng.
Cổ tay hắn rất vững.
Vững đến mức không giống nô tài.
Chương 2
Trong hỷ phòng đốt long phụng hoa chúc.
Ánh nến lay động khiến bảy gương mặt lúc sáng lúc tối.
Bọn họ ngồi ở bảy nơi, giống bảy pho thần tượng đang đợi ta quỳ bái.
Ta lại nhìn chằm chằm tiểu thái giám châm đèn.
Hắn mặc nội thị phục màu xanh xám, cụp mày thuận mắt, trên mặt dán một mảng sẹo bỏng, từ khóe mắt trái uốn lượn đến tận cằm.
Dầu đèn bắn lên mu bàn tay hắn, hắn ngay cả mày cũng không nhíu.
Ta thu hồi ánh mắt.
Không thể vội.
Con mồi thật sự sợ nhất là đánh rắn động cỏ.
Thái tử ngồi bên giường lên tiếng trước.
“Thái tử phi, nàng nhìn chằm chằm một nô tài làm gì?”
Ta xoay người nhìn hắn.
“Điện hạ ghen rồi sao?”
Hắn cười, đứng dậy đi về phía ta.
Người này giống Thái tử nhất.
Mày mắt lạnh lẽo, khí độ tôn quý, ngay cả độ đong đưa của vạt áo khi bước đi cũng giống như đã luyện ngàn lần.
Hắn đi đến trước mặt ta, vươn tay bóp cằm ta.
“Thứ nữ Nguyễn gia, miệng lưỡi sắc bén.”
Ta chớp mắt.
“Nếu điện hạ không thích, có thể giết ta ngay bây giờ.”
Đầu ngón tay hắn vuốt ve cằm ta, đáy mắt có vẻ dò xét.
“Nàng không sợ chết?”
“Sợ.”
Ta cười càng mềm mại.
“Vì thế đêm nay thần thiếp phải chọn người luyến tiếc giết thần thiếp nhất.”
Hắn cúi người, gần như dán sát bên tai ta.
“Vậy nàng cảm thấy, Cô có luyến tiếc không?”
Đầu ngón tay ta trượt vào trong tay áo, cây trâm độc đã chĩa vào eo hắn.
“Điện hạ có thể thử xem.”
Nụ cười của hắn lập tức cứng lại.
Một người khác vỗ tay cười lớn.
“Thú vị! Mạnh hơn ba kẻ trước chỉ biết khóc lóc sướt mướt nhiều.”
Ba kẻ trước.
Lòng ta trầm xuống.
Lời đồn ba vị chuẩn Thái tử phi trước đó đột tử trước đêm đại hôn, xem ra đều đã chết tại đây.
Ngoài hỷ phòng, cung nhân cúi đầu đứng thành một hàng.
Không ai dám nghe, không ai dám hỏi.
Đông cung giống một cái miệng ăn thịt người, nuốt người vào, ngay cả xương cũng không nhả ra.
Ta chậm rãi lùi lại một bước.
“Nếu chư vị điện hạ muốn ta chọn, dù sao cũng phải cho chút manh mối.”
Vị Thái tử thứ ba từ trên xà nhà lật người đáp xuống.
Thân pháp hắn cực nhẹ, đế giày chạm đất không tiếng động.
Nền tảng thích khách.
“Nàng muốn manh mối gì?”
“Tên.”
Ta chỉ vào bọn họ.
“Dù sao cũng không thể cả bảy vị đều gọi là Lăng Yến.”
Bọn họ nhìn nhau một cái.
Vị bên giường nói: “Cô xếp thứ nhất.”
Vị trên xà nhà nói: “Cô xếp thứ hai.”
Nam tử ôn nhuận bên bình phong nói: “Ba.”
Nam tử mặt lạnh ôm kiếm bên cửa sổ nói: “Bốn.”
Nam tử mặt cười nghịch chén rượu bên bàn nói: “Năm.”
Nam nhân vẫn luôn im lặng bên cửa nói: “Sáu.”
Nam nhân lớn tuổi nhất, trầm ổn nhất trên chủ vị nói: “Bảy.”
Ta suýt nữa bật cười.
Qua loa đến mức quang minh chính đại.
Ta đi đến bên bàn, bưng chén hợp cẩn lên ngửi thử.
