Chương 20 - Chọn Giữa Sự Sống
“Đủ. Nhưng mấu chốt bây giờ là phải bắt cậu ta trình diện. Nếu không bước tiếp theo phía công an sẽ phát lệnh truy nã.”
Tôi suy nghĩ một lát.
Gọi một cuộc điện thoại cho mẹ.
“Mẹ, nói với anh đi. Ngày mai tự mình ra đồn cảnh sát. Chủ động đầu thú còn được khoan hồng. Kéo dài thêm nữa, cảnh sát sẽ đến tận nhà bắt người.”
“Sao mày nói chuyện cứ như nói với tội phạm thế? Nó là anh mày…”
“Mẹ, anh ấy đúng là phạm pháp rồi. Mạo danh đi vay, làm giả thế chấp, cờ bạc trái phép. Tội nào cũng có bằng chứng rành rành. Mẹ còn che chở cho anh ấy, chỉ càng làm mọi việc tồi tệ hơn thôi.”
“Từ nhỏ mày đã không ưa anh mày…”
“Mẹ, không phải con không ưa anh ấy. Mà là anh ấy kéo cả nhà xuống hố. Nhà của bố mẹ mất rồi. Chị dâu bỏ đi rồi. Bây giờ đến bản thân anh ấy cũng bị đánh tơi tả thế kia. Mẹ vẫn thấy con là kẻ xấu à?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Rất lâu.
Sau đó mẹ tôi nói một câu mà cả đời này tôi chưa từng được nghe.
“Mẹ biết rồi.”
Không phản bác.
Không chửi rủa.
Chỉ ba chữ “Mẹ biết rồi”.
Sáng hôm sau, anh trai tôi lên đồn cảnh sát.
Bố tôi đi cùng anh ta.
Phía cảnh sát kinh tế chính thức triệu tập, bước vào giai đoạn thẩm tra.
Luật sư Cao giúp tôi theo dõi tiến độ.
Anh ấy bảo nếu thái độ của anh trai tôi thành khẩn hợp tác, cộng thêm tình tiết chủ động đầu thú, khả năng cao sẽ là án treo hoặc giam giữ ngắn hạn.
Nhưng vấn đề nợ nần của anh ta vẫn phải đi theo con đường kiện tụng dân sự.
Dù thế nào đi nữa, chuyện của pháp luật cứ để pháp luật lo.
Chuyện của tôi trả về cho tôi.
Từ nay về sau, đừng ai hòng dùng tình thân để trói buộc tôi nữa.
Chương 22
Quá trình thẩm tra của cảnh sát kinh tế kéo dài hai tuần.
Kết quả còn nghiêm trọng hơn luật sư Cao dự tính.
Việc anh trai tôi mạo danh vay tiền không chỉ có một lần.
Ngoài bố tôi ra, anh ta còn mạo danh thông tin của hai người họ hàng xa nữa.
Tổng số tiền cộng lại vượt quá ba triệu tệ.
Đây không còn là vụ tranh chấp gia đình đơn giản nữa.
Mà là lừa đảo liên hoàn.
Phía Viện kiểm sát đã vào cuộc.
Trên cáo trạng liệt kê bốn tội danh: Tội lừa đảo chiếm đoạt khoản vay, tội lừa đảo hợp đồng, tội làm giả thông tin danh tính, tội đánh bạc.
Gộp nhiều tội lại xử phạt.
Mức án đề nghị là từ ba năm đến năm năm.
Tin tức truyền ra ngoài, cả dòng họ như nổ tung.
Hai người họ hàng xa bị mạo danh đó gọi điện đến chửi rủa mẹ tôi.
“Con trai bà lấy chứng minh thư của tôi vay tám chục vạn! Tiền lãi lăn lên cả triệu rồi! Nhà bà có trả không thì bảo?”
“Nhà bà dạy con kiểu gì thế? Xảy ra chuyện thế này mà vẫn còn mặt mũi sống trên đời à?”
Mẹ tôi bị chửi đến mức không bật lại được lời nào.
Nhóm chat gia tộc lại một lần nữa ồn ào náo nhiệt.
Nhưng lần này không còn ai chửi tôi bất hiếu nữa.
Tất cả mọi người đều đang chửi anh trai tôi.
Bác cả nói: “Thằng Huy từ bé đã không đàng hoàng, tôi đã nhìn ra từ lâu rồi.”
Cô thì bảo: “May mà thằng Viễn báo cảnh sát, không thì số người bị nó hại còn nhiều nữa.”
Anh họ thì hùa theo: “Viễn làm đúng. Loại chuyện này không thể dung túng.”
Quay ngoắt một trăm tám mươi độ.
Thế thái nhân tình.
Tôi xem lướt qua nhóm, không nói tiếng nào.
Chỉ gửi một tin nhắn riêng cho bác cả.
“Bác cả, số tiền lúc trước bác giúp anh trai cháu trả nợ, có giữ lại biên lai không? Nếu có, có thể dùng làm chứng cứ trong vụ kiện dân sự để tranh thủ lấy lại một phần.”
Bác cả gửi lại một đoạn ghi âm:
“Viễn à, cháu từ khi nào mà trở nên đáng tin cậy thế này?”
“Bị ép ra cả thôi bác ạ.”
Ngày tòa mở phiên xử, tôi có đến.
Ngồi ở hàng ghế dự khán.
Anh trai tôi mặc áo tù, đầu cạo trọc.
Gầy hốc hác, biến dạng cả khuôn mặt.
Lúc bị dẫn giải lên, anh ta đưa mắt nhìn tôi một cái.
Không nói gì.
Quá trình xét xử diễn ra rất nhanh.