Chương 10 - Chơi Game Để Tim Lại Được Nụ Cười
Là “công thần mang vinh quang về cho đất nước”.
Anh Tám Giờ cùng những người khác bị mọi người vây quanh ở giữa.
Nhưng tôi vừa chột dạ vừa muốn khiêm tốn.
Ngồi tít ở mép ngoài.
Trần Tùy nhìn thấy liền tặc lưỡi.
“Châu Âm, em ngồi xa thế làm gì? Qua đây.”
Anh ta ấn tôi xuống cạnh Dụ Hành.
Nở một nụ cười đầy thâm ý.
Mà bây giờ.
Cuối cùng tôi cũng hiểu nụ cười đó có nghĩa gì.
Trong chốc lát.
Càng xấu hổ hơn.
Dụ Hành cúi mắt nhìn tôi.
Lần này đổi thành tôi không dám nhìn thẳng.
Trong phòng riêng không có mấy người biết câu chuyện giữa tôi và anh Tám Giờ.
Họ đều biết trước đây tôi từng muốn tìm một người quen trong game.
Nhưng thời gian đã lâu, mọi người đều quên.
Bây giờ chẳng ai biết.
Người tôi muốn tìm đang ngồi ngay bên cạnh.
“Có muốn ăn trái cây không?”
“Hả, em không uống nước.”
Dụ Hành lên tiếng.
Tôi trả lời chẳng liên quan.
Nhìn ra tôi hơi căng thẳng.
Hình như anh cũng bắt đầu chột dạ.
53
Hai chúng tôi ngồi cạnh nhau.
Bầu không khí mỗi giây một kỳ quái hơn.
Thỉnh thoảng cơ thể vô tình chạm nhau càng khiến cảm giác mập mờ tăng lên.
“Ờ thì, em đi vệ sinh một lát.”
Tôi đứng dậy rời đi.
Không chờ nổi mở điện thoại, chuẩn bị nhắn tin cho người bạn bên Bắc Kinh.
Kết quả tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Tin nhắn tôi gửi cho anh Tám Giờ!!!!
Xong rồi xong rồi!
Nếu anh Tám Giờ chính là Dụ Hành.
Anh nhìn thấy chẳng phải sẽ biết tôi đang nhòm ngó anh sao?!
Tôi hoảng hốt mở giao diện trò chuyện với bạn bè trong game.
Bên trên hiển thị chưa đọc.
May quá may quá……
Không đúng, tôi cũng đâu thu hồi được!
Tôi cuống cuồng đi vòng vòng tại chỗ.
Đột nhiên! Ngay giây tiếp theo.
【Đã đọc】.
Tôi: “……”
A a a a a a a a a a!!!!
54
Cái phòng riêng này.
Nói thế nào nhỉ, cũng không cần quay lại nữa đâu.
Tôi lề mề trong nhà vệ sinh nửa tiếng.
Cuối cùng vẫn nghiến răng.
Quay về phòng riêng, đẩy cửa ra.
Vừa mở cửa.
Đã đụng phải Dụ Hành.
Tôi: “……”
Dụ Hành: “……”
“Sao em đi lâu thế? Tôi đang định đi tìm em.”
Anh lên tiếng.
Giọng hơi nhỏ, ánh mắt cũng hơi né tránh.
Tôi nhạy bén phát hiện vành tai anh hình như đỏ lên.
“Em……”
Tôi đang định tìm cớ.
Nhưng phát hiện chẳng tìm được.
Thôi vậy.
“Cái đó…… Dụ Hành, em có chuyện muốn nói với anh……”
“Tôi đồng ý.”
Hả?
55
Tôi nhanh chóng hiểu lời Dụ Hành có nghĩa gì.
Mặt lập tức đỏ bừng.
Mà Dụ Hành cũng biết mình nói quá nhanh.
Màu đỏ khó khăn lắm mới dịu xuống lại dâng lên.
Cả người như bị luộc chín.
Tôi nhìn vào phòng riêng.