Bên trong có mê hồn hương.
Lượng không nặng, nhưng đủ khiến người ta đầu choáng mắt hoa.
Mấy vị chuẩn Thái tử phi trước nếu uống rượu, nửa đêm sau e rằng ngay cả mình chết thế nào cũng không rõ.
Số năm cười híp mắt hỏi: “Thái tử phi, uống không?”
Ta đưa chén rượu đến bên môi hắn.
“Điện hạ uống cùng ta.”
Mí mắt hắn giật một cái.
“Cô tửu lượng kém.”
Ta lật cổ tay, hắt hết rượu lên mặt hắn.
Cả phòng chết lặng.
Số năm giơ tay lau rượu trên mặt, nụ cười dần biến mất.
“Nàng muốn chết?”
Ta ném chén rượu xuống đất.
“Nếu ta đã vào Đông cung, thì không định quỳ mà sống.”
Lời vừa dứt, số bốn rút kiếm.
Hàn quang lao thẳng đến giữa mày ta.
Ta không tránh.
Mũi kiếm dừng cách mắt ta ba tấc.
Số bốn lạnh lùng nói: “Vì sao không tránh?”
Ta nhìn tay hắn.
Hổ khẩu có vết chai dày, kiếm lộ vững, sát khí thật.
Nhưng mặt trong cổ tay hắn có hình xăm Nam Cương.
Thái tử Lăng Yến mười hai tuổi vào Quốc Tử Giám, mười sáu tuổi giám quốc, chưa từng đến Nam Cương.
Lại một hàng giả.
Ta khẽ nói: “Vì điện hạ sẽ không giết ta.”
Số bốn nheo mắt.
“Dựa vào cái gì?”
“Các ngươi giữ ta sống đến trước khi trời sáng để chọn người, chứng tỏ trên người ta có thứ các ngươi muốn.”
Số bảy cuối cùng cũng lên tiếng.
“Thông minh.”
Giọng hắn thấp hơn những người còn lại, mang theo sự áp bách của kẻ lâu năm ở địa vị cao.
Nếu chỉ nhìn khí thế, hắn giống Thái tử thật nhất.
Nhưng ta nhìn thấy sau tai hắn có một vết dịch dung cực nhạt.
Trước khi chết, mẫu thân ta từng làm mặt nạ da cho quý nhân trong cung.
Từ nhỏ ta đã nhìn bà điều keo, dán xương, đổi mặt.
Dịch dung dù hoàn mỹ đến đâu, cũng không thoát khỏi ba nơi: sau tai, bên cổ, chân tóc.
Số bảy cũng là hàng giả.
Ánh mắt ta lại quét về phía tiểu thái giám châm đèn.
Hắn cúi đầu cắt tim nến, như thể không nghe thấy sát khí đầy phòng.
Ta bỗng đi qua cầm điểm tâm trên bàn đưa cho hắn.
“Ngươi tên gì?”
Tiểu thái giám cúi đầu: “Nô tài A Diệc.”
Giọng khàn khàn, như cổ họng từng bị lửa thiêu.
Ta cười.
“A Diệc, ngẩng đầu.”
Hắn không động.
Số một lạnh giọng nói: “Thái tử phi, chỉ là một nô tài mà thôi.”
Ta cứ muốn nhìn.
Ta vươn tay bóp cằm A Diệc.
Vừa chạm vào da hắn, bảy luồng sát khí sau lưng đồng thời ép đến.
Tim ta lỡ mất một nhịp.
Quả nhiên.
Tiểu thái giám này có vấn đề.
Nhưng chưa đợi ta lật mặt hắn lên, ngoài cửa sổ bỗng truyền đến một tiếng hét thảm.
Ngay sau đó, một cung nữ lảo đảo đâm cửa xông vào.
Nàng ta đầy mặt máu, quỳ xuống đất hô:
“Điện hạ, không hay rồi!”
“Người của Thái hậu bao vây Đông cung, nói Thái tử phi là yêu nghiệt, phải lập tức nghiệm thân!”
Ta còn chưa kịp phản ứng, số một đã bóp lấy cổ tay ta.
Hắn thấp giọng cười.
“Thái tử phi, ván thứ nhất bắt đầu rồi.”
“Chọn sai người, nàng sẽ bị Thái hậu lột da sống.”
Chương 3