Mọi người đều đang chìm trong náo nhiệt và vui vẻ.
Tôi siết nắm tay.
Lấy hết can đảm nắm tay Dụ Hành.
“Chúng ta đi!”
56
Chúng tôi chạy một mạch ra khỏi hành lang và đại sảnh.
Chạy như bay trên phố.
Những cây lê hai bên đường đều đã nở hoa.
Trong không khí thoang thoảng mùi hoa.
Lòng bàn tay tôi căng thẳng đến mức đổ mồ hôi.
Nhưng bàn tay bị tôi nắm lại nóng rực vô cùng.
Không biết đã chạy bao lâu.
Chúng tôi dừng lại.
Đứng bên đường thở dốc.
Tôi cố đè nhịp tim đang đập dữ dội vì chạy.
Lặng lẽ nhìn chàng trai bên cạnh.
Bây giờ không có ai nữa.
Có những lời có thể từ từ nói.
57
Ngoại truyện Dụ Hành
Năm tôi thi đại học xong.
Tôi giúp anh trai thử nghiệm nội bộ trò chơi mới do anh ấy phát hành.
Đăng ký một tài khoản.
Chơi qua chơi lại.
Hai năm sau trở thành người đứng đầu bảng xếp hạng.
Cũng năm đó, tôi gặp một người bạn chơi game rất kỳ lạ.
Sở dĩ nói kỳ lạ.
Là bởi cô ấy là học sinh cấp ba, sau đó còn tỏ tình với tôi.
Nói thật.
Ban đầu tôi thật sự không biết.
Năm Trần Tùy thi đại học, cậu ấy giành chức vô địch giải toàn quốc.
Suốt ngày la hét muốn lập một đội tuyển thi đấu chuyên nghiệp để mang vinh quang về cho đất nước.
Cậu ấy xúi tôi cùng tham gia.
Tôi không đồng ý.
“Vậy được, cậu giúp tôi tìm người đi, không được thì cậu đào tạo hai học trò.”
Hơi phiền.
Nhưng bất đắc dĩ hai chúng tôi lớn lên từ nhỏ, thân thiết chẳng khác gì mặc chung một chiếc quần.
Để ủng hộ giấc mơ của Trần Tùy.
Tôi thật sự tìm kiếm trong game một thời gian.
“Học Ai Mà Chẳng Điên” là “học trò” đầu tiên tôi tìm được.
Tôi thấy cô ấy chơi game rất có năng khiếu.
Định đào tạo.
Sau đó nhìn ID của cô ấy.
Tưởng là sinh viên đại học trường nào đó.
Ừ, phù hợp yêu cầu.
Thế là dẫn cô ấy chơi một năm.
Ai ngờ đột nhiên có một ngày.
Cô ấy gửi tin nhắn.
【Anh Tám Giờ, đánh đôi ngọt ngào không? Hay nói cách khác, anh có muốn mãi mãi làm bạn chơi game của em không?】
Tôi sốc.
【Cô đây là đang tỏ tình à? Chẳng lẽ cô…… thích tôi?】
【Đương nhiên!】
Được rồi.
Xong đời.
Vốn định tìm học trò.
Không ngờ lại tìm trúng một người có ý đồ với mình.
【Xin lỗi, tôi chỉ yêu người học Thanh Hoa.】
Tôi từ chối một cách uyển chuyển.
Bởi vì nhìn vị trí hiển thị trên ID của cô ấy không ở Bắc Kinh.
Tôi đoán chắc là sinh viên trường đại học ở nơi khác.
Kết quả câu tiếp theo của cô ấy càng khiến tôi sốc hơn.
【Vậy anh chờ em một năm! Sang năm thi đại học xong em sẽ đi tìm anh.】
Tôi: !!!!
Học sinh cấp ba!!!
Không đợi tôi trả lời.
Cô ấy offline.
58
Lần tiếp theo nhận được tin nhắn là khi cô ấy muốn gặp tôi